MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!Chương 6: CƠN MƯA THỊNH NỘ VÀ CHIẾC LỒNG KÍNH DI ĐỘNG

Đừng yêu tôi, đồng nghiệp đấy!

Chương 6: CƠN MƯA THỊNH NỘ VÀ CHIẾC LỒNG KÍNH DI ĐỘNG

1,884 từ · ~10 phút đọc

Chiều thứ Năm, bầu trời Sài Gòn đột ngột sụp tối như một bản báo cáo tài chính bị lỗi hệ thống. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, dày đặc và nặng nề, rồi bất ngờ dội xuống một trận mưa thịnh nộ. Tiếng nước đập vào lớp kính cường lực của tòa nhà văn phòng vang lên những tiếng rào rào chát chúa, át cả tiếng gõ bàn phím hối hả của những nhân viên đang chạy đua với giờ tan tầm.

Diệp Hạ Chi đứng bên cửa sổ tầng 12, nhìn xuống dòng xe cộ đang kẹt cứng phía dưới. Ánh đèn xe phản chiếu trên mặt đường sũng nước tạo thành những vệt sáng nhòe nhoẹt. Cô khẽ thở dài, chiếc điện thoại trên tay vẫn hiện lên dòng chữ vô vọng: "Hiện tại không có tài xế nào quanh đây, vui lòng thử lại sau".

"Tệ thật, đúng là họa vô đơn chí." – Hạ Chi lầm bầm. Hôm nay cô đã phải tăng ca thêm một tiếng chỉ để chỉnh sửa lại mớ thuật toán mà Thẩm Quân Nhất ném vào mặt cô lúc sáng kèm một câu nói lạnh lùng: "Dữ liệu không biết nói dối, chỉ có người làm Marketing mới hay thêu dệt."

Văn phòng dần thưa thớt người. Đèn hành lang đã chuyển sang chế độ tiết kiệm điện, mờ ảo và hiu quạnh. Khi Hạ Chi vừa thu dọn xong đồ đạc và bước ra khỏi cửa, cô suýt chút nữa đã va vào một bóng người đang đứng dựa vào tường, ngay cạnh lối đi ra thang máy.

Vẫn là mùi hương gỗ tuyết tùng ấy, nhưng lần này nó pha lẫn chút hơi ẩm lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia. Thẩm Quân Nhất đứng đó, tay cầm một chiếc ô đen dài, đôi mắt thâm trầm quan sát cô qua gọng kính cận mỏng – thứ mà anh chỉ đeo khi phải xử lý khối lượng dữ liệu khổng lồ.

"Trưởng phòng Diệp vẫn chưa về sao?" – Anh cất giọng, âm điệu xa cách như một cấp trên đang chất vấn nhân viên – "Tôi tưởng cô là người luôn đề cao sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống?"

Hạ Chi hít một hơi thật sâu, đeo lại chiếc mặt nạ lạnh lùng thường ngày: "Cảm ơn anh Thẩm đã quan tâm. Tôi đang đợi xe, chỉ là thời tiết không được hợp tác cho lắm."

"Đợi xe?" – Quân Nhất nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai khó giấu – "Dữ liệu dự báo thời tiết cho thấy cơn mưa này sẽ kéo dài ít nhất ba tiếng nữa. Với chỉ số nhu cầu xe đang tăng vọt 400%, xác suất cô bắt được Grab trong vòng một tiếng tới là... 0,02%."

Hạ Chi nghiến răng: "Dù là 0,01% tôi cũng sẽ đợi. Tôi không thích làm phiền người không liên quan."

"Tôi không nói là tôi cho cô đi nhờ." – Quân Nhất đột ngột tiến lại gần, bước chân anh áp sát khiến Hạ Chi vô thức lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa thang máy lạnh toát – "Tôi chỉ nói là, với tư cách là người chịu trách nhiệm dự án chung, tôi không muốn ngày mai đối tác thấy Trưởng phòng Marketing của mình xuất hiện với khuôn mặt phờ phạc vì thiếu ngủ hoặc bị cảm lạnh. Điều đó ảnh hưởng đến hiệu suất công việc."

Ding!

Cánh cửa thang máy mở ra. Quân Nhất bước vào trước, tay giữ nút mở, ánh mắt ra hiệu cho cô. Hạ Chi phân vân mất ba giây. Sự tự tôn bảo cô hãy ở lại, nhưng đôi chân mỏi nhừ sau một ngày đứng trên giày cao gót và cái bụng đang réo vang đã chiến thắng. Cô bước vào, chọn đứng ở góc xa nhất.

Trong không gian hẹp của thang máy, sự đối lập giữa hai người càng trở nên rõ rệt. Quân Nhất đứng thẳng, phong thái như một vị tổng tài uy nghiêm, còn Hạ Chi thì ôm khư khư chiếc túi xách, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình.

Khi xuống đến hầm gửi xe B – nơi Quân Nhất đã kín đáo đỗ chiếc xe sedan màu xám lông chuột bình dân thay cho chiếc SUV hào nhoáng – anh không nói lời nào, chỉ lạnh lùng ra lệnh: "Lên xe."

Ngay khi cánh cửa xe đóng lại, tiếng mưa gầm rú bên ngoài bị triệt tiêu hoàn toàn. Chiếc xe giống như một chiếc lồng kính di động, tách biệt họ khỏi thế giới đầy rẫy những quy định và ánh mắt soi mói của chị Mai HR.

Hạ Chi vừa thắt dây an toàn xong thì một vật gì đó mềm mại và ấm áp được ném thẳng vào người cô. Là một chiếc chăn nỉ nhỏ.

"Lau khô tóc đi. Em định làm ướt ghế da của tôi đấy à?" – Quân Nhất cất giọng cộc lốc, nhưng mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước khi lùi xe.

Hạ Chi cầm chiếc chăn, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc vương trên đó. Sự nghẹn ngào đột ngột dâng lên. Con "Hổ" này, ngay cả khi quan tâm người khác cũng phải dùng cái giọng điệu đáng ghét đó sao?

"Cảm ơn..." – Cô thầm thì, đưa chăn lên lau những giọt nước mưa còn vương trên tóc.

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi hầm, ngay lập tức bị nhấn chìm trong biển nước và ánh đèn đỏ rực của dòng người kẹt xe. Quân Nhất lái xe rất vững, tay trái anh đặt trên vô lăng, tay phải lại vô tình (hoặc cố ý) đặt lên cần số, ngay sát cạnh tay của Hạ Chi.

"Hôm nay..." – Quân Nhất đột nhiên phá vỡ sự im lặng, giọng anh đã mềm đi rất nhiều, không còn cái vẻ "chuyên gia" sắt đá nữa – "Ở cuộc họp, tôi nói hơi nặng lời. Em giận à?"

Hạ Chi sững người. Đây là lần đầu tiên anh chủ động hạ mình sau một màn tranh luận gay gắt ở văn phòng. Cô thở dài, nhìn ra những hạt mưa đang thi nhau vỡ tan trên mặt kính: "Tôi quen rồi. Với anh, dữ liệu là nhất, con người chỉ là công cụ để thực thi đống thuật toán đó thôi đúng không?"

Quân Nhất im lặng một hồi lâu. Khi xe dừng hẳn vì tắc đường, anh quay sang nhìn cô. Đôi mắt sau lớp kính không còn sự sắc bén thường thấy, mà chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và chút gì đó giống như sự hối lỗi của một chú "Mèo" lớn bị bỏ rơi.

"Tờ 500k hôm trước..." – Anh đột ngột nhắc lại chuyện cũ – "Tôi giữ nó không phải để mỉa mai em. Tôi giữ nó để tự nhắc nhở mình rằng, nếu tôi không đủ mạnh mẽ để bảo vệ em trong cái tập đoàn đầy rẫy những quy tắc ngớ ngẩn này, thì bất cứ lúc nào em cũng có thể ném tiền vào mặt tôi rồi biến mất như đêm hôm đó."

Hạ Chi tròn mắt: "Anh... anh nói gì cơ?"

"Hạ Chi, em tưởng tôi thích đóng vai ác sao?" – Quân Nhất vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang bối rối của cô. Lần này, anh không nắm chặt kiểu áp chế, mà chỉ khẽ đan những ngón tay mình vào tay cô – "Nếu tôi không bác bỏ báo cáo của em, chị Mai sẽ bắt đầu đặt câu hỏi tại sao một chuyên gia khắt khe như Thẩm Quân Nhất lại dễ dãi với một Trưởng phòng Marketing. Nếu tôi không mắng em, những kẻ đang muốn hạ bệ em sẽ thấy em là điểm yếu của tôi."

Anh kéo tay cô lên, đặt một nụ hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô. Hơi ấm từ môi anh khiến Hạ Chi cảm thấy trái tim mình như bị tan chảy.

"Tôi thà làm kẻ thù của em trong mắt cả thế giới, còn hơn để họ có lý do tống khứ em ra khỏi cuộc đời tôi."

Hạ Chi lặng người. Hóa ra, đằng sau mỗi lời chỉ trích, mỗi màn "đập bàn" kịch tính ở văn phòng lại là một kế hoạch bảo vệ tỉ mỉ đến từng chi tiết. Anh dùng chính cái danh hiệu "đồ máy móc lạnh lùng" của mình để xây dựng một bức tường vô hình quanh cô.

"Nhưng... anh cũng không cần phải nói nó là 'rác rưởi sáng tạo' chứ? Tôi đã thức trắng đêm để làm đấy." – Hạ Chi hậm hực, nhưng tông giọng đã không còn chút giận dỗi nào.

Quân Nhất khẽ cười, một nụ cười ấm áp khiến cả khoang xe dường như bừng sáng: "Được rồi, tôi sai rồi. Tối nay 'chiếc máy tính chạy bằng cơm' này sẽ đền bù cho em bằng một bữa tối 5 sao tại nhà. Em muốn ăn gì?"

"Tôi muốn ăn lẩu. Trời mưa thế này phải ăn lẩu mới đúng điệu."

"Lẩu sao? Để tôi tính toán lượng calo và độ cay phù hợp với dạ dày của em..."

"Này! Đừng có dùng thuật toán với bữa tối của tôi!" – Hạ Chi bật cười, đánh nhẹ vào vai anh.

Chiếc xe nhích dần trong mưa. Trong không gian nhỏ bé ấy, những áp lực từ bảng thông báo cấm yêu, từ ánh mắt của chị Mai, hay những KPI nặng nề dường như đều bị đẩy lùi ra ngoài cửa sổ.

Khi xe đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, Quân Nhất tấp vào lề.

"Đợi tôi một chút."

Anh mở cửa, cầm chiếc ô đen bước xuống mưa. Một lát sau, anh quay lại với một túi đồ nhỏ và một ly cacao nóng.

"Uống đi cho ấm. Tôi đã yêu cầu họ cho ít đường và nhiều bột cacao hơn, đúng khẩu vị của em."

Hạ Chi cầm ly cacao, hơi nóng lan tỏa vào đôi bàn tay đang lạnh cóng. Cô nhìn bóng lưng anh đang khởi động xe, lòng thầm nghĩ: Có lẽ đây chính là lý do vì sao người ta lại chấp nhận mạo hiểm để yêu đương công sở. Vì giữa những con số vô hồn và những quy tắc khô khốc, vẫn có một người sẵn sàng làm "kẻ phản diện" để giữ cho em một góc bình yên.

Xe về đến chung cư của Hạ Chi. Trước khi cô bước xuống, Quân Nhất kéo nhẹ tay cô lại, khẽ gõ lên vô lăng hai nhịp. Cộc... cộc...

"Mai gặp lại, đối thủ của tôi." – Anh nháy mắt.

Hạ Chi mỉm cười, bước xuống xe dưới chiếc ô anh che sẵn. Cô biết, sáng mai khi bước vào văn phòng, họ lại sẽ trở thành hai đường thẳng song song, sẽ lại có những màn tranh cãi "nảy lửa" khiến đồng nghiệp khiếp sợ. Nhưng chỉ cần biết rằng sau cơn mưa, luôn có một chiếc xe chờ đợi cô với mùi hương gỗ tuyết tùng, cô sẵn sàng đóng vai "người dưng" lâu hơn một chút nữa.

Dưới sảnh chung cư, Hạ Chi nhìn chiếc xe xám lông chuột khuất dần trong màn mưa. Cô lấy điện thoại ra, xóa đi ứng dụng gọi xe. Từ nay về sau, có lẽ cô không cần đến nó nữa rồi.