CHƯƠNG 3: BẢN TIN "TỬ HÌNH" VÀ CUỘC CHIẾN TÀI LIỆU
Sáng thứ Ba, không gian văn phòng của tập đoàn vẫn duy trì cái vẻ hào nhoáng, chuyên nghiệp thường thấy, nhưng đối với Diệp Hạ Chi, nó chẳng khác nào một pháp trường đang chờ giờ hành quyết.
Ngay tại sảnh chính, đám đông nhân viên đang xầm xì bàn tán trước bảng thông báo nội bộ. Hạ Chi siết chặt quai túi xách, cố giữ nhịp thở bình thản khi bước qua. Đập vào mắt cô là thông báo mới nhất từ phòng Nhân sự, in bằng mực đỏ chóe trên nền giấy trắng tinh khôi như một lời nguyền: "QUY ĐỊNH VỀ VĂN HÓA CÔNG SỞ: TUYỆT ĐỐI CẤM YÊU ĐƯƠNG NỘI BỘ. MỌI VI PHẠM SẼ DẪN ĐẾN CHẤM DỨT HỢP ĐỒNG NGAY LẬP TỨC."
Bên cạnh thông báo là hình ảnh minh họa một cặp đôi bị gạch chéo đỏ lòm. Chị Mai HR đứng gần đó, tay khoanh trước ngực, cặp kính gọng kim loại ánh lên vẻ lạnh lùng của một đao phủ: "Cái này là để bảo vệ hiệu suất làm việc. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí, kẻo tiền đền bù hợp đồng cũng không có mà ăn đâu."
Hạ Chi nghe thấy tiếng "nuốt nước bọt" của chính mình. Cô liếc nhìn về phía thang máy, vừa lúc Thẩm Quân Nhất bước ra. Anh hôm nay mặc một bộ vest đen tuyền, cà vạt màu xám khói được thắt nút chuẩn xác đến từng milimet. Ánh mắt anh lướt qua bảng thông báo, dừng lại một giây trên khuôn mặt tái nhợt của Hạ Chi, rồi thản nhiên bước đi như thể đó là một mẩu quảng cáo bán bảo hiểm vô thưởng vô phạt.
Đồ máu lạnh! Hạ Chi rủa thầm. Anh ta là người khơi mào cái mớ bòng bong này, vậy mà giờ lại ra vẻ như một vị thánh sống không vướng bụi trần.
10 giờ sáng, phòng họp nhỏ.
Đây là buổi làm việc riêng giữa phòng Marketing và phòng Dữ liệu để chốt các chỉ số cho chiến dịch mùa hè. Không khí căng thẳng đến mức nếu ai đó lỡ tay đánh rơi một cây bút, tiếng động chắc chắn sẽ vang dội như một vụ nổ.
"Báo cáo hành vi khách hàng của cô Diệp..." – Thẩm Quân Nhất mở lời, giọng anh vẫn trầm thấp và mang cái uy lực áp chế đặc trưng của một con "Hổ" đang quản lý lãnh địa – "Vẫn còn quá nhiều kẽ hở. Cô dùng dữ liệu của hai năm trước để dự đoán cho hiện tại? Cô nghĩ thị trường là một đường thẳng đứng hay sao?"
Hạ Chi không vừa, cô đập mạnh tập tài liệu xuống bàn: "Dữ liệu quá khứ là nền tảng để so sánh. Anh Thẩm, anh có thuật toán thông minh đến đâu mà không hiểu về thói quen tiêu dùng theo mùa của người bản địa thì cũng chỉ là mớ lý thuyết suông từ Mỹ mang về thôi!"
Hai người đấu khẩu nảy lửa. Đồng nghiệp xung quanh chỉ biết cúi đầu giả vờ ghi chép, không ai dám xen vào cuộc chiến của hai "vị thần".
Thế nhưng, dưới gầm bàn, một "cuộc chiến" khác hoàn toàn trái ngược đang diễn ra.
Quân Nhất nhếch môi, tay phải vẫn đang cầm bút chỉ vào biểu đồ trên màn hình chiếu, nhưng tay trái anh lại bí mật hạ xuống dưới mặt bàn. Hạ Chi đang hăng say phản biện thì chợt khựng lại. Một bàn tay to lớn, ấm áp và khô ráo bất ngờ bao trọn lấy bàn tay đang đặt trên đùi của cô.
Anh không chỉ nắm, mà còn dùng ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cô một cách đầy tình tứ.
Hạ Chi suýt nữa thì lạc giọng. Tim cô đập như đánh trống trận, da gà nổi rần rần dưới lớp áo sơ mi. Cô trừng mắt nhìn anh, nhưng Quân Nhất vẫn giữ khuôn mặt sắt đá, ánh mắt nhìn thẳng vào màn hình, miệng vẫn tuôn ra những lời nhận xét cay nghiệt: "Tôi yêu cầu cô Diệp làm lại mục 4 và 5. Đừng để tôi thấy sự cẩu thả này một lần nữa."
"Anh..." – Hạ Chi rít qua kẽ răng, tay cô cố gắng thoát khỏi gọng kìm của anh nhưng không thể – "Anh cũng nên xem lại cái thái độ trịch thượng của mình đi. Tôi không phải là học sinh tiểu học để anh dạy bảo."
Dưới bàn, Quân Nhất đột ngột siết chặt tay cô hơn, như một lời cảnh cáo thầm lặng. Sau đó, anh buông tay ra, thản nhiên lấy một mẩu giấy nhỏ đẩy về phía cô trước mặt tất cả mọi người.
"Đây là những điểm sai lệch cần chỉnh sửa. Cô Diệp, hy vọng chiều nay tôi nhận được phản hồi thỏa đáng."
Đám nhân viên thở phào nhẹ nhõm khi cuộc họp kết thúc. Hạ Chi vội vã thu dọn đồ đạc, tay run rẩy cầm lấy mẩu giấy.
Mặt trước của mẩu giấy ghi chi chít các con số tỉ lệ phần trăm khô khốc. Nhưng khi cô lật mặt sau, hơi thở của cô dường như ngưng trệ. Bằng nét mực đen sắc sảo, anh viết:
"Dưới gầm bàn, em run rẩy như một chú mèo nhỏ vậy. Nếu còn cãi tôi trước mặt nhân viên, lần tới tôi sẽ không chỉ nắm tay đâu. 12 giờ trưa, lối thoát hiểm tầng 14. Đừng để 'đao phủ' Mai bắt gặp em đi một mình."
12 giờ 05 phút. Lối thoát hiểm tầng 14 – nơi hẻo lánh nhất của tòa nhà vì thang máy không dừng trực tiếp ở đây.
Hạ Chi vừa bước vào không gian tối mờ, chưa kịp định thần đã bị một lực kéo mạnh mẽ ép vào cánh cửa sắt lạnh lẽo. Mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc bao vây lấy cô, mạnh mẽ và chiếm hữu.
"Thẩm Quân Nhất! Anh điên rồi sao?" – Cô đẩy vai anh, nhưng người đàn ông này cứng như một bức tường thép – "Quy định cấm yêu vừa mới dán lên kìa! Anh muốn tôi bị đuổi việc à?"
Quân Nhất không trả lời bằng lời. Anh cúi xuống, chôn mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa hồng nhàn nhạt. Lúc này, con "Hổ" dữ tợn trong phòng họp đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một con "Mèo" lớn đang nũng nịu đòi hỏi sự quan tâm.
"Quy định đó cấm người khác, không cấm được anh." – Giọng anh khàn đặc – "Sáng nay thấy em nhìn cái bảng đó lâu như vậy, anh đã biết em đang sợ. Sợ mất việc, hay sợ mất anh?"
"Tôi sợ mất việc!" – Hạ Chi mạnh miệng, nhưng nhịp tim phản chủ đang đập liên hồi áp sát vào ngực anh đã phản bội cô.
Quân Nhất khẽ cười, một nụ cười lười biếng và gợi cảm. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào đôi môi đang mím chặt của cô.
"Dối trá. Em sợ cả hai." – Anh dùng ngón tay cái khẽ mơn trớn vành tai cô – "Trong cuộc họp, lúc anh nắm tay, em đã muốn nắm lại đúng không?"
Hạ Chi đỏ mặt tía tai: "Tôi không có! Anh là đồ biến thái, đồ máy tính chạy bằng cơm, đồ hai mặt!"
Quân Nhất áp sát hơn, trán chạm trán với cô. Anh rút trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt màu bạc tinh xảo. "Đây là 'tiền trà nước' trả lại cho em. Tờ 500k của em không đủ mua một nụ hôn của tôi đâu, Diệp Hạ Chi."
"Anh... anh thật sự quá đáng!"
"Đúng, tôi quá đáng đấy." – Ánh mắt anh đột nhiên trở nên nghiêm túc và đầy che chở – "Nhưng em phải nhớ kỹ: Ở trong phòng họp, tôi có thể dẫm đạp lên báo cáo của em, có thể mắng nhiếc em không ra gì trước mặt thiên hạ. Đó là vỏ bọc. Còn ở đây, hoặc ở bất cứ nơi nào không có camera, em là của tôi. Chỉ cần em không buông tay, tôi sẽ dẹp bỏ mọi quy định ngớ ngẩn đó cho em."
Hạ Chi đứng sững lại. Sự chân thành đột ngột này khiến lớp phòng ngự của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô vòng tay qua cổ anh, vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn đó, hậm hực nói: "Vậy sau này trong cuộc họp, anh mắng nhẹ một chút thôi được không? Chị Mai cứ nhìn tôi như kiểu tôi sắp bị khai tử đến nơi rồi."
Quân Nhất phì cười, vòng tay siết chặt eo cô: "Được, vậy bù lại tối nay em phải nấu cơm cho anh. Coi như phí tổn thương tinh thần cho con Hổ này khi phải đóng vai ác cả buổi sáng."
"Anh đúng là đồ... mèo lười giả hổ."
Hạ Chi không thấy, nhưng phía sau lưng cô, đôi mắt Quân Nhất lóe lên một tia sáng sắc bén. Anh biết cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Chị Mai HR, sếp tổng, và những kẻ đang dòm ngó chiếc ghế của Hạ Chi sẽ không để họ yên.
Anh khẽ đẩy cô ra, tay phải nâng cằm cô lên, trao cho cô một nụ hôn nồng nàn nhưng ngắn ngủi. "Về văn phòng đi, Trưởng phòng Diệp. Đừng quên gửi lại báo cáo dòng 14 cho tôi trước 3 giờ chiều."
Hạ Chi bước ra khỏi lối thoát hiểm, hít một hơi thật sâu, chỉnh lại bộ đồ công sở ngay ngắn. Cô lại trở về là một Diệp Hạ Chi sắt đá, chuyên nghiệp. Nhưng trong ngăn kéo bí mật của trái tim, cô biết mình vừa ký vào một bản hợp đồng "nguy hiểm" nhất đời mình – một bản hợp đồng không có lương bổng, chỉ có những nhịp tim lạc điệu và sự cấm đoán nồng cháy.
3 giờ chiều, mail của Thẩm Quân Nhất nhận được một tệp tin. Dòng 14 viết: "Tôi đã sửa xong. Tối nay mua cá hồi, anh mà đến muộn thì đừng hòng vào nhà."
Quân Nhất nhìn màn hình, khẽ gõ bút xuống bàn hai nhịp. Gõ... gõ... "Em trông rất đẹp... kể cả khi đang giận dữ." – Anh thầm nghĩ, môi vẽ nên một nụ cười đầy thỏa mãn.