CHƯƠNG 2: MÀN TRẢ ĐŨA CỦA CON "HỔ" VÀ TẬP TIN RÁC
Nếu ánh mắt có thể giết người, Thẩm Quân Nhất đã bị Diệp Hạ Chi phân thây thành trăm mảnh ngay tại chỗ. Tờ polymer 500 nghìn đồng nằm chình ình trên mặt bàn gỗ sồi đánh bóng, trông chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược những giây cuối cùng của cuộc đời thăng tiến của cô.
Bầu không khí trong phòng họp đông đặc đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhảy nhót trên tường. Chị Mai – "hung thần" phòng Nhân sự, người vốn nổi tiếng với đôi mắt soi xét hơn cả camera 360 độ – đang nheo mắt nhìn tờ tiền, rồi lại nhìn sang Hạ Chi với vẻ đầy nghi hoặc.
Hạ Chi cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau gáy. Cô nén một hơi thở dài, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, cố gắng vận dụng toàn bộ kỹ năng ứng biến của một Trưởng phòng Marketing kỳ cựu. Cô vươn tay, thản nhiên cầm lấy tờ tiền, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười công nghiệp không tì vết.
"Cảm ơn anh Thẩm đã nhặt được giúp tôi. Sáng nay vội quá, thảo nào cứ thấy ví nhẹ tênh. Không ngờ chuyên gia phân tích dữ liệu lại có trí nhớ tốt đến vậy, mới gặp một lần mà đã nhớ mặt tôi để trả đồ."
Hạ Chi cố tình nhấn mạnh cụm từ "mới gặp một lần", hy vọng gã đàn ông đối diện có chút tự trọng mà phối hợp diễn kịch. Thế nhưng, Thẩm Quân Nhất hoàn toàn không phải hạng vừa. Anh ngả người ra sau ghế, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ, bàn tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu khiến tim cô đập trật nhịp.
"Trí nhớ của tôi với những dữ liệu 'đặc biệt' thường rất tốt." – Quân Nhất nhếch mép, ánh mắt lướt qua cô như một luồng điện – "Đặc biệt là những dữ liệu mang tính... đột phá."
Sếp tổng cười hì hì, cắt ngang bầu không khí kỳ quặc: "Thế thì tốt quá, hai người chưa gì đã có duyên nợ thế này thì dự án Marketing Automation sắp tới chắc chắn sẽ trôi chảy. Thẩm Quân Nhất sẽ là người nắm giữ linh hồn dữ liệu, còn Hạ Chi sẽ biến nó thành doanh thu. Chúng ta bắt đầu thôi!"
Buổi họp kéo dài ba tiếng đồng hồ, và đối với Hạ Chi, nó dài như một thiên niên kỷ. Mỗi khi cô trình bày về kế hoạch tiếp cận khách hàng tiềm năng, Quân Nhất lại dùng chất giọng trầm thấp, lạnh lùng nhưng vô cùng sắc bén để bẻ gãy từng luận điểm của cô.
"Chiến dịch này của cô Diệp..." – Anh dừng lại, lật xấp tài liệu bằng hai ngón tay với vẻ khinh bỉ – "Nói một cách chuyên môn là thiếu tính hệ thống. Còn nói một cách đời thường, thì nó giống như một tệp tin rác sáng tạo. Cô định dùng cảm xúc để thuyết phục khách hàng, nhưng dữ liệu lại cho thấy họ chỉ quan tâm đến con số. Cô đang bắt công ty chi tiền cho một giấc mơ hồng đấy à?"
Hạ Chi nắm chặt cây bút trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đây chính là con "Hổ" mà Linh thực tập sinh đã cảnh báo. Anh ta không chỉ giỏi, mà còn độc mồm độc độc miệng một cách có học thức.
"Anh Thẩm, Marketing không phải là những cột số khô khan trên Excel." – Hạ Chi gằn giọng, đôi mắt rực lửa – "Nếu anh chỉ biết đến dữ liệu mà không hiểu tâm lý con người, thì anh chẳng khác nào một cái máy tính chạy bằng cơm cả."
"Ít nhất thì cái máy tính không làm lỗ của công ty 2 tỷ đồng chỉ vì một phút 'ngẫu hứng' sáng tạo." – Quân Nhất đáp trả ngay lập tức, không cho cô lấy một giây thở dốc.
Kết thúc cuộc họp, Hạ Chi là người đầu tiên xách túi đứng dậy. Cô cần oxy, cần gấp một không gian không có mùi gỗ tuyết tùng chết tiệt kia. Thế nhưng, khi vừa bước ra đến hành lang vắng người, một bàn tay rắn chắc đã giữ lấy cánh cửa, chặn đứng lối đi của cô.
Thẩm Quân Nhất đứng đó, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô, ép cô vào vách tường đá hoa cương lạnh lẽo. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy cả những tia máu li ti trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
"Anh muốn gì nữa?" – Hạ Chi cố tỏ ra bình tĩnh, dù lồng ngực đang phập phồng kịch liệt.
Quân Nhất cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi mang theo mùi cà phê đắng nhè nhẹ phả lên mặt cô. Anh lấy ra một tờ giấy nhỏ, kẹp vào giữa hai ngón tay rồi cài vào túi áo vest của cô.
"Dịch vụ tốt, tiền trà nước cho anh?" – Anh thì thầm, giọng điệu mang theo sự mỉa mai cay nghiệt – "Em định giá tôi chỉ có 500 nghìn thôi sao, Diệp Hạ Chi?"
Hạ Chi nghẹn họng. Cái vẻ cao ngạo lúc nãy biến mất, thay vào đó là sự bối rối tột độ. "Tôi... tối hôm đó tôi say quá, tôi không biết anh là..."
"Em không biết tôi là đồng nghiệp của em, hay em không biết cái giá của tôi đắt hơn tờ polymer này rất nhiều?" – Quân Nhất áp sát hơn, một tay chống lên tường, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp.
Ngay lúc đó, tiếng giày cao gót lộp cộp vang lên từ phía thang máy. Là tiếng bước chân đặc trưng của chị Mai HR.
Tim Hạ Chi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nếu bị bắt gặp trong tư thế này, bản tin nội bộ ngày mai sẽ là "Trưởng phòng Marketing mồi chài chuyên gia mới ngay tại hành lang". Cô lập tức thay đổi sắc mặt, đẩy mạnh vai Quân Nhất ra, giọng rít lên như một con mèo bị dẫm phải đuôi:
"Anh Thẩm! Tôi đã nói rồi, báo cáo của tôi không có lỗi! Nếu anh còn cố tình làm khó, tôi sẽ báo cáo lên Ban giám đốc về thái độ làm việc thiếu chuyên nghiệp của anh!"
Quân Nhất hơi bất ngờ trước sự biến hóa nhanh chóng của cô, nhưng anh lập tức hiểu ra vấn đề khi thấy bóng dáng chị Mai xuất hiện phía xa. Anh ngay lập tức thu lại vẻ mặt cợt nhả, thay bằng một bộ mặt sắt đá, lạnh lùng hơn cả băng Bắc Cực.
"Cô Diệp, thái độ của cô mới là vấn đề đấy. Thay vì đứng đây cãi chày cãi cối, hãy về mà sửa lại cái đống 'rác rưởi' mà cô gọi là kế hoạch đi. Tôi không rảnh để đi dọn dẹp đống lộn xộn của cô."
Dứt lời, anh quay lưng đi thẳng, không thèm nhìn lại một lần, để lại Hạ Chi đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận (và cả một chút xấu hổ).
Chị Mai HR đi ngang qua, thấy Hạ Chi đang thở hổn hển thì tò mò hỏi: "Sao thế Hạ Chi? Lại bị chuyên gia mới 'nắn' à?"
Hạ Chi cố nặn ra một nụ cười còn héo úa hơn cả rau muống luộc để qua đêm: "Vâng chị... anh ta khó tính quá. Đúng là đồ máy móc."
"Ừ, nghe bảo anh này bên Mỹ về, quy trình gắt lắm. Em cẩn thận, sếp tổng đang kỳ vọng vào dự án này đấy."
Hạ Chi gật đầu lia lịa cho đến khi chị Mai đi khuất. Lúc này, cô mới run rẩy rút tờ giấy Quân Nhất vừa cài vào túi áo ra. Đó là tờ giấy ghi chú của khách sạn tối hôm qua, nhưng bên dưới dòng chữ của cô, anh đã dùng bút mực đen viết thêm một dòng chữ rồng bay phượng múa:
"Nợ cũ chưa trả, nợ mới đã vay. Chi phí của tôi... em phải dùng cả đời để trả mới đủ. Tối nay 8 giờ, hầm gửi xe khu B. Đừng để tôi phải lên tận phòng tìm em."
Hạ Chi vò nát tờ giấy, mặt đỏ lựng. Tên khốn này! Ở công ty thì làm Hổ dữ vồ người, hở ra một chút là đòi "trả nợ". Cô nhìn tờ 500k vẫn còn cầm trên tay, thầm rủa sả cái sự hào phóng ngu ngốc của mình đêm đó.
Văn phòng vốn là nơi để kiếm tiền, nhưng từ khi Thẩm Quân Nhất xuất hiện, Hạ Chi có cảm giác đây sắp trở thành chiến trường... hoặc là một lồng giam mà cô chính là con mồi tội nghiệp nhất.
Cô quay trở lại bàn làm việc, mở máy tính lên. Một email mới hiện lên từ địa chỉ nội bộ: "Thẩm Quân Nhất gửi Diệp Hạ Chi".
Nội dung chỉ có vỏn vẹn một câu: "Lưu ý dòng số 14 trong báo cáo của cô."
Hạ Chi tò mò mở tệp đính kèm, tìm đến dòng số 14. Trong ô Excel nhỏ xíu, thay vì một con số tài chính, anh đã để lại một dòng chữ trắng (chỉ khi bôi đen mới thấy):
"Hôm nay em mặc áo sơ mi trắng... trông rất dễ bắt nạt."
Hạ Chi suýt chút nữa đã đập nát con chuột máy tính. Cuộc đời cô chính thức đi vào lòng đất rồi!