MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!Chương 1: ĐÊM ĐỊNH MỆNH VÀ TỜ 500K TRÊN GỐI

Đừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!

Chương 1: ĐÊM ĐỊNH MỆNH VÀ TỜ 500K TRÊN GỐI

1,575 từ · ~8 phút đọc

Ánh đèn neon của quán bar "The Midnight" nhảy múa hỗn loạn trên những ly cocktail màu sắc, hòa cùng tiếng bass dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Diệp Hạ Chi nốc cạn ly Gin Tonic thứ tư trong vòng chưa đầy một tiếng. Hôm nay là tiệc độc thân của con bạn thân nhất, nhưng đối với cô, nó giống như một buổi lễ tống tiễn sự tự do hơn. Hoặc ít nhất, đó là cái cớ để cô quên đi cái bản kế hoạch Marketing bị sếp tổng ném thẳng vào mặt sáng nay kèm câu phán xanh rờn: "Thiếu tính đột phá".

"Đột phá cái con khỉ!" – Hạ Chi lầm bầm, đầu óc bắt đầu quay cuồng. Cô lảo đảo đứng dậy, tách khỏi đám đông đang nhảy nhót cuồng nhiệt để tìm nhà vệ sinh. Nhưng men rượu và bóng tối là kẻ thù của sự thăng bằng. Ngay khúc cua hành lang mờ ảo, cô vấp vào chân ghế và đổ ập về phía trước.

Một luồng hương gỗ tuyết tùng nồng nàn, lạnh lùng nhưng vô cùng nam tính xộc thẳng vào cánh mũi. Thay vì mặt sàn lạnh lẽo, cô va phải một vòm ngực rắn chắc như đá tảng. Một đôi tay mạnh mẽ siết chặt lấy eo cô, ngăn không cho cô đo sàn.

Hạ Chi ngước mắt lên, ánh đèn nhấp nháy từ xa hắt vào gương mặt người đàn ông đó một nửa sáng một nửa tối. Đôi mắt anh ta sâu thẳm, lạnh lùng như mặt hồ mùa đông, nhưng lại có cái gì đó thiêu đốt khiến người ta không thể rời mắt.

"Cô không sao chứ?" – Giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng của kim loại, vang lên ngay sát vành tai cô.

Dưới tác động của cồn, dây thần kinh lý trí của Hạ Chi chính thức đứt phựt. Cô không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng hơi mím lại của anh ta. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra: Sếp nói mình thiếu đột phá? Vậy thì đêm nay, mình sẽ "đột phá" một lần cho thiên hạ trầm trồ.

"Anh... thơm thật đấy." – Hạ Chi cười ngây ngô, rồi trước khi anh ta kịp phản ứng, cô đã rướn người lên, đặt một nụ hôn nồng mùi rượu lên khóe môi anh.

Người đàn ông khựng lại, cơ thể cứng đờ trong giây lát. Nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt anh ta tối sầm lại. Bản năng của một kẻ săn mồi trỗi dậy. Anh không đẩy cô ra, mà ngược lại, bàn tay đang trụ ở eo cô càng siết chặt hơn, kéo cô vào một nụ hôn sâu đến mức khiến Hạ Chi cảm thấy phổi mình sắp cạn sạch oxy.

Đêm đó, mọi thứ diễn ra như một thước phim chậm, nóng bỏng và vụn vỡ.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng chói chang xuyên qua khe rèm cửa khách sạn khiến Diệp Hạ Chi đau đầu như có ai cầm búa gõ vào thái dương. Cô khẽ rên rỉ, định trở mình thì khựng lại khi nhận ra làn da mình đang tiếp xúc trực tiếp với tấm chăn lụa xa lạ. Ký ức đêm qua ùa về như một cơn lũ quét: Quán bar, mùi gỗ tuyết tùng, nụ hôn nồng cháy và... ôi trời đất ơi!

Hạ Chi bật dậy, nhìn sang bên cạnh. Người đàn ông đó vẫn đang ngủ, tấm chăn che ngang hông để lộ tấm lưng trần với những thớ cơ hoàn hảo. Dù chỉ nhìn từ phía sau, cô cũng biết đây là một "cực phẩm" mà bình thường cô nằm mơ cũng không chạm tới được.

Nhưng vấn đề là: Cô là Diệp Hạ Chi, Trưởng phòng Marketing nổi tiếng lý trí, sắt đá của một tập đoàn lớn. Cô không thể để bản thân dính vào một vụ "tình một đêm" rắc rối như thế này được. Nhất là khi cô còn chưa kịp biết tên anh ta là gì!

Hoảng loạn. Đó là từ duy nhất mô tả cô lúc này. Hạ Chi vơ vội quần áo vương vãi dưới sàn, mặc vào với tốc độ ánh sáng. Khi đã đứng trước gương chải lại mái tóc rối bù, cô nhìn người đàn ông vẫn đang say ngủ trên giường. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn lòng tự trọng dâng lên.

"Không thể đi tay không như thế này được, trông mình cứ như kẻ bị 'ăn sạch' rồi bỏ chạy ấy." – Cô lẩm bẩm.

Hạ Chi mở túi xách, lục tìm ví tiền. Trớ trêu thay, sau một đêm ăn chơi quá đà, tiền mặt trong ví cô chỉ còn lại đúng một tờ 500 nghìn đồng xanh ngắt.

Cô cắn môi, do dự ba giây rồi quyết đoán đặt tờ 500k lên chiếc gối ngay sát mặt anh ta. Để tăng thêm phần "chuyên nghiệp", cô còn lấy thỏi son trong túi, viết nguệch ngoạc lên tờ giấy ghi chú của khách sạn: "Dịch vụ rất tốt. Tiền trà nước cho anh."

Lòng thầm nhủ: "Diệp Hạ Chi, mày thật là một thiên tài về bảo vệ lòng tự trọng!"

Cô nhẹ nhàng như một con mèo, xách giày cao gót lên tay, lẻn ra khỏi phòng và chạy thẳng xuống sảnh khách sạn như bị ma đuổi. Hạ Chi không hề biết rằng, ngay khi cánh cửa phòng vừa khép lại, người đàn ông trên giường khẽ cử động.

Thẩm Quân Nhất mở mắt, đôi mắt lạnh lùng hoàn toàn không có vẻ gì là vừa mới tỉnh dậy. Anh ngồi dậy, nhìn tờ 500 nghìn đồng và mảnh giấy ghi chú nằm chình ình trên gối. Khóe môi anh khẽ giật giật.

"Dịch vụ tốt? Tiền trà nước?"

Anh cầm tờ tiền lên, mùi hương hoa hồng dịu nhẹ từ thỏi son của cô vẫn còn vương lại. Quân Nhất bật cười, một nụ cười không hề có chút ấm áp, trái lại còn mang theo sự nguy hiểm khiến không khí trong phòng như giảm xuống vài độ.

Thứ Hai, 8 giờ sáng.

Hạ Chi xuất hiện tại công ty với vẻ ngoài chỉn chu nhất có thể: áo sơ mi trắng đóng thùng trong chân váy bút chì đen, tóc búi cao gọn gàng, thần thái ngút ngàn như chưa từng có cuộc nổi loạn nào xảy ra. Cô tự nhủ, chuyện ở quán bar chỉ là một lỗi kỹ thuật trong cuộc đời mình, và nó đã được giải quyết bằng 500k.

"Chị Chi, nghe nói hôm nay có chuyên gia dữ liệu mới từ trụ sở chính bên Mỹ chuyển về đấy. Nghe đồn đẹp trai lắm, lại còn là 'át chủ bài' của tập đoàn nữa!" – Con bé Linh thực tập sinh vừa thấy cô đã hớt hải chạy tới báo tin.

Hạ Chi thản nhiên nhấp một ngụm cà phê đen không đường: "Đẹp trai thì có làm tăng KPI được không? Lo mà hoàn thành báo cáo quý đi."

Đúng 9 giờ, cuộc họp ban điều hành bắt đầu. Sếp tổng bước vào với vẻ mặt hớn hở lạ thường.

"Chào mọi người, hôm nay tôi muốn giới thiệu một thành viên mới sẽ đồng hành cùng dự án chiến lược của chúng ta. Chuyên gia phân tích dữ liệu cấp cao: Thẩm Quân Nhất!"

Cánh cửa phòng họp mở ra. Một người đàn ông cao lớn trong bộ vest xám tro được cắt may thủ công tinh xảo bước vào. Bước chân anh ta đều đặn, tạo ra những tiếng vang gõ thẳng vào tim Hạ Chi.

Phụt!

Hạ Chi suýt chút nữa đã phun sạch ngụm cà phê trong miệng ra ngoài.

Mùi gỗ tuyết tùng. Gương mặt sắc lạnh ấy. Đôi mắt sâu thẳm ấy. Không sai vào đâu được!

Thẩm Quân Nhất thản nhiên bước đến vị trí đối diện với cô. Anh không nhìn sếp tổng, cũng chẳng nhìn các giám đốc khác, mà ánh mắt xoáy sâu vào Diệp Hạ Chi – người đang có biểu cảm như vừa nhìn thấy sinh vật ngoài hành tinh.

"Chào mọi người. Tôi là Thẩm Quân Nhất." – Anh cất lời, giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến sống lưng Hạ Chi lạnh toát.

Quân Nhất từ từ mở chiếc ví da đắt tiền của mình ra trước mặt bao nhiêu con người. Trước con mắt ngỡ ngàng của Hạ Chi, anh rút ra một tờ 500 nghìn đồng được vuốt phẳng phiu, đặt nhẹ lên bàn họp, rồi đẩy nó về phía cô.

"Trưởng phòng Diệp, hình như hôm qua cô đánh rơi thứ này ở... một nơi rất riêng tư. Tôi nghĩ mình nên trả lại tận tay."

Cả phòng họp im phăng phắc. Chị Mai HR tròn mắt, sếp tổng ngơ ngác, còn Diệp Hạ Chi thì cảm thấy linh hồn mình như vừa bay ra khỏi xác. Tờ 500k nằm đó, xanh ngắt và đầy tính chế giễu, như một bản án tử hình cho cái gọi là "lòng tự trọng" của cô.

Quân Nhất nhếch môi, nụ cười của một con "Hổ" vừa bắt được con mồi đang cố giả chết:

"Hy vọng trong công việc, Trưởng phòng Diệp cũng 'đột phá' và hào phóng như cách cô đối xử với tôi vào đêm qua."

Hạ Chi siết chặt xấp tài liệu dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết, những ngày tháng bình yên của mình chính thức chấm dứt. Trò chơi trốn tìm này, xem ra cô đã thua ngay từ vòng gửi xe.