CHƯƠNG 7: CHIẾC BẪY NGỌT NGÀO VÀ "MỨC GIÁ" CỦA TỰ TRỌNG
Sau đêm mưa tầm tã, Diệp Hạ Chi cảm thấy thế giới của mình dường như bị chia làm hai nửa. Một nửa là ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của văn phòng, nơi cô và Thẩm Quân Nhất nhìn nhau bằng ánh mắt của hai kẻ thù truyền kiếp. Nửa còn lại là bóng tối dịu dàng trong chiếc xe sedan cũ, nơi mùi hương gỗ tuyết tùng bao bọc lấy cô như một lời hứa bảo vệ thầm lặng.
Nhưng cuộc đời không bao giờ là một đường thẳng bằng phẳng, nhất là khi bạn đang yêu đương vụng trộm dưới mũi "đao phủ" của phòng Nhân sự.
Sáng thứ Sáu, Hạ Chi vừa bước vào văn phòng đã thấy một không khí lạ lùng. Chị Mai HR hôm nay không đứng soi ở bảng tin, mà lại thong thả đi dạo quanh các dãy bàn, tay cầm một xấp phiếu khảo sát. Khi đi ngang qua bàn của Hạ Chi, chị ta dừng lại, mỉm cười một cách đầy ẩn ý:
"Hạ Chi này, tối qua tôi có thấy một chiếc xe xám lông chuột đỗ gần nhà em. Nghe nói em vừa chia tay người yêu, chắc là bạn mới à?"
Hạ Chi tim đập loạn xạ, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ. Cô vừa tháo chiếc khăn quàng cổ, vừa đáp: "Chị Mai theo dõi em kỹ quá. Đó là xe của chú họ em dưới quê lên chơi thôi. Chứ tầm này người yêu gì nữa chị, chỉ có KPI là chung thủy với em thôi."
Chị Mai cười khanh khách, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cọ sát vào nhau: "Vậy thì tốt. Chuyên gia Thẩm mới về, quy trình gắt lắm, em đừng để chuyện riêng làm hỏng việc chung nhé."
Hạ Chi chỉ biết gật đầu lia lịa, lòng thầm rủa cái sự đa nghi của bà cô "tu hành" này.
10 giờ sáng, buổi báo cáo định kỳ.
Hôm nay, Thẩm Quân Nhất không mặc vest đen. Anh chọn một chiếc sơ mi màu xanh navy thẫm, cà vạt màu xám khói được thắt nút cẩn thận. Anh đứng trên bục, những ngón tay dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn phím, trình chiếu những biểu đồ dữ liệu phức tạp đến mức khiến người ta chóng mặt.
"Dựa trên các chỉ số này, tôi thấy kế hoạch dự phòng của phòng Marketing vẫn... vô giá trị." – Anh lạnh lùng phán xét, đôi mắt sắt lẹm quét qua Hạ Chi – "Trưởng phòng Diệp, cô đang tiêu tiền của tập đoàn vào những cảm xúc mơ hồ thay vì nhìn vào sự thật của những con số."
Hạ Chi đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng (một phần vì giận, một phần vì diễn): "Anh Thẩm, con người không phải là những đoạn mã code! Nếu anh chỉ nhìn vào số liệu mà bỏ qua cảm xúc khách hàng, anh sẽ sớm thấy đống dữ liệu của mình trở thành đồ phế thải thôi!"
"Đủ rồi!" – Sếp tổng lên tiếng, tay xoa thái dương – "Hai người lúc nào cũng như nước với lửa. Tan họp, hai người ở lại họp riêng cho tôi. Giải quyết cho xong cái mâu thuẫn này đi, nếu không dự án sẽ đình trệ mất."
Phòng họp dần vắng người. Khi cánh cửa khép lại, Hạ Chi ngay lập tức buông thõng vai, ngồi phịch xuống ghế, mặt mày méo mó: "Thẩm Quân Nhất, anh diễn cũng vừa vừa thôi chứ! 'Vô giá trị'? Anh có biết tôi đã thức đến 2 giờ sáng để chỉnh sửa nó không?"
Quân Nhất không đáp lời ngay. Anh chậm rãi đi vòng quanh bàn họp, chốt khóa cửa lại. Sau đó, anh kéo ghế ngồi ngay sát cạnh cô. Một bàn tay ấm áp vươn ra, luồn vào dưới tóc gáy của cô, khẽ xoa bóp một cách điêu luyện.
"Hơi nặng lời một chút, nhưng như vậy sếp tổng mới tin chúng ta ghét nhau thật." – Anh hạ giọng, tông giọng trầm thấp và đầy mê hoặc của con "Mèo" lớn lại hiện về – "Hơn nữa, báo cáo của em đúng là có một vài lỗ hổng... ở dòng 28."
"Lại dòng nào nữa?" – Hạ Chi bực bội mở máy tính ra.
Dòng 28 trang Excel chỉ ghi vỏn vẹn: "Tối nay không ăn lẩu nữa, tôi muốn ăn em."
Hạ Chi sặc nước bọt, mặt đỏ bừng như gấc chín. Cô cầm tập tài liệu đập mạnh vào vai anh: "Đồ biến thái! Anh có thể chuyên nghiệp hơn một chút được không?"
Quân Nhất nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt anh. Anh lôi từ trong ví ra tờ 500 nghìn đồng ép plastic hôm nọ, đặt lên bàn.
"Hạ Chi, em vẫn chưa trả lời tôi." – Ánh mắt anh đột nhiên trở nên nghiêm túc – "Tờ 500k này... rốt cuộc là có ý gì? Em thực sự coi tôi rẻ mạt thế sao?"
Hạ Chi im lặng một lát. Sự trêu chọc biến mất, thay vào đó là một chút bối rối thật lòng. Cô cúi đầu, giọng lí nhí: "Lúc đó tôi sợ... Tôi chưa bao giờ làm chuyện đó với người lạ. Tôi sợ nếu không để lại tiền, tôi sẽ cảm thấy mình bị lợi dụng. Để lại tiền... giống như tôi đang làm chủ cuộc chơi vậy."
Quân Nhất khựng lại. Anh không ngờ lý do lại ngây ngô và đầy lòng tự trọng đến thế. Sự tức giận (vốn đã vơi bớt) nay hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm thương cảm dâng trào.
"Em thật là..." – Anh thở dài, ôm chặt lấy cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô – "Tôi không phải người em có thể mua bằng tiền. Nhưng nếu em muốn 'làm chủ', tôi sẵn sàng ký một bản hợp đồng dài hạn với em. Chi phí... là cả đời này em không được rời xa tôi."
Hạ Chi vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn và vững chãi. "Vậy còn tờ 500k này?"
"Tôi sẽ giữ nó. Như một minh chứng cho việc tôi đã bị một con mèo nhỏ 'mua đứt' với giá rẻ mạt nhất lịch sử dữ liệu." – Quân Nhất khẽ cười, bàn tay anh mơn trớn vành tai cô – "Và để nhắc em rằng, nợ tiền thì dễ trả, nợ tình thì phải trả bằng cả người."
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
"Hạ Chi? Cậu Thẩm? Hai người xong chưa? Tôi cần lấy tài liệu họp chiều!" – Giọng chị Mai HR vang lên như sấm sét giữa trời quang.
Hạ Chi và Quân Nhất giật bắn mình tách ra. Hạ Chi vội vàng vuốt lại mái tóc rối, chỉnh lại cổ áo sơ mi, còn Quân Nhất thì nhanh chóng quay trở lại vẻ mặt "đâm lê" thường ngày, tay gõ phím cạch cạch.
"Vào đi!" – Quân Nhất cất giọng lạnh lùng.
Chị Mai bước vào, đôi mắt cú vọ quét qua căn phòng. Thấy Hạ Chi đang đứng ở góc phòng với khuôn mặt đỏ bừng, còn Quân Nhất thì đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt hắc ám, chị ta tặc lưỡi:
"Lại cãi nhau à? Hai người đúng là oan gia ngõ hẹp. Hạ Chi, mặt em đỏ thế kia là sao? Tăng huyết áp à?"
"Dạ... dạ tại anh Thẩm mắng em vô lý quá, em tức phát khóc đây này!" – Hạ Chi nhanh trí sụt sịt mũi, tay quệt ngang mắt như thật.
Quân Nhất lạnh nhạt bồi thêm một câu: "Nếu cô Diệp dùng thời gian để khóc vào việc nghiên cứu dữ liệu, có lẽ công ty đã không lỗ vốn. Chị Mai, chị xem lại cách đào tạo nhân sự bên Marketing đi."
Chị Mai lắc đầu: "Thôi thôi, mỗi người nhịn một câu. Thẩm Quân Nhất, cậu cũng bớt gắt lại, con gái nhà người ta dù sao cũng là phái yếu."
Đợi chị Mai đi khỏi, Hạ Chi lén giơ nắm đấm về phía lưng Quân Nhất. Anh không quay lại, nhưng trên màn hình máy tính đang trình chiếu công khai cho cả phòng họp, anh lén mở một ô Notepad nhỏ, gõ dòng chữ:
"Diễn xuất 10 điểm. Tối nay thưởng cho em thêm một món quà 'chuyên nghiệp' khác ở hầm gửi xe."
Hạ Chi hậm hực thu dọn đồ đạc, nhưng khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Tình yêu văn phòng này giống như một tệp tin bị nén quá mức, đầy rẫy nguy cơ bị "virus" Nhân sự tấn công, nhưng lại chứa đựng những dữ liệu ngọt ngào mà không một thuật toán nào có thể giải mã nổi.
Trận chiến "Hổ - Mèo" vẫn tiếp diễn, nhưng trong bóng tối của những quy tắc, họ đã tự lập cho mình một "Khế ước đình chiến" đầy nồng nàn.