MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 1: MỘT CHÉN RƯỢU ĐỘC, VẠN KIẾP HỒN QUY

Dược Tôn Quy Vị

Chương 1: MỘT CHÉN RƯỢU ĐỘC, VẠN KIẾP HỒN QUY

1,324 từ · ~7 phút đọc

Giang Hải, một đêm mưa tầm tã.

Dưới tầng hầm tối tăm và ẩm thấp của biệt thự Lục gia, một bóng người gầy gò đang co quắp trên sàn xi măng lạnh lẽo. Đó là Hàn Nhạc, kẻ mà cả thành phố này vẫn gọi bằng cái danh xưng miệt thị: "Phế vật ngốc tử của Lục gia".

Đôi mắt hắn đờ đẫn, khóe miệng chảy dài vệt nước dãi, trong miệng lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa. Ai có thể ngờ được, ba năm trước, người thanh niên này từng là thiên tài y khoa chói sáng nhất đại học Giang Hải, là người thừa thừa kế duy nhất của tập đoàn dược phẩm Hàn thị lẫy lừng. Một vụ tai nạn xe thảm khốc không chỉ cướp đi cha mẹ hắn, mà còn biến hắn thành một kẻ mất trí, một con cờ bị gạt ra khỏi ván bài quyền lực.

"Uống đi, tên ngốc này. Đây là rượu ngon đại thiếu gia Tô gia đặc biệt ban cho mày đấy!"

Một gã bảo vệ cười khẩy, tay cầm bát rượu nồng nặc mùi thuốc lạ, thô bạo bóp cằm Hàn Nhạc định đổ vào.

Bên cạnh gã, Tô Thành – đại thiếu gia của Tô gia, kẻ đã đạo diễn vụ tai nạn năm xưa – đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và tàn nhẫn: "Hàn Nhạc, đừng trách tao. Tao đã cướp đi tất cả của mày, giờ chỉ còn lại cái mạng tàn này thôi. Uống chén rượu này, mày sẽ được đoàn tụ với cha mẹ dưới suối vàng. Ở đó, chắc chắn mày sẽ không còn phải làm một con chó ngốc nghếch nữa."

Ầm đoàng!

Một tia sét xé toạc bầu trời đêm, soi sáng khuôn mặt nhợt nhạt của Hàn Nhạc.

Đúng lúc rượu độc vừa chạm vào môi, sâu trong thức hải của Hàn Nhạc, một sự thay đổi kinh thiên động địa đang diễn ra.

Tại một tinh vực xa xôi ở Tiên Giới, nơi vạn pháp quy tông, sương mù linh khí dày đặc.

Trên đỉnh Dược Thần Điện, một nam tử vận thanh y, tóc dài như thác, đang ngồi xếp bằng giữa vòng vây của cửu long chân khí. Hắn chính là Hàn Dược Tôn, người dùng y đạo trấn áp chư thiên, kẻ vừa mới luyện thành viên đan dược nghịch thiên nhất lịch sử.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn định nuốt viên đan để đột phá cảnh giới Đế cấp, một luồng lực lượng nhân quả đáng sợ từ hư không đột ngột giáng xuống. Hồn phách của hắn rung động dữ dội.

"Hóa ra là vậy..." Hàn Dược Tôn khẽ mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu vạn cổ. "Năm xưa ta đoạt xá thiếu niên họ Hàn ở Tiên giới này, vốn dĩ chỉ là một hồn một phách lang thang. Nay bản thể ở Trái Đất gặp đại kiếp, nhân quả chưa đoạn, Thiên đạo không cho phép ta thành Đế!"

Hắn nhìn chén rượu độc đang phản chiếu qua khe nứt không gian, khóe miệng hiện lên một nụ cười ngạo nghễ: "Muốn ta chết bằng độc dược của phàm nhân? Nực cười! Ta lấy y nhập đạo, vạn độc trên đời này chỉ là chất dinh dưỡng để ta đúc lại linh hồn!"

Hàn Dược Tôn không hề chống cự, trái lại, hắn chủ động hóa giải toàn bộ tu vi ngàn năm, mượn sức mạnh của chén rượu độc làm chất dẫn, ép một hồn một phách của mình xuyên qua giới hạn tinh vực, quy vị về bản thể!

Trở lại tầng hầm biệt thự Lục gia.

Khi ngụm rượu độc cuối cùng chảy vào cổ họng, cơ thể Hàn Nhạc đột nhiên co giật dữ dội. Gã bảo vệ hoảng hốt buông tay, bát sứ rơi xuống đất vỡ tan tành.

"Thiếu gia, hình như... hình như nó chết rồi?" Gã bảo vệ run rẩy hỏi.

Tô Thành lạnh lùng nhìn cái xác đang nằm bất động: "Chết thì ném ra bãi rác. Một kẻ ngốc mất tích, ai mà quan tâm..."

Chưa nói dứt câu, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột lan tỏa khắp căn phòng. Không khí dường như đặc quánh lại, ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi rồi vụt tắt.

Giữa bóng tối, một đôi mắt từ từ mở ra.

Đó không còn là đôi mắt đờ đẫn, vô hồn của một kẻ ngốc. Đó là đôi mắt sâu thẳm như tinh không, lạnh lẽo như băng nghìn năm, mang theo uy nghiêm của một vị vương giả đứng trên đỉnh cao vạn tộc.

Hàn Nhạc chậm rãi ngồi dậy. Tiếng xương khớp trên người hắn kêu lên răng rắc, những tạp chất đen ngòm theo lỗ chân lông bài tiết ra ngoài, bốc mùi hôi thối cực độ – đây chính là quá trình "Tẩy Tủy" sơ cấp nhất khi thần thức cực mạnh cưỡng ép cải tạo cơ thể phàm nhân.

"Tô Thành?"

Giọng nói của Hàn Nhạc trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến tâm linh người nghe run rẩy.

Tô Thành lùi lại một bước, kinh hãi kêu lên: "Mày... mày không phải là kẻ ngốc! Mày tỉnh lại rồi?"

Hàn Nhạc đứng thẳng người, bàn tay hắn khẽ vuốt lại mái tóc bết bát mưa, ánh mắt nhìn lướt qua vết sẹo trên tay – vết dấu của vụ tai nạn 3 năm trước. Ký ức của ba năm làm kẻ ngốc, sự sỉ nhục của Tô gia, sự phản bội của những người thân cận, và cả sự bảo vệ thầm lặng của Lục Thanh Diệp... tất cả như những thước phim quay chậm hiện rõ trong tâm trí hắn.

"Ba năm nhân gian, nghìn năm Tiên giới." Hàn Nhạc khẽ thở dài, thanh âm như từ cõi hư vô vọng về. "Tô Thành, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh. Vì ngươi là kẻ đầu tiên chứng kiến sự trở về của một vị Thần."

"Mày nói sảng cái gì đó? Giết nó cho tao!" Tô Thành hét lên đầy sợ hãi.

Gã bảo vệ rút ra một con dao găm, lao về phía Hàn Nhạc. Nhưng trong mắt Hàn Nhạc lúc này, tốc độ của gã chậm chạp không khác gì một con sên.

Hắn chỉ khẽ đưa tay lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại như một cây châm, đâm thẳng vào huyệt "Thiên Đột" trên cổ gã bảo vệ. Một luồng chân khí mỏng manh nhưng sắc lẹm như lưỡi kiếm xuyên thấu vào trong.

Gã bảo vệ đứng khựng lại, đôi mắt trợn trừng, toàn thân tê liệt hoàn toàn. Gã không chết, nhưng hệ thống thần kinh đã bị Hàn Nhạc dùng thủ pháp y đạo khóa chặt.

Tô Thành sợ đến mức ngã quỵ xuống sàn: "Hàn Nhạc... không, Hàn thiếu gia... tôi..."

Hàn Nhạc tiến lại gần, cúi xuống nhìn Tô Thành bằng ánh mắt nhìn một sinh vật hạ đẳng: "Ta không giết ngươi ngay bây giờ. Nhân có quả, nợ có chủ. Những gì ngươi đã đoạt lấy, ta sẽ khiến ngươi phải dùng cả máu và linh hồn để trả lại. Hãy về báo cho Tô gia, Hàn Nhạc đã trở về. Và lần này, Diêm Vương không dám thu mạng ta, nhưng ta... sẽ thu mạng các người."

Hắn phẩy tay một cái, một luồng kình phong đánh ngất Tô Thành.

Bước ra khỏi tầng hầm, cơn mưa dường như cũng phải né tránh thân hình của Hàn Nhạc. Hắn nhìn về phía căn nhà chính của Lục gia, nơi có người phụ nữ đã vì một kẻ ngốc mà hy sinh cả thanh xuân.

"Thanh Diệp, từ nay về sau, có ta ở đây, không ai có thể khiến nàng chịu dù chỉ một chút ủy khuất."

Đêm đó, Giang Hải vẫn bình yên, nhưng sâu trong dòng chảy của vận mệnh, một cơn sóng thần đang bắt đầu hình thành.

Vị vương giả y đạo từng danh chấn vạn giới, đã chính thức quy vị.