MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!Chương 5: HÀO QUANG CỦA "ĐAO PHỦ" VÀ LỜI THỀ TRƯỚC BẢNG TIN

Đừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!

Chương 5: HÀO QUANG CỦA "ĐAO PHỦ" VÀ LỜI THỀ TRƯỚC BẢNG TIN

1,893 từ · ~10 phút đọc

CHƯƠNG 5: HÀO QUANG CỦA "ĐAO PHỦ" VÀ LỜI THỀ TRƯỚC BẢNG TIN

Sáng thứ Tư. Diệp Hạ Chi bước vào đại sảnh công ty với tâm trạng của một kẻ vừa đi qua bãi mìn. Dư âm của bữa tối "cá hồi tính toán đến từng miligram" và nụ hôn dịu dàng trong xe của Thẩm Quân Nhất vẫn còn vương vấn trên khóe môi, khiến cô đôi lúc lơ đễnh mỉm cười. Nhưng ngay khi cánh cửa thang máy mở ra, hiện thực tàn khốc của văn phòng đã dội một gáo nước lạnh buốt vào đầu cô.

Đám đông nhân viên đang tụ tập trước bảng thông báo chính, xì xào bàn tán với âm lượng đủ để gây náo loạn cả một tầng lầu.

"Trời ơi, lệnh cấm yêu mới gắt quá vậy? Nghe nói ai bị bắt quả tang là 'bay màu' ngay lập tức, không xét công trạng luôn!"

"Chắc chắn là bà Mai HR lại lên cơn rồi. Bà ấy tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên muốn cả công ty phải 'tu hành' theo hay sao ấy?"

Hạ Chi chen chân vào đám đông. Đập vào mắt cô là một tờ thông báo khổ A3, in chữ đỏ đậm rực rỡ như những vệt máu: "THÔNG BÁO KHẨN: THIẾT LẬP KỶ LUẬT VĂN HÓA CÔNG SỞ 4.0. TUYỆT ĐỐI NGHIÊM CẤM QUAN HỆ TÌNH CẢM NỘI BỘ DƯỚI MỌI HÌNH THỨC."

Phía dưới là một danh sách các "dấu hiệu khả nghi" mà phòng Nhân sự sẽ đặc biệt lưu tâm: Đi chung xe, dùng chung đồ ăn, tần suất xuất hiện cùng nhau tại pantry vượt quá mức cho phép, hoặc đơn giản là... nhìn nhau quá ba giây trong cuộc họp.

"Này, Trưởng phòng Diệp, cô thấy thế nào?"

Một giọng nói sắc lẹm vang lên ngay sau lưng khiến Hạ Chi giật bắn mình. Chị Mai HR xuất hiện như một bóng ma, tay cầm xấp hồ sơ, cặp kính gọng kim loại phản chiếu ánh sáng trắng lấp loáng. Chị ta chậm rãi bước đến gần Hạ Chi, đôi mắt soi xét như muốn quét qua từng lỗ chân lông trên mặt cô.

"Tôi thấy... quy định rất rõ ràng ạ." - Hạ Chi cố nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể - "Kỷ luật là sức mạnh của tập đoàn mà chị."

"Rõ ràng là tốt." - Chị Mai nhếch mép, tiến sát lại gần Hạ Chi, hạ thấp giọng - "Tôi nghe nói tối qua có ai đó nhìn thấy xe của Chuyên gia Thẩm đỗ trước sảnh chung cư của cô. Trùng hợp thật nhỉ?"

Tim Hạ Chi như ngừng đập một nhịp. Cái "camera chạy bằng cơm" này quả thực danh bất hư truyền. Cô cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu đổ mồ hôi, nhưng lý trí đã kịp thời kéo cô lại. Cô bật cười, âm điệu tự nhiên đến mức chính cô cũng ngạc nhiên:

"Chị Mai đúng là đùa vui thật. Chắc người ta nhìn nhầm rồi. Tối qua tôi đi Grab về, còn phải bù đầu sửa cái đống báo cáo mà anh Thẩm chê là 'rác rưởi' đấy ạ. Chị nghĩ xem, một kẻ máy móc và độc mồm độc miệng như anh ta, có điên mới để anh ta đưa về nhà."

Vừa dứt lời, một mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lan tỏa. Thẩm Quân Nhất không biết đã đứng sau lưng họ từ lúc nào. Gương mặt anh lạnh lùng như một tảng băng trôi, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ khó chịu khi nghe thấy cụm từ "đồ máy móc".

"Cô Diệp có vẻ rất thích bàn luận về tôi sau lưng nhỉ?" - Quân Nhất cất giọng, âm thanh trầm đục mang theo áp lực nghẹt thở của một con "Hổ" đang bị xúc phạm.

Chị Mai HR ngay lập tức đổi thái độ, niềm nở chào hỏi: "Chào cậu Thẩm, tôi đang nhắc nhở nhân viên về quy định mới. Cậu thấy đấy, công ty cần sự tập trung tuyệt đối."

Quân Nhất liếc nhìn bảng thông báo, rồi nhìn sang Hạ Chi – người đang đứng chết trân với vẻ mặt "tôi vô tội". Anh thản nhiên lấy ra một chiếc khăn tay trắng muốt, lau nhẹ vào vị trí trên bảng tin mà chị Mai vừa chạm vào, hành động thanh khiết đến mức cực đoan.

"Quy định rất tốt." - Quân Nhất lạnh nhạt nói - "Yêu đương nội bộ là một dạng lỗi logic trong quản trị nhân sự. Nó làm mờ đi các chỉ số năng lực. Tôi hy vọng Trưởng phòng Diệp sẽ khắc cốt ghi tâm lời thề 'không bao giờ dính dáng' đến tôi, giống như cách cô vừa tuyên bố."

Hạ Chi nghiến răng. Tên khốn này diễn còn đạt hơn cả cô!

"Anh Thẩm yên tâm. Tôi thà yêu một cái máy photocopy còn hơn là có cảm xúc với một cái máy tính chạy bằng cơm như anh." - Cô ném lại một câu sắc lẹm rồi quay ngoắt đi, gót giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương những tiếng cộp cộp đanh thép.

Về đến phòng làm việc, Hạ Chi ném túi xách xuống bàn, thở hắt ra một hơi. Sự kịch tính này quá sức chịu đựng đối với một buổi sáng thứ Tư. Cô mở máy tính, định bắt tay vào làm việc thì một thông báo email hiện lên.

Người gửi: Thẩm Quân Nhất Tiêu đề: Yêu cầu làm rõ dữ liệu dòng số 05

Hạ Chi hậm hực mở email. Bên trong là một bảng tính Excel trống rỗng, chỉ có ô số 05 được bôi màu đỏ chót. Cô tò mò click vào, sử dụng thủ thuật bôi đen để đọc dòng chữ ẩn màu trắng:

"Máy tính chạy bằng cơm đang rất đói. Dòng số 05: Chiều nay 5 giờ 30, lối thoát hiểm tầng 5. Em nợ tôi một lời xin lỗi vì đã ví tôi với máy photocopy."

Hạ Chi tức đến bật cười. Cô gõ phím cạch cạch, phản hồi vào ô số 06: "Máy photocopy ít nhất còn biết in ra hình người, anh thì chỉ biết in ra rắc rối. 5 giờ 30 tôi có hẹn với... deadline rồi!"

Năm phút sau, ô số 07 xuất hiện nội dung mới: "Deadline của em do tôi quản lý. Đến muộn 1 phút, tôi sẽ bác bỏ báo cáo quý của em. Đừng thách thức một con Hổ đang đói."

Hạ Chi nhìn chằm chằm màn hình, lầm bầm: "Đồ bóc lột! Đồ độc tài!"

Đúng 5 giờ 30 phút. Khu vực lối thoát hiểm tầng 5 tối mờ và sực mùi giấy cũ. Đây là nơi chứa hồ sơ lưu trữ của những năm 90 nên hầu như không có ai qua lại.

Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, Hạ Chi chưa kịp thích nghi với ánh sáng yếu ớt đã bị một vòng tay rắn chắc siết chặt từ phía sau. Lưng cô áp sát vào vòm ngực rộng lớn, hơi thở nồng mùi cà phê đắng của Quân Nhất phả nhẹ bên tai.

"Em vừa thề trước bảng tin là gì nhỉ? Thà yêu máy photocopy?" - Anh xoay người cô lại, ép cô vào giá sách gỗ cũ kỹ.

Ánh sáng từ kẽ cửa hắt vào, tạo thành một dải sáng vắt ngang đôi mắt thâm trầm của anh. Lúc này, không còn là vị chuyên gia dữ liệu cao ngạo, Quân Nhất nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu và trêu chọc.

"Thì chẳng phải tại anh sao? Anh xuất hiện đúng lúc quá mà!" - Hạ Chi hờn dỗi, tay đấm nhẹ vào ngực anh - "Chị Mai đã bắt đầu nghi ngờ xe của anh rồi đấy. Chúng ta phải cẩn thận hơn."

Quân Nhất không nói gì, anh nắm lấy đôi bàn tay đang "biểu tình" của cô, đưa lên môi hôn nhẹ vào từng đầu ngón tay. Hành động dịu dàng này khiến cơn giận của Hạ Chi tan biến sạch sành sanh.

"Anh đã đổi xe rồi." - Quân Nhất thì thầm - "Sáng nay anh đã thuê một chiếc xe bình dân hơn, đỗ ở hầm B khuất góc camera. Em cứ đi Grab ra quán cà phê đối diện công ty, anh sẽ đón em ở đó."

"Anh... anh thật sự đã đổi xe chỉ vì chuyện này?" - Hạ Chi kinh ngạc.

"Dữ liệu cho thấy rủi ro từ chị Mai là 85%. Tôi không muốn em mất việc khi tôi chưa kịp 'thăng chức' em lên làm vợ mình." - Anh khẽ cười, bàn tay luồn vào mái tóc cô, kéo cô vào một nụ hôn sâu.

Nụ hôn mang theo sự khao khát của cả một ngày phải đóng vai người dưng. Trong bóng tối của căn phòng lưu trữ, họ như hai kẻ lữ hành khát nước tìm thấy ốc đảo. Hạ Chi vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự nồng nhiệt mà cô đã phải kìm nén suốt các cuộc họp.

Rầm!

Tiếng động từ phía hành lang khiến cả hai giật mình tách ra. Tiếng giày cao gót quen thuộc lại vang lên. Cộp... cộp... cộp...

"Có ai ở trong đó không?" - Giọng chị Mai HR vang lên lảnh lót ngay sát cánh cửa sắt.

Hạ Chi xanh mặt, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Quân Nhất nhanh như cắt kéo cô lùi sâu vào sau dãy giá sách cao ngất, tay che kín miệng cô, cơ thể cả hai ép chặt vào nhau đến mức không còn một khe hở.

Ánh đèn pin từ khe cửa quét vào trong phòng. Hạ Chi cảm thấy tim mình sắp vọt ra ngoài. Nếu bị bắt gặp ở đây, mọi thứ sẽ chấm dứt. Sự nghiệp, danh dự, và cả người đàn ông cô vừa mới bắt đầu yêu này.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Quân Nhất cúi xuống, hôn lên trán cô như một lời trấn an. Anh khẽ gõ nhẹ vào giá gỗ hai nhịp. Cộc... cộc...

Em trông rất đẹp... kể cả khi đang sợ hãi.

Tiếng bước chân của chị Mai xa dần rồi mất hẳn. Hạ Chi đổ gục vào lòng anh, thở dốc.

"Tôi thề... từ mai tôi sẽ không đi lối thoát hiểm nữa!" - Cô thầm thì.

Quân Nhất ôm chặt cô, khóe môi khẽ nhếch: "Được thôi, vậy lần tới chúng ta thử ở... phòng lưu trữ hồ sơ điện tử nhé? Chỗ đó máy lạnh mát hơn."

"Anh! Đồ máy tính không biết xấu hổ!"

Hạ Chi đẩy anh ra, chạy nhanh ra cửa. Nhưng ngay khi bước ra ngoài, cô lại phải thu lại nụ cười, đeo lên chiếc mặt nạ trưởng phòng marketing lạnh lùng.

Trên bảng tin, tờ thông báo cấm yêu vẫn nằm đó, uy nghiêm và đe dọa. Nhưng trong túi áo của Hạ Chi, chiếc kẹp cà vạt bạc của Quân Nhất vẫn đang tỏa ra hơi ấm, nhắc nhở cô rằng: Có những thứ càng bị cấm đoán, thì ngọn lửa rực cháy bên trong nó lại càng không thể dập tắt.

Văn phòng vẫn thế, khô khan và đầy cạm bẫy. Nhưng kể từ hôm nay, Diệp Hạ Chi biết mình không còn chiến đấu một mình chống lại "deadline" và "đao phủ". Cô có một con Hổ sẵn sàng đổi xe, đổi tính và đổi cả thế giới chỉ để đổi lấy một buổi tối bình yên bên cô.