Trăng non treo lửng lơ trên đỉnh đầu, ánh sáng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, phủ lên gương mặt thanh tú của Lục Thanh Diệp. Sau bao năm lo âu, đây là lần đầu tiên cô ngủ sâu đến thế, có lẽ vì lời hứa của người đàn ông đang ngồi xếp bằng dưới sàn kia đã mang lại một sự an tâm kỳ lạ.
Hàn Nhạc mở hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong là bộ "Thanh Nang Châm" – di vật duy nhất của cha hắn. 36 cây ngân châm nằm tĩnh lặng, nhưng trong mắt Hàn Dược Tôn, chúng chỉ là những thanh sắt rỉ không có linh tính.
"Ở Tiên giới, ta dùng Long Cốt làm châm, dùng Tinh Thần làm chỉ. Nay thân phàm lực mỏng, chỉ có thể mượn tinh huyết làm dẫn."
Hắn hít một hơi thật sâu, thần thức mạnh mẽ cưỡng ép vận chuyển. Lúc này, nếu có một tu giả Trái Đất ở đây sẽ phải kinh hãi đến rụng rời đại não. Linh khí xung quanh biệt thự Lục gia vốn mỏng manh như sương khói, nay lại bị một lực hút vô hình kéo đến, điên cuồng rót vào đỉnh đầu Hàn Nhạc.
Hắn cầm lấy cây ngân châm dài nhất, không chút do dự đâm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu!
"Phập!"
Một cảm giác đau đớn xé tâm can ập đến. Cơ thể phàm nhân này quá yếu ớt, kinh mạch bị bít kín bởi tạp chất và độc tố từ chén rượu của Tô gia. Hàn Nhạc nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như băng.
"Châm thứ nhất: Nghịch Chuyển Càn Khôn, khai thông thiên môn!"
Hắn tiếp tục hạ châm. Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh. Huyệt Thần Khuyết, huyệt Mệnh Môn, huyệt Khí Hải... 18 cây ngân châm như 18 vị tướng quân, trấn giữ các chốt chặn quan trọng nhất của cơ thể.
Đây chính là "Tuyệt kỹ Hoa Hạ Cổ Thần Y: Thái Cổ Nghịch Mệnh Châm". Ở Tiên giới, chiêu này có thể cứu người từ tay Diêm Vương, còn ở đây, hắn đang dùng nó để "đúc lại" chính mình.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt va đập vang lên giòn giã. Lượng độc dược tích tụ trong người hắn bấy lâu nay, dưới tác động của ngân châm và thần thức, bắt đầu bị phân tách thành những luồng khí đen kịt, thoát ra từ các lỗ chân lông. Cùng lúc đó, sợi chân nguyên mỏng manh bằng sợi tóc ban nãy bắt đầu phình to, biến thành một dòng suối nhỏ, luân chuyển không ngừng qua các kinh mạch vừa được khai thông.
"Thành công rồi! Trúc Cơ sơ kỳ... Tuy chỉ là một phần vạn so với năm đó, nhưng tại nơi mạt pháp này, đủ để ta ngang tàng một phương."
Hàn Nhạc mở mắt, một luồng kim quang lướt qua trong đồng tử rồi lặn sâu vào bóng tối. Cơ thể hắn giờ đây không còn gầy gò ốm yếu, mà trở nên săn chắc, làn da toát ra một tầng hào quang mờ ảo như ngọc thạch.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về hướng dinh thự của Tô gia. Trong bóng tối, hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm hàn, dơ bẩn đang lảng vảng.
"Tà khí? Hóa ra Tô gia không chỉ là phường gian thương, mà còn cấu kết với loại tà tu bẩn thỉu. Hèn chi mệnh cách của ta năm xưa bị che mờ, linh hồn bị tổn hại."
Hàn Nhạc khẽ búng tay, một cây ngân châm bay ra, găm sâu vào thân cây cổ thụ ngoài vườn cách đó trăm mét. Đòn đánh không dùng lực tay, mà dùng "Khí".
Sáng hôm sau.
Tiếng đập cửa rầm rầm cắt ngang sự tĩnh lặng của buổi sớm. Hà Phương hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu:
"Thanh Diệp! Hàn Nhạc! Mau ra đây! Người của Tô gia... bọn họ mang theo quan tài đến rồi!"
Lục Thanh Diệp giật mình tỉnh giấc, khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt. Cô vội vã nhìn sang bên cạnh, thấy Hàn Nhạc đang đứng đó, chỉnh tề trong bộ đồ đơn giản nhưng toát lên khí chất thanh cao thoát tục. Sự thay đổi của hắn quá lớn, khiến cô trong phút chốc ngẩn ngơ.
"Đừng sợ, có anh ở đây." Hàn Nhạc nắm lấy tay cô, lòng bàn tay ấm áp khiến trái tim đang run rẩy của cô bình lặng lại.
Hàn Nhạc bước ra ban công. Bên dưới sân biệt thự, ba chiếc xe Mercedes màu đen bóng loáng đang đỗ xịch. Ở giữa sân, một chiếc quan tài bằng gỗ lim đỏ thẫm nằm chễm chệ, xung quanh là hàng chục gã đàn ông mặc đồ đen, sát khí đằng sát khí.
Tô Thành đứng cạnh chiếc quan tài, đầu quấn băng gạc, gương mặt vặn vẹo vì hận thù. Thấy Hàn Nhạc xuất hiện, gã gào lên:
"Tên ngốc kia! Hôm nay ta mang quan tài đến đón mày! Mày dám đánh tao, dám dùng tà thuật ám hại bảo vệ của tao, hôm nay cả Lục gia sẽ phải chôn cùng mày!"
Lục Kim và Hà Phương quỳ sụp xuống sân, khóc lóc van xin: "Tô thiếu gia, chuyện này không liên quan đến chúng tôi! Đều là do tên ngốc này làm, cậu cứ việc mang nó đi, muốn giết muốn mổ tùy ý!"
Lục Thanh Diệp cắn môi, định bước xuống che chắn cho chồng thì Hàn Nhạc khẽ giữ vai cô lại.
Hắn nhìn xuống đám người bên dưới, khóe miệng nhếch lên một đường cong khinh bỉ:
"Mang quan tài đến? Rất tốt. Ta vốn định đến Tô gia một chuyến, không ngờ các ngươi lại tự mang chỗ chôn đến tận cửa. Tiết kiệm cho ta không ít thời gian."
Tô Thành cười sằng sặc: "Mày còn mạnh miệng? Hôm nay tao mời đến đây một vị cao nhân của Võ Đạo Minh. Một ngón tay của ông ấy cũng đủ nghiền nát mày thành tro!"
Từ trong chiếc xe ở giữa, một lão giả mặc trường bào xám, râu dài chạm ngực bước xuống. Mỗi bước chân của lão đều khiến mặt đất dưới chân nứt nẻ, khí thế của một Võ đạo tông sư khiến những người xung quanh cảm thấy hô hấp khó khăn.
Lão giả nhìn Hàn Nhạc, hừ lạnh một tiếng: "Cậu thanh niên, dám động vào người của Tô gia, ngươi biết chữ chết viết như thế nào không?"
Hàn Nhạc chắp tay sau lưng, tà áo không gió tự bay, khí thế bỗng chốc bùng nổ, ép ngược lại luồng uy áp của lão giả.
"Chữ chết tôi không biết, nhưng tôi biết... trong phổi lão có một khối u ác tính, khí tức nghịch chuyển, nếu lão còn dám vận công thêm một lần nữa, mạch máu não sẽ vỡ tung ngay lập tức."
Lão giả chấn động, đồng tử co rút lại: "Ngươi... sao ngươi biết?"
Hàn Nhạc lạnh lùng bước xuống cầu thang, mỗi bước đi như đạp lên nhịp tim của mọi người:
"Tôi không chỉ biết lão sắp chết, mà tôi còn biết... người đứng sau lưng lão là một kẻ tà tu, kẻ đó đang dùng lão để nuôi 'Huyết Cổ'. Lão tưởng mình là tông sư? Thực chất lão chỉ là một cái lò luyện thuốc cho kẻ khác mà thôi."
Bầu không khí bỗng chốc đông cứng. Lão giả run rẩy, khí thế tông sư sụp đổ trong nháy mắt. Lời của Hàn Nhạc như một mũi tên độc, đâm trúng tử huyệt mà lão che giấu bấy lâu nay.
Tô Thành ngơ ngác: "Bác Lưu? Ông làm gì thế? Giết nó đi chứ!"
Hàn Nhạc đã đứng trước mặt lão giả, hắn đưa tay ra, giữa ngón tay kẹp một cây ngân châm đang tỏa ra hàn khí:
"Muốn sống, hay muốn trung thành với một cái xác?"