MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 2: BA NĂM U MÊ, MỘT ĐỜI THÊ LƯƠNG

Dược Tôn Quy Vị

Chương 2: BA NĂM U MÊ, MỘT ĐỜI THÊ LƯƠNG

1,287 từ · ~7 phút đọc

Dưới màn mưa trắng xóa, Hàn Nhạc bước đi thong dong, mỗi bước chân của hắn dường như đều có một quy luật kỳ lạ, khiến nước mưa không cách nào chạm đến gấu áo. Thần thức của hắn đang dần ổn định, bắt đầu dò xét cơ thể phàm nhân này.

"Linh căn mục nát, kinh mạch héo rút, lại còn dư độc của chén rượu vừa rồi..." Hàn Nhạc thầm đánh giá, đôi mày kiếm hơi nhíu lại.

Ở Tiên giới, cơ thể này chính là rác rưởi không hơn không kém. Nhưng với một vị Dược Tôn lấy y nhập đạo, vạn vật đều có thể là thuốc, phế vật cũng có thể hóa thành linh thai. Hắn khẽ vận chuyển một tia thần thức sót lại, ép lượng rượu độc trong dạ dày chảy ngược vào các huyệt đạo bị tổn thương, lấy độc trị độc, cưỡng ép khai thông một tia chân nguyên mỏng manh như sợi tóc.

Vừa bước vào phòng khách biệt thự Lục gia, không khí ấm áp và ánh đèn chùm lộng lẫy tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo nơi tầng hầm. Nhưng sự ấm áp đó không dành cho hắn.

"Cạch!"

Chiếc bình hoa cổ trên bàn bị gạt đổ, vỡ tan tành ngay dưới chân Hàn Nhạc.

"Mày còn biết bò về đây sao? Đồ súc sinh ngốc nghếch! Mày có biết hôm nay mày đã gây ra họa lớn gì không?"

Người vừa lên tiếng là mẹ vợ của hắn – Hà Phương. Bà ta đứng chống nạnh, khuôn mặt trang điểm đậm đà giờ đây vặn vẹo vì giận dữ. Cạnh đó là Lục Kim, bố vợ của hắn, cũng đang thở ngắn thở dài với vẻ mặt đầy chán ghét.

Hàn Nhạc không nói gì, đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu nhìn lướt qua họ. Ánh nhìn ấy khiến Hà Phương rùng mình một cái, cảm thấy gã con rể ngốc nghếch hôm nay có gì đó rất lạ, nhưng cơn giận đã che mờ lý trí của bà.

"Tô thiếu gia vì nể mặt Lục gia mới mời mày đi uống rượu, vậy mà mày lại dám lên cơn điên làm vỡ bát rượu quý, còn khiến cậu ấy ngất xỉu! Tô gia vừa gọi điện tới hỏi tội kia kìa!"

Đúng lúc này, một giọng nói thanh mảnh nhưng đầy kiên định vang lên từ cầu thang: "Mẹ! Đủ rồi!"

Lục Thanh Diệp bước xuống. Cô mặc một bộ đồ công sở giản dị, khuôn mặt thanh tú nhưng mệt mỏi, đôi mắt phượng hằn lên những tia máu vì thức khuya. Nhìn thấy Hàn Nhạc đứng đó, quần áo ướt sũng, người đầy mùi hôi hám của tạp chất vừa bài tiết ra, tim cô thắt lại.

Cô bước tới, không hề ghét bỏ mà cầm lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau vết bùn trên mặt Hàn Nhạc.

"Về là tốt rồi. Anh vào tắm rửa đi, em đã nấu cháo cho anh rồi." Cô nói khẽ, giọng run run như đang kìm nén tiếng khóc.

Ba năm qua, vì người chồng ngốc nghếch này, cô đã từ một tiểu thư kiêu kỳ trở thành trò cười của cả giới thượng lưu Giang Hải. Người ta nói cô điên, nói cô thủ tiết với một cái xác sống, nhưng chỉ có cô biết, ngày xưa khi cha cô lâm bệnh nặng, chính cha của Hàn Nhạc đã ra tay cứu mạng mà không lấy một xu. Ân tình đó, cô dùng cả đời để trả.

Hàn Nhạc nhìn người phụ nữ trước mặt. Trong ký ức hỗn độn của "kẻ ngốc", mỗi khi hắn bị người ta đánh đập, chính đôi vai nhỏ bé này đã ôm lấy hắn. Mỗi khi hắn bị bỏ đói, chính người phụ nữ này đã lén để dành phần cơm ngon nhất cho hắn.

Đạo tâm của Hàn Dược Tôn vốn đã cứng như sắt đá, nay lại vì một ánh mắt của phàm nhân mà rung động.

"Nàng vì ta chịu vạn điều sỉ nhục, ta trả lại cho nàng cả thiên hạ phồn hoa." – Hàn Nhạc thầm thề trong lòng.

Hà Phương thấy con gái bảo vệ Hàn Nhạc thì càng điên tiết: "Thanh Diệp! Con còn bênh vực nó? Ngày mai Tô thiếu gia sẽ đến đây đòi nợ. Nếu không giao tên ngốc này ra, công ty của nhà ta sẽ phá sản! Con lập tức ký đơn ly hôn cho mẹ!"

"Con không ký!" Lục Thanh Diệp hét lên, nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống. "Anh ấy là chồng con. Dù anh ấy có ngốc, con cũng sẽ nuôi anh ấy cả đời!"

"Chát!"

Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Lục Thanh Diệp. Hà Phương run rẩy chỉ tay: "Mày... mày vì một con chó mà cãi lời tao?"

Bầu không khí trong phòng khách đột ngột hạ xuống âm độ.

Hàn Nhạc tiến lên một bước, chắn ngang trước mặt Lục Thanh Diệp. Cánh tay hắn vươn ra, nắm lấy cổ tay định xuống tay lần thứ hai của Hà Phương. Lực nắm không lớn, nhưng bà ta cảm thấy như cổ tay mình bị một gọng kìm bằng thép nung đỏ kẹp chặt, không cách nào nhúc nhích.

"Bà không có quyền đánh cô ấy." Giọng Hàn Nhạc lạnh lùng như từ địa ngục vọng lên.

Lục Kim và Hà Phương đồng loạt há hốc mồm. Đây là giọng nói của kẻ ngốc sao? Sự sắc bén, uy nghiêm này... ngay cả vị chủ tịch tập đoàn lớn nhất Giang Hải mà họ từng gặp cũng không có được một phần mười.

"Mày... mày nói cái gì?" Hà Phương lắp bắp.

Hàn Nhạc buông tay, ánh mắt quét qua cả hai người: "Từ giây phút này, Lục gia không ai được chạm vào một sợi tóc của cô ấy. Chuyện của Tô gia, tôi sẽ đích thân giải quyết."

Nói xong, hắn quay lại nhìn Lục Thanh Diệp, ánh mắt bỗng chốc trở nên nhu hòa lạ thường. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng xoa lấy vết đỏ trên má cô, một tia chân nguyên ấm áp len lỏi vào, khiến cơn đau của cô biến mất ngay lập tức.

"Thanh Diệp, ba năm qua, nàng vất vả rồi. Từ nay, hãy để anh gánh vác."

Lục Thanh Diệp sững sờ. Cô nhìn sâu vào đôi mắt của Hàn Nhạc, cô thấy được sự thông tuệ, sự che chở và một khí thế bao trùm bát hoang. Đây không phải là người chồng ngốc nghếch của cô, nhưng linh hồn ấy, hơi ấm ấy, chắc chắn là Hàn Nhạc!

"Anh... anh tỉnh lại rồi sao?" Cô nức nở hỏi.

Hàn Nhạc khẽ gật đầu: "Anh đã nhớ lại tất cả. Những kẻ nợ chúng ta, anh sẽ bắt chúng phải trả lại gấp trăm lần."

Phía sau, Hà Phương sau cơn bàng hoàng liền cười lạnh: "Tỉnh lại? Tỉnh lại thì đã sao? Mày vẫn chỉ là một đứa trẻ mồ côi không xu dính túi! Mày lấy gì đấu với Tô gia? Lấy cái mạng rách của mày à?"

Hàn Nhạc không thèm ngoảnh đầu lại, hắn dắt tay Lục Thanh Diệp đi về phía phòng ngủ, để lại một câu nói vang vọng cả biệt thự:

"Ngày mai, khi mặt trời mọc, Giang Hải sẽ không còn chỗ đứng cho Tô gia."

Đêm đó, trong lúc Lục Thanh Diệp thiếp đi vì quá mệt mỏi, Hàn Nhạc ngồi xếp bằng trên sàn nhà. Hắn lấy ra bộ kim châm cũ kỹ của cha mình để lại.

Đây là lúc dùng "Tuyệt kỹ Hoa Hạ Cổ Thần Y" để cải tạo lại phàm thân. Hắn cần sức mạnh, không phải để tu tiên cầu trường sinh, mà để bảo vệ người phụ nữ duy nhất không bỏ rơi hắn trong những năm tháng tăm tối nhất.