MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 5: THẦN Y ẨN MÌNH, NHÌN THẤU TỬ KHÍ

Dược Tôn Quy Vị

Chương 5: THẦN Y ẨN MÌNH, NHÌN THẤU TỬ KHÍ

1,118 từ · ~6 phút đọc

Sau khi đám người Tô gia tháo chạy, bầu không khí tại Lục gia trở nên gượng gạo đến cực điểm. Hà Phương và Lục Kim đứng nép vào góc sân, ánh mắt nhìn Hàn Nhạc vừa có phần sợ hãi, vừa có phần tham lam le lói. Họ không hiểu tại sao một tên ngốc lại có thể khiến tông sư phải quỳ lạy, nhưng họ biết rõ một điều: Con rể họ bây giờ là một "mỏ vàng".

"Hàn Nhạc à... con... con tỉnh táo lại từ lúc nào thế?" Hà Phương nặn ra một nụ cười khó coi, giọng nói nịnh bợ thấy rõ.

Hàn Nhạc liếc mắt nhìn bà ta một cái, ánh nhìn lạnh lẽo như băng khiến Hà Phương lập tức ngậm miệng. Hắn không nói một lời, nắm lấy bàn tay còn đang run rẩy của Lục Thanh Diệp, nhẹ nhàng bảo: "Anh ra ngoài có chút việc. Em ở nhà nghỉ ngơi, đừng lo lắng gì cả."

"Nhưng còn Tô gia..." Lục Thanh Diệp lo âu níu tay áo hắn.

"Tô gia trong mắt anh, chỉ là một đám bụi trần." Hàn Nhạc mỉm cười, nụ cười mang theo sự tự tin tuyệt đối của một vị Tôn giả. "Chờ anh về ăn cơm tối."

Hàn Nhạc dạo bước trên phố phường Giang Hải. Hắn cần tìm một số dược liệu đặc thù để ổn định lại kinh mạch đang rung động do quá trình "cưỡng ép Trúc Cơ" tối qua. Cơ thể phàm nhân này giống như một chiếc bình gốm nứt nẻ, nếu không dùng dược lực bồi đắp, thần thức của hắn sẽ sớm khiến nó tan vỡ.

Hắn dừng chân trước "Bách Thảo Đường" – tiệm thuốc bắc lâu đời và danh tiếng nhất thành phố. Ngay khi định bước vào, một chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước cửa.

Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen lập tức bước xuống, phong tỏa lối đi. Một cô gái trẻ, diện bộ đồ thể thao bó sát, khuôn mặt xinh đẹp nhưng tràn đầy vẻ lo âu, vội vàng xuống xe mở cửa sau.

Từ trong xe, một lão giả tóc bạc trắng, mặc bộ đồ đường trang màu xám bước ra. Khí chất của lão giả này rất khác biệt, đó là sự uy nghiêm tích lũy từ hàng chục năm đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng lúc này, sắc mặt lão lại xám xịt, hơi thở đứt quãng, mỗi bước đi đều cần cô gái trẻ dìu dỡ.

Hàn Nhạc đứng bên đường, đôi mắt khẽ nheo lại. Trong nhãn thần của hắn, thứ lão giả kia đang mang trên người không phải là bệnh tật bình thường, mà là một làn khói đen kịt bao trùm lấy vùng tim – Tử khí.

"Ông nội, cố gắng chút nữa, bác sĩ Tiết của Bách Thảo Đường đã đợi sẵn bên trong rồi." Cô gái khẽ trấn an.

Lão giả – Lâm Chấn Hải, một trong những đại công thần có tầm ảnh hưởng lớn nhất giới quân sự vùng Giang Nam, khẽ ho sặc sụa, vẫy tay: "Vô ích thôi... mệnh ta đã tận, y học hiện đại hay cổ truyền cũng vậy thôi..."

Hàn Nhạc đứng cách đó không xa, đột nhiên lên tiếng, giọng nói thản nhiên như đang bàn luận về thời tiết: "Bên trong đó không ai cứu được ông đâu. Bước vào cửa, đi ba bước, tim ông sẽ ngừng đập. Nếu bây giờ quay về chuẩn bị hậu sự, có lẽ còn kịp nhìn mặt người thân lần cuối."

Lời nói vừa dứt, không gian xung quanh dường như đông cứng lại.

Hàng chục ánh mắt sắc lạnh của đám vệ sĩ lập tức khóa chặt lấy Hàn Nhạc. Cô gái trẻ – Lâm Dao, tiểu thư nhà họ Lâm – quay phắt lại, đôi mắt phượng trừng lên đầy giận dữ: "Ngươi nói cái gì? Dám nguyền rủa ông nội ta? Có tin ta bắt ngươi lại không?"

Hàn Nhạc thản nhiên chắp tay sau lưng: "Tôi không nguyền rủa, tôi chỉ đang nói một sự thật mà mắt thường các người không thấy được. Phổi trái của lão gia tử từng bị trúng đạn, mảnh đạn vẫn còn sót lại gần tâm thất. Mỗi khi trời mưa, khí lạnh thấu xương sẽ kích phát tàn độc của viên đạn đó. Hiện tại, độc đã nhập tâm mạch, thần tiên khó cứu."

Lâm Chấn Hải vốn dĩ đang mệt mỏi, nghe đến đây đột nhiên đồng tử co rụt lại, đẩy tay Lâm Dao ra, run rẩy nhìn Hàn Nhạc: "Cậu... sao cậu biết về mảnh đạn? Đó là bí mật quân sự cấp tối cao, ngay cả hồ sơ bệnh viện cũng không hề ghi lại!"

Lâm Dao cũng sững sờ. Chuyện mảnh đạn trong người ông nội chỉ có người nhà họ Lâm mới biết. Người thanh niên ăn mặc giản dị này làm sao có thể nhìn thấu?

"Nhìn là thấy." Hàn Nhạc nhạt giọng. "Tôi còn thấy ông chỉ còn đúng 3 giờ đồng hồ nữa. Muốn sống, hay muốn giữ cái danh dự hão huyền của một đại lão mà bước vào cái tiệm thuốc vô dụng kia?"

Lâm Dao nghiến răng: "Đồ lừa đảo! Ông nội, đừng tin hắn! Bác sĩ Tiết là quốc thủ y học..."

Chưa nói dứt câu, Lâm Chấn Hải đột nhiên ôm ngực, mặt mũi tím tái, ngã quỵ xuống đất.

"Ông nội!" Lâm Dao hét lên kinh hoàng.

Đám vệ sĩ hỗn loạn, bác sĩ Tiết từ trong Bách Thảo Đường nghe động cũng vội vàng chạy ra. Sau khi bắt mạch, Tiết bác sĩ mồ hôi hột chảy ròng ròng, run rẩy nói: "Mạch tượng biến mất rồi... Lâm lão gia tử... ông ấy... ông ấy đi rồi!"

"Không thể nào! Vừa rồi vẫn còn tốt mà!" Lâm Dao khóc không thành tiếng, tuyệt vọng nhìn xung quanh. Đột nhiên, cô nhớ đến lời nói của chàng trai kia.

Cô quay phắt lại, thấy Hàn Nhạc đang định quay người rời đi. Lâm Dao không chút do dự, quỳ sụp xuống giữa phố đông người, tiếng kêu xé lòng: "Tiên sinh! Cầu xin ngài! Chỉ cần ngài cứu được ông nội tôi, Lâm gia nguyện đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của ngài!"

Hàn Nhạc dừng bước. Hắn cần một thế lực tại Trái Đất để bảo vệ Lục Thanh Diệp khi hắn đi tìm dược liệu, và Lâm gia – với khí vận rực rỡ kia – là một lựa chọn không tồi.

Hắn từ từ quay lại, rút từ trong túi áo ra một cây ngân châm tỏa ra hơi lạnh thấu xương: "Đứng dạt ra. Để tôi xem Diêm Vương có dám cướp người trước mặt Hàn Nhạc này không."