Sài Gòn vào mùa mưa giống như một thực tập sinh mới đi làm: thất thường, hay hờn dỗi và thích tạo ra rắc rối vào đúng giờ tan tầm.
Diệp Hạ Chi đứng dưới sảnh tòa nhà, nhìn màn mưa trắng xóa dội xuống mặt đường mà lòng than thầm. Chiếc xe công nghệ trên màn hình điện thoại vẫn hiển thị "Đang tìm tài xế" với biểu tượng vòng tròn xoay đều như đang giễu cợt sự kiên nhẫn cuối cùng của cô. Hôm nay cô đã phải vật lộn với ba cái báo cáo "lủng củng" (theo lời Thẩm Quân Nhất) và chịu đựng ánh mắt soi mói của chị Mai HR suốt tám tiếng đồng hồ. Bây giờ, tất cả những gì cô muốn là một bồn tắm nước nóng và một giấc ngủ không mộng mị.
"Vẫn chưa về sao, Trưởng phòng Diệp?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung nhè nhẹ đặc trưng len qua tiếng mưa rơi. Hạ Chi không cần quay đầu cũng biết là ai. Mùi hương gỗ tuyết tùng sạch sẽ, lạnh lùng ấy dường như đã được lập trình sẵn vào hệ thống nhận diện của cô.
Thẩm Quân Nhất bước đến bên cạnh, đôi tay thọc sâu vào túi quần tây, phong thái thản nhiên như thể anh không hề bị ảnh hưởng bởi cái không khí ẩm ướt, khó chịu này.
"Xe ôm công nghệ đình công rồi. Tôi đang đợi xe." - Hạ Chi đáp, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang báo giá cao gấp đôi bình thường.
"Với tốc độ này, có lẽ đến khi dự án mùa hè kết thúc em mới bắt được xe." - Quân Nhất liếc nhìn đồng hồ, rồi không để cô kịp phản ứng, anh nắm lấy khuỷu tay cô, kéo về phía hầm gửi xe - "Đi thôi, tôi đưa em về."
"Này! Buông ra, camera ở khắp nơi đấy!" - Hạ Chi hốt hoảng, vừa đi vừa cố giằng tay ra, mắt láo liên nhìn quanh như kẻ trộm.
"Yên tâm, tôi đã tính toán góc chết của hệ thống an ninh rồi. Chuyên gia dữ liệu không chỉ dùng não để đọc số liệu đâu." - Anh thả tay cô ra khi cả hai đã khuất sau một trụ bê tông lớn, nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ ra lệnh - "Đứng đây đợi, tôi lấy xe."
Ít phút sau, chiếc SUV đen bóng trờ tới, ánh đèn pha xé toạc bóng tối dưới hầm. Cánh cửa xe mở ra, Hạ Chi nhanh chóng lách người vào ghế phụ, động tác nhanh gọn như một điệp viên đang thực hiện nhiệm vụ bí mật. Ngay khi cánh cửa khép lại, mùi hương gỗ tuyết tùng bao trùm lấy cô, ấm áp và tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia.
Chiếc xe lăn bánh ra khỏi hầm, hòa vào dòng người kẹt cứng dưới màn mưa tầm tã. Trong không gian hẹp của khoang lái, sự im lặng trở nên đặc quánh. Hạ Chi cảm thấy hơi ngộp thở. Ở công ty, cô có thể dùng công việc làm lá chắn, nhưng ở đây, chỉ có cô và anh.
"Cái bảng thông báo sáng nay..." - Hạ Chi mở lời, cố xua đi sự ngột ngạt - "Anh thật sự không lo sao? Chị Mai không phải hạng vừa đâu, chị ấy có trực giác của một con chó săn đấy."
Quân Nhất xoay vô lăng, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua kính xe, chạm vào sống mũi cao thẳng và hàng mi dài của anh, tạo nên một vẻ đẹp vừa nam tính vừa bí hiểm.
"Chỉ cần em không tự mình nhảy vào bẫy, thì không ai bắt được tôi cả." - Anh hừ lạnh một tiếng, rồi đột nhiên đổi giọng, mang theo chút âm hưởng hờn dỗi của một con "Mèo" lớn - "Mà này, bây giờ không có ai, em vẫn gọi tôi bằng 'anh' một cách khách sáo như vậy sao?"
Hạ Chi sượng trân, cô quay mặt đi hướng khác: "Chúng ta đang trong thời gian 'giữ khoảng cách'. Tôi thấy gọi như vậy cho an toàn."
"An toàn?" - Quân Nhất đột ngột tấp xe vào lề đường vắng, tắt máy.
Hạ Chi giật mình: "Anh làm gì vậy? Đang trên đường mà!"
Quân Nhất xoay người sang, một tay đặt lên thành ghế phía sau cô, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Anh rút trong ngăn chứa đồ ra một vật gì đó, rồi từ từ mở ra trước mặt cô.
Đó là tờ 500 nghìn đồng xanh ngắt mà cô đã để lại trên gối khách sạn. Nó được ép plastic phẳng phiu, trông như một món đồ cổ quý giá.
"Giải thích đi." - Anh nói, giọng khàn khàn - "Em định giá đêm đó của tôi chỉ có bấy nhiêu sao?"
Hạ Chi đỏ mặt đến tận mang tai, cô lắp bắp: "Thì... thì lúc đó tôi tưởng anh là... là kiểu người phục vụ ở quán bar. Tôi không muốn nợ nần ai nên mới..."
"Phục vụ?" - Quân Nhất nhướn mày, khóe môi khẽ giật giật vì nhịn cười - "Tôi trông giống người làm nghề đó lắm sao?"
"Thì tại anh thơm quá, lại còn... chuyên nghiệp quá nữa!" - Hạ Chi thốt ra rồi mới nhận ra mình vừa lỡ lời. Cô vội vàng bịt miệng lại, nhưng đã quá muộn.
Quân Nhất bật cười, một tiếng cười sảng khoái hiếm hoi thoát ra từ lồng ngực vững chãi. Anh rướn người tới, hơi thở nóng hổi vờn quanh cánh mũi cô.
"Vậy ra 'Trưởng phòng Diệp' đây đánh giá cao sự chuyên nghiệp của tôi đến mức phải trả tiền phí sao?" - Anh hạ giọng, đầy vẻ mê hoặc - "Em có biết tờ 500k này xúc phạm lòng tự trọng của tôi đến mức nào không? Ở Mỹ, có người trả hàng triệu đô để được tôi tư vấn dữ liệu trong một giờ. Vậy mà em lại dùng nó để... thanh toán cho cả một đêm của tôi?"
"Tôi xin lỗi được chưa! Tôi sẽ trả lại anh 5 tỷ nếu anh muốn, chỉ cần anh đừng nhắc lại chuyện đó nữa!" - Hạ Chi nhắm nghiền mắt, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống.
"Tôi không cần tiền." - Quân Nhất thầm thì, bàn tay anh vươn lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc ướt của cô - "Tôi cần sự đền bù khác. Một sự đền bù xứng đáng với 'giá trị' mà em đã nhận được."
Nói rồi, anh cúi xuống. Không phải là một nụ hôn nồng cháy như ở lối thoát hiểm, mà là một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên trán cô. Sự dịu dàng đột ngột này khiến Hạ Chi hoàn toàn sững sờ. Con "Hổ" dữ tợn trong cuộc họp, kẻ vừa mắng cô thậm tệ trước mặt nhân viên, lúc này lại dịu dàng như một dải lụa.
"Chi Chi, nghe này." - Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói chân thành đến mức khiến cô run rẩy - "Trong công ty, tôi sẽ là kẻ thù của em, là người gây khó dễ cho em nhất. Đó là cách duy nhất để họ không nghi ngờ. Nhưng khi cánh cửa xe này đóng lại, tôi chỉ là Thẩm Quân Nhất của em. Đừng vì những lời tôi nói ở văn phòng mà đẩy tôi ra xa, được không?"
Hạ Chi cảm thấy hốc mắt hơi nóng. Sự đối lập giữa vẻ lạnh lùng công sở và sự ấm áp bí mật này giống như một loại chất gây nghiện, khiến cô vừa sợ hãi lại vừa muốn lún sâu hơn. Cô khẽ gật đầu, tay nắm lấy vạt áo vest của anh.
"Tôi biết rồi... Đồ máy tính chạy bằng cơm."
Quân Nhất mỉm cười, khởi động lại máy xe. "Ngoan lắm. Bây giờ về nhà, tôi sẽ cho em thấy thế nào là 'dịch vụ chuyên nghiệp' thật sự khi tôi vào bếp."
"Anh biết nấu ăn sao?" - Hạ Chi ngạc nhiên.
"Tôi đã tính toán tỉ lệ gia vị đến mức miligram rồi. Đảm bảo chuẩn hơn bất kỳ nhà hàng 5 sao nào."
Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh trong mưa. Tiếng gạt nước nhịp nhàng như nhịp đập trái tim của hai người. Hạ Chi nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng mình phản chiếu trên kính. Cô nhận ra, mình không chỉ đang tham gia vào một dự án Marketing, mà cô đang tham gia vào một vụ đặt cược lớn nhất cuộc đời.
Phần thưởng là tình yêu, còn cái giá phải trả có thể là sự nghiệp.
Cô nhìn tờ 500k ép plastic đang nằm trong ngăn kéo xe của anh, thầm nghĩ: Có lẽ đêm đó, cô đã mua được món hời nhất thế gian này rồi.