MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 6: NGHỊCH THIÊN CẢI MỆNH, MỘT CHÂM ĐỊNH GIANG SƠN

Dược Tôn Quy Vị

Chương 6: NGHỊCH THIÊN CẢI MỆNH, MỘT CHÂM ĐỊNH GIANG SƠN

1,248 từ · ~7 phút đọc

Không gian trước cửa Bách Thảo Đường im phăng phắc. Hàng chục vệ sĩ nhà họ Lâm nín thở, bác sĩ Tiết – người được mệnh danh là "Quốc thủ y học" của Giang Hải – thì mặt cắt không còn giọt máu. Trong giới y học, khi mạch tượng đã mất, đồng tử bắt đầu giãn, đó chính là bản án tử hình không thể đảo ngược.

"Cậu thanh niên, đừng làm loạn!" Bác sĩ Tiết thấy Hàn Nhạc cầm kim châm tiến lại gần thì vội ngăn cản. "Lâm lão đã lâm chung, để ông ấy ra đi thanh thản. Cậu động vào thi thể đại lão Lâm gia, hậu quả cậu gánh không nổi đâu!"

Hàn Nhạc liếc mắt, một luồng uy áp vô hình khiến bác sĩ Tiết cứng đờ lưỡi, không thốt thêm được chữ nào.

"Trong mắt ông, ông ấy đã chết. Nhưng trong mắt ta, thần hồn ông ấy chưa tán, cửa địa ngục chưa đóng, sao gọi là chết?"

Hàn Nhạc cúi xuống, ngón tay kẹp lấy ngân châm, đột ngột búng mạnh.

"Vút!"

Cây ngân châm như có linh tính, mang theo một luồng hàn khí nhàn nhạt xuyên thấu qua lớp áo dày, cắm sâu vào huyệt Đản Trung của Lâm Chấn Hải. Ngay sau đó, Hàn Nhạc liên tiếp hạ thêm tám châm vào các vị trí xung quanh vùng tim.

"Châm thứ nhất, định thần hồn!" "Châm thứ hai, dẫn khí huyết!" ... "Châm thứ chín, Nghịch Mệnh!"

Mỗi khi một cây châm hạ xuống, người xem lại thấy một hiện tượng kỳ quái: Những cây kim rung động liên hồi, phát ra tiếng vo vo như tiếng rồng ngâm hổ gầm. Một luồng sương trắng nhàn nhạt bắt đầu bốc lên từ cơ thể lão gia tử.

Lâm Dao quỳ bên cạnh, đôi mắt đẫm lệ trố ra nhìn. Cô thấy sắc mặt xám xịt của ông nội đang dần hiện lên một tia hồng hào kỳ lạ.

"Hô hấp... ông nội có hô hấp lại rồi!" Lâm Dao hét lên trong vui sướng tột độ.

Hàn Nhạc không dừng lại, hắn đưa tay vỗ mạnh vào lưng Lâm Chấn Hải một cái.

"Khục!"

Lâm Chấn Hải đột nhiên bật dậy, há miệng phun ra một ngụm máu đen đặc, bên trong lẫn một mảnh kim loại rỉ sét nhỏ xíu – chính là mảnh đạn đã hành hạ lão suốt mấy mươi năm. Ngay sau đó, lão hít một hơi thật dài, đôi mắt già nua bỗng chốc bừng sáng.

"Ta... ta chưa chết?" Lâm Chấn Hải thẫn thờ nhìn đôi bàn tay mình, cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. Luồng "tử khí" bám riết lấy lão bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất.

Bác sĩ Tiết run rẩy tiến lại gần, bắt mạch cho Lâm lão. Giây tiếp theo, ông ta ngã quỵ xuống đất, lắp bắp: "Mạch tượng... mạnh mẽ như rồng như hổ! Đây không phải là cứu người, đây là... đây là cải lão hoàn đồng! Thủ pháp này, chẳng lẽ là 'Thái Cổ Thần Châm' đã thất truyền nghìn năm?"

Hàn Nhạc đứng dậy, thản nhiên thu lại bộ kim châm, gương mặt không một chút gợn sóng như thể vừa làm một việc nhỏ nhặt nhất thế gian.

"Độc tố đã trừ, mảnh đạn đã ra. Nhưng cơ thể lão đã hao mòn quá nhiều, trong vòng một tháng tới, đừng vận động mạnh."

Lâm Chấn Hải sau giây phút bàng hoàng đã lấy lại khí chất của một đại lão. Lão nhìn Hàn Nhạc, trong mắt không còn sự nghi ngờ mà là sự kính trọng vô biên. Lão đứng thẳng người, cúi đầu thật thấp trước mặt chàng trai trẻ:

"Lâm Chấn Hải tôi nợ cậu một mạng. Ân tình này, Lâm gia đời đời không quên! Xin hỏi cao danh quý tánh của tiên sinh?"

"Tôi họ Hàn, tên Nhạc."

Cái tên này vừa thốt ra, Lâm Chấn Hải và Lâm Dao đều khựng lại.

"Hàn Nhạc? Chẳng lẽ là... thiếu gia của Hàn thị đã mất tích, người con rể ngốc của Lục gia?" Lâm Dao thốt lên đầy kinh ngạc. Cô đã nghe quá nhiều lời đàm tiếu về "phế vật Giang Hải", nhưng người trước mặt này, dù là khí chất hay y thuật, đều vượt xa bất cứ thiên tài nào cô từng gặp.

Hàn Nhạc không giải thích, chỉ nhạt giọng: "Tên tuổi chỉ là phù du. Lâm lão, ông nói sẽ đáp ứng yêu cầu của tôi, lời này còn hiệu lực chứ?"

"Tuyệt đối có hiệu lực!" Lâm Chấn Hải dõng dạc nói. "Chỉ cần là chuyện ở Giang Hải, thậm chí là ở vùng Giang Nam này, lời nói của Lâm Chấn Hải tôi vẫn có chút trọng lượng. Hàn tiên sinh muốn gì, cứ việc sai bảo!"

Hàn Nhạc gật đầu: "Tôi cần một số dược liệu nghìn năm, càng lâu năm càng tốt. Ngoài ra, tôi muốn Lục gia – nơi vợ tôi đang ở – được yên bình. Bất cứ ai chạm vào cô ấy, tôi muốn kẻ đó phải biến mất khỏi Giang Hải."

Lâm Chấn Hải nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sát khí: "Hàn tiên sinh yên tâm. Từ giờ trở đi, ai đụng đến Lục tiểu thư, chính là kẻ thù không đội trời chung của Lâm gia!"

Lão quay sang Lâm Dao, ra lệnh: "Dao nhi, lập tức điều động đội hộ vệ số 1, bí mật bảo vệ Lục gia 24/7. Ngoài ra, điều tra xem gần đây có kẻ nào gây khó dễ cho Hàn tiên sinh không."

"Vâng, thưa ông nội!" Lâm Dao nhìn Hàn Nhạc với ánh mắt đầy tò mò và sùng bái.

Hàn Nhạc xoay người rời đi, bóng lưng cao gầy đổ dài dưới ánh hoàng hôn, để lại một câu nói khiến Lâm Chấn Hải phải suy ngẫm cả đời:

"Linh khí Trái Đất đang hồi sinh, đại kiếp sắp đến. Lâm lão, tập luyện bộ công pháp cũ của ông ít thôi, nó chỉ khiến ông chết nhanh hơn. Sáng mai đến công viên trung tâm gặp tôi, tôi sẽ chỉ cho ông thế nào là 'Tu hành' thực sự."

Lâm Chấn Hải đứng sững người như phỗng. Tu hành? Đại kiếp?

Lão nhìn theo bóng Hàn Nhạc khuất dần, rồi nhìn mảnh đạn rỉ sét trên mặt đất, trong lòng dâng lên một luồng nhiệt huyết đã nguội lạnh từ lâu. Lão biết, mình vừa gặp được một vị kỳ nhân có thể thay đổi vận mệnh của cả gia tộc.

Tối hôm đó, tại biệt thự Tô gia.

Tô Thành mặt mày sưng húp, quỳ giữa đại sảnh. Ngồi phía trên là Tô gia chủ – Tô vạn Sơn, khuôn mặt đang cực kỳ âm trầm.

"Mày nói... gã ngốc đó chỉ dùng một châm đã thu phục được Lưu tông sư? Lại còn dám tát mày trước mặt bao người?"

"Vâng... cha, nó không phải là người! Nó là quỷ!" Tô Thành run rẩy nói.

Tô Vạn Sơn đập mạnh tay xuống bàn: "Hừ! Dù nó có là quỷ, cũng không thể thoát khỏi bàn tay của vị đại nhân kia. Ngày mai là tiệc mừng thọ của Lão gia tử Tô gia, chúng ta sẽ mời tất cả đại lão Giang Hải đến. Tại đó, ta sẽ vạch trần bộ mặt thật của nó và khiến Lục gia hoàn toàn biến mất!"

Nhưng Tô Vạn Sơn không biết rằng, quân bài tẩy lớn nhất của ông ta – Lâm gia – lúc này đã trở thành "thanh kiếm" sắc bén nhất trong tay Hàn Nhạc.