Hàn Nhạc trở về Lục gia khi ánh đèn đường đã bắt đầu vàng vọt. Vừa bước chân vào cổng, hắn đã nghe thấy tiếng la hét chói tai của Hà Phương vọng ra từ phòng khách.
"Cái đồ phế vật đó chưa về sao? Thanh Diệp, con thấy chưa? Nó gây họa cho Tô gia, đánh thiếu gia Tô Thành rồi giờ sợ hãi bỏ trốn, để lại cái đống nợ này cho chúng ta gánh!"
Lục Kim cũng ngồi bên cạnh, mặt mày ủ rũ, hút thuốc liên tục: "Tô gia vừa gửi tối hậu thư, nếu sáng mai không giao Hàn Nhạc ra, họ sẽ phong tỏa toàn bộ nguồn hàng của công ty chúng ta. Thanh Diệp à, lần này con không thể cố chấp được nữa."
Lục Thanh Diệp ngồi ở góc sofa, đôi mắt đỏ hoe nhưng đôi môi lại mím chặt. Cô không tin người đàn ông có ánh mắt thâm trầm như tinh không ấy lại là kẻ đào ngũ.
"Anh ấy sẽ không bỏ con." Cô nói thầm, giọng nói kiên định đến lạ lùng.
Đúng lúc đó, Hàn Nhạc thong dong bước vào.
"Mày còn dám vác mặt về!" Hà Phương vừa thấy hắn liền nhảy dựng lên như đỉa phải vôi. "Mày có biết mày đã hại chết Lục gia rồi không? Mau, quỳ xuống cho tao, sáng mai tao sẽ trói mày lại mang đến Tô gia tạ tội!"
Hàn Nhạc không thèm liếc mắt nhìn bà ta lấy một cái, hắn đi thẳng đến bên cạnh Lục Thanh Diệp, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô: "Đã nói là chờ anh về ăn cơm, sao lại khóc rồi?"
Lục Thanh Diệp thấy hắn bình an vô sự, tảng đá trong lòng mới thực sự hạ xuống. Cô vừa định nói gì đó thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động cơ gầm rú.
Ánh đèn pha ô tô cực mạnh chiếu thẳng vào phòng khách Lục gia, sáng trưng như ban ngày.
Rầm!
Cánh cổng sắt của Lục gia vốn đã cũ kỹ, nay bị hai gã vệ sĩ mặc vest đen thô bạo đẩy sang hai bên. Một đoàn xe Rolls-Royce và Mercedes đen bóng, mang biển số quân đội và những con số cực "độc" từ từ tiến vào sân.
Gia đình Lục gia kinh hoàng. Hà Phương run cầm cập: "Xong rồi... người của Tô gia đến bắt người rồi! Hàn Nhạc, tất cả là tại mày!"
Lục Kim vội vàng chạy ra sân, cúi đầu khúm núm: "Tô thiếu gia, xin bớt giận! Hàn Nhạc ở đây, chúng tôi giao nó ra ngay..."
Tuy nhiên, người bước xuống xe không phải là Tô Thành mặt sưng húp, mà là Lâm Dao – tiểu thư kiêu kỳ của Lâm gia. Cô diện một chiếc váy đen sang trọng, khí chất tiểu thư khuê các khiến Lục Kim phải nín thở.
Theo sau cô là bốn gã vệ sĩ mang theo những hộp quà tinh xảo, bọc lụa gấm quý hiếm.
Lâm Dao phớt lờ Lục Kim, đi thẳng vào trong nhà. Khi nhìn thấy Hàn Nhạc đang đứng thản nhiên cạnh sofa, đôi mắt cô hiện lên sự kính trọng sâu sắc, cô hơi cúi người, giọng nói thanh thúy vang vọng khắp căn phòng:
"Hàn tiên sinh! Ông nội tôi đã ổn định hơn rất nhiều. Ngài ấy đặc biệt sai tôi mang tới một ít dược liệu nghìn năm và sính lễ nhỏ, để cảm ơn ơn cứu mạng của ngài lúc chiều."
"Cái... cái gì?" Hà Phương đang định mắng chửi Hàn Nhạc thì suýt chút nữa cắn vào lưỡi mình.
Lâm gia? Lâm Chấn Hải?
Ở Giang Hải này, ai mà không biết nhà họ Lâm? Nếu Tô gia là hổ ở một phương, thì Lâm gia chính là rồng trên đỉnh núi. Một lời của Lâm lão gia tử có thể khiến mười cái Tô gia tan thành mây khói trong một đêm.
Lâm Dao phẩy tay, bốn chiếc hộp được mở ra.
Một củ nhân sâm núi nghìn năm còn nguyên rễ, tỏa ra linh khí nhàn nhạt. Một khối linh chi huyết đỏ rực như được rèn từ máu. Một tấm thẻ đen VIP của ngân hàng Thụy Sĩ, hạn mức không giới hạn. Và cuối cùng là một bản hợp đồng: Chuyển nhượng 20% cổ phần tập đoàn Lâm Thị cho Lục Thanh Diệp!
"Lâm tiểu thư... cô có nhầm không? Đây là... dành cho Hàn Nhạc?" Lục Kim lắp bắp, cảm thấy thế giới này đang đảo lộn.
Lâm Dao lạnh lùng liếc nhìn Lục Kim: "Lục tiên sinh, Hàn tiên sinh là thượng khách quý báu nhất của Lâm gia chúng tôi. Ngài ấy là thần y nghịch thiên, là kỳ nhân đại tài. Được gả con gái cho ngài ấy là phúc đức mười đời của Lục gia ông, vậy mà tôi nghe nói... các người đối xử với ngài ấy không được tốt cho lắm?"
Một câu nói, nặng tựa ngàn cân.
Hà Phương và Lục Kim sợ đến mức chân tay bủn rủn, suýt nữa thì quỳ xuống đất. Họ quay sang nhìn Hàn Nhạc, người con rể mà họ vẫn coi là "kẻ ngốc" bấy lâu nay. Hắn vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, khuôn mặt không chút biểu cảm, tựa như tất cả những món quà trị giá hàng tỷ kia chỉ là sỏi đá ven đường.
"Để đồ lại rồi về đi." Hàn Nhạc nhạt giọng. "Nói với Lâm lão, sáng mai đừng đến muộn. Tôi không có thói quen chờ đợi người khác."
"Vâng, Hàn tiên sinh! Tôi xin phép cáo lui." Lâm Dao không hề giận vì sự lạnh lùng của hắn, ngược lại còn cung kính cúi đầu một lần nữa rồi mới rời đi.
Đoàn xe sang trọng rời đi, để lại một khoảng không gian im lặng đến nghẹt thở.
Hà Phương nhìn đống dược liệu và tấm thẻ đen, nuốt nước bọt ừng ực, định đưa tay chạm vào: "Nhạc... Nhạc à, mẹ đã biết con không phải người thường mà..."
Phập!
Một cây ngân châm từ tay Hàn Nhạc bay ra, cắm sâu vào mặt bàn ngay trước ngón tay bà ta, rung lên bần bật.
"Đồ của tôi, bà không có quyền chạm vào."
Hàn Nhạc quay sang Lục Thanh Diệp, ánh mắt nhu hòa trở lại: "Thanh Diệp, những thứ này là dành cho em. Cổ phần của Lâm thị đủ để em không bao giờ phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống nữa. Ngày mai, chúng ta sẽ đến Tô gia, đòi lại những gì thuộc về em."
Lục Thanh Diệp nhìn chồng mình, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô biết, bầu trời của cô từ nay đã có người che chở.
Đêm đó, Hàn Nhạc ngồi trong phòng, tay cầm củ nhân sâm nghìn năm. Hắn nhếch môi: "Linh khí tuy mỏng, nhưng có những vị thuốc này, việc khôi phục lại một hồn một phách sẽ nhanh hơn ta tưởng. Tô gia, tiệc mừng thọ ngày mai... sẽ là đám tang của các người."
Sát ý của Dược Tôn, một khi đã định, dù là Thiên đạo cũng khó lòng nghịch chuyển.