MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 4: CÁI TÁT KINH THIÊN ĐỘNG ĐỊA

Dược Tôn Quy Vị

Chương 4: CÁI TÁT KINH THIÊN ĐỘNG ĐỊA

1,038 từ · ~6 phút đọc

Bầu không khí trước sân biệt thự Lục gia đông cứng lại. Lão giả họ Lưu – người được Tô gia cung phụng như một vị thần hộ mệnh – lúc này mồ hôi đầm đìa, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào cây ngân châm trong tay Hàn Nhạc.

Lão biết, bí mật về "Huyết Cổ" trong người lão chỉ có kẻ hạ cổ và chính lão biết. Tại sao một thanh niên bị gọi là "kẻ ngốc" lại có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấu tận tâm can?

"Bác Lưu! Ông đứng ngây ra đó làm gì? Giết nó! Nó chỉ đang lừa bịp thôi!" Tô Thành gào lên, linh cảm về một điều gì đó tồi tệ đang ập đến.

Hàn Nhạc không thèm liếc mắt nhìn Tô Thành lấy một cái. Hắn chỉ nhìn lão giả, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng: "Huyết Cổ đã ăn đến tâm mạch, mỗi đêm giờ Tý, lão hẳn là cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm tủy xương, đúng không?"

Lão giả họ Lưu run bắn người, quỳ sụp xuống mặt đất trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người: "Tiên sinh... xin tiên sinh cứu mạng! Lão phu mù mắt, cầu xin tiên sinh đại phát từ bi!"

Cảnh tượng này giống như một quả bom dội xuống Lục gia. Hà Phương và Lục Kim đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời. Một vị tông sư lừng lẫy lại quỳ lạy đứa con rể phế vật của họ?

Hàn Nhạc khẽ búng tay. Cây ngân châm bay ra, chuẩn xác đâm vào huyệt Linh Đài trên lưng lão giả. Một luồng khí nóng rực như lửa thiêu xuyên vào, lão giả hét lên một tiếng đau đớn, sau đó há miệng phun ra một ngụm máu đen ngòm, bên trong có một sinh vật nhỏ xíu, đỏ rực như máu đang quằn quại rồi cháy thành tro ngay trên mặt đất.

"Cổ đã trừ. Một châm này giữ mạng cho lão thêm mười năm." Hàn Nhạc lạnh nhạt thu tay.

Lão giả họ Lưu cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, luồng khí tức âm hàn hành hạ bấy lâu nay tan biến hoàn toàn. Lão dập đầu xuống đất: "Đa tạ ơn tái sinh của tiên sinh! Từ nay về sau, Lưu mỗ nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài!"

Hàn Nhạc lúc này mới từ từ quay sang Tô Thành.

Gương mặt Tô Thành giờ đây không còn một giọt máu. Gã loạng choạng lùi lại, vấp phải chiếc quan tài đỏ thẫm mà gã tự tay mang đến, ngã nhào ra đất.

"Mày... mày đã làm gì? Bác Lưu, ông phản bội Tô gia sao?"

Hàn Nhạc bước tới, mỗi bước chân của hắn như đạp lên dây thần kinh của Tô Thành. Áp lực vô hình khiến Tô Thành cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng.

"Ngươi mang quan tài đến đón ta?" Hàn Nhạc đứng trước mặt gã, bóng của hắn đổ dài che lấp cả người Tô Thành. "Tô gia các người, năm xưa hại cha mẹ ta, cướp đoạt tài sản Hàn gia, lại biến ta thành kẻ ngốc để tiêu khiển suốt ba năm. Ngươi nghĩ... một cái chết nhẹ nhàng là đủ sao?"

"Mày... mày không dám giết tao! Đây là xã hội pháp trị!" Tô Thành lấy hết can đảm gào lên, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội gã.

"Pháp trị?" Hàn Nhạc nhếch môi cười nhạt. "Trong mắt ta, luật pháp của phàm nhân không trói buộc được nhân quả. Ngươi tát vợ ta một cái ở Tô gia đại tiệc hôm qua, đúng không?"

Chưa kịp để Tô Thành phản ứng, Hàn Nhạc đột ngột vung tay.

Chát!

Một tiếng nổ giòn giã vang lên như tiếng pháo đại. Cơ thể của Tô Thành bay vút đi như một con diều đứt dây, xoay mấy vòng trên không trung rồi đập mạnh vào chiếc quan tài gỗ lim.

Rắc!

Chiếc quan tài chịu lực tác động cực lớn liền vỡ đôi. Tô Thành nằm gọn trong đống gỗ nát, nửa khuôn mặt sưng phù như cái đầu heo, răng lợi văng tung tóe, máu chảy ròng ròng.

Cái tát này không chỉ đánh vào mặt Tô Thành, mà còn đánh nát lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của Tô gia tại mảnh đất Giang Hải này.

"Cái tát này, là trả cho Thanh Diệp." Hàn Nhạc lạnh lùng nói.

Hàn Nhạc bước tới, giẫm lên ngực Tô Thành, khiến gã rên rỉ đau đớn: "Về nói với Tô gia, chuẩn bị sẵn linh vị đi. Những gì các người đã nợ, ta sẽ thu lại từng chút một. Cút!"

Lão giả họ Lưu lập tức tiến lên, xách cổ Tô Thành như xách một con chó chết, ném lên xe. Đám bảo vệ đồ đen lúc này mới như choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, vội vàng lên xe tháo chạy trối chết.

Sân biệt thự Lục gia trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại chiếc quan tài vỡ vụn và sự im lặng đến đáng sợ.

Hàn Nhạc quay lại, nhìn thấy Lục Thanh Diệp đang đứng ở cửa, đôi mắt cô tràn đầy nước mắt, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự giải thoát. Cô chạy tới, không màng đến ánh mắt của cha mẹ, ôm chặt lấy Hàn Nhạc.

"Anh... anh thật sự trở lại rồi..." cô nức nở.

Hàn Nhạc vuốt tóc cô, giọng nói trở nên dịu dàng đến cực điểm: "Anh đã nói rồi, có anh ở đây, trời có sập xuống anh cũng chống đỡ cho em."

Hà Phương và Lục Kim đứng đó, run rẩy không dám tiến lại gần. Người con rể ngốc nghếch ngày nào giờ đây tỏa ra một khí chất khiến họ muốn quỳ lạy. Họ chợt nhận ra, Lục gia sắp đổi đời, hoặc... sắp lâm vào một cơn bão táp mà họ chưa từng tưởng tượng nổi.

Hàn Nhạc liếc mắt nhìn đống đổ nát trong sân, thần thức của hắn đã cảm nhận được một vài luồng hơi thở lạ lùng đang quan sát từ xa.

"Chuột nhắt giới tu chân sao? Xem ra, Trái Đất này thú vị hơn ta tưởng."