Sáng sớm, công viên trung tâm Giang Hải phủ một lớp sương mù bảng lảng. Khí trời se lạnh của buổi sớm mai khiến những người đi tập thể dục đều phải mặc thêm áo khoác, nhưng tại một góc hồ tĩnh lặng, có một nhóm người đang đứng trang nghiêm như những pho tượng.
Lâm Chấn Hải mặc bộ võ phục màu trắng, dù tuổi đã cao nhưng lưng vẫn thẳng như thương. Bên cạnh lão là Lâm Dao và bốn gã vệ sĩ thân tín nhất. Họ đã đứng đây từ lúc 5 giờ sáng, không một ai dám than vãn nửa lời.
"Ông nội, anh ta thật sự sẽ đến chứ?" Lâm Dao khẽ rùng mình vì lạnh, ánh mắt nhìn quanh quất.
"Kiên nhẫn đi." Lâm Chấn Hải trầm giọng, đôi mắt già nua chứa đầy sự mong đợi. "Người có đại bản lĩnh thường có tính khí riêng. Nếu cậu ấy không đến, đó là tổn thất của cả Lâm gia chúng ta."
Đúng lúc 6 giờ, một bóng người cao gầy thong dong bước tới từ phía con đường mòn. Hàn Nhạc vẫn mặc bộ đồ đơn giản như hôm qua, bước đi nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nhỏ, tựa như hắn không phải đang đi trên mặt đất mà là đang lướt đi trên mặt nước.
"Bái kiến Hàn tiên sinh!" Lâm Chấn Hải lập tức bước lên, cung kính cúi chào.
Hàn Nhạc khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua Lâm Chấn Hải một lượt rồi dừng lại ở những động tác khởi động dang dở của lão: "Lão vẫn đang tập bộ 'Mãnh Hổ Quyền' đó sao?"
"Vâng, đây là bộ quyền pháp gia truyền của Lâm gia, đã giúp tôi xông pha trận mạc bao năm qua." Lâm Chấn Hải có chút tự hào nói.
"Rác rưởi."
Hai chữ nhẹ tênh thốt ra từ miệng Hàn Nhạc khiến đám vệ sĩ nhà họ Lâm biến sắc, Lâm Dao cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Anh nói gì cơ? Đây là tinh hoa của nhà tôi..." Lâm Dao định cãi lại nhưng bị cái lườm của ông nội làm cho im bặt.
Hàn Nhạc thản nhiên đi tới trước mặt Lâm Chấn Hải: "Quyền pháp của ông cương mãnh có dư nhưng nhu hòa thiếu hụt, quan trọng nhất là nó hoàn toàn đi ngược lại với quy luật vận hành của linh khí trong cơ thể phàm nhân. Càng tập, kinh mạch của ông càng xơ cứng, đến lúc ông đạt tới đỉnh cao của quyền pháp cũng là lúc tim gan ông vỡ nát."
Lâm Chấn Hải đổ mồ hôi hột. Lời của Hàn Nhạc nói trúng phóc những cơn đau thắt ngực mà lão gặp phải mỗi khi tập luyện cường độ cao bấy lâu nay.
"Cầu tiên sinh chỉ điểm!" Lâm Chấn Hải lần nữa cúi đầu, giọng nói run rẩy vì kích động.
"Nhìn cho kỹ. Thế nào gọi là Tu Hành."
Hàn Nhạc đứng yên tại chỗ, hắn không hề vận kình, cũng không hề thủ thế. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, chỉ thẳng vào mặt hồ đang gợn sóng lăn tăn.
"Ngưng!"
Một chữ thốt ra, không gian dường như khựng lại. Sương mù đang bay lượn trên mặt hồ đột ngột tụ lại thành một dòng chảy, quấn quýt xung quanh ngón tay của Hàn Nhạc. Mặt hồ rộng lớn bỗng chốc phẳng lặng như một tấm gương soi, không một gợn sóng.
Sau đó, Hàn Nhạc khẽ búng ngón tay.
Vút!
Luồng sương mù tụ lại kia biến thành một mũi tên trắng xóa, bắn thẳng ra giữa hồ.
Oành!
Một cột nước cao tới năm mét bùng nổ giữa hồ, âm thanh vang dội như tiếng lôi đình giữa trời quang. Những con cá dưới hồ bị chấn động nhảy lên mặt nước, rồi tất cả lại trở về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối trong vòng một giây sau đó.
Cả gia đình họ Lâm hóa đá tại chỗ.
Đây không phải là võ thuật. Võ thuật dù mạnh đến đâu cũng chỉ là sức mạnh cơ bắp và kình lực. Đây là... điều khiển vạn vật! Là thần thông trong truyền thuyết!
"Cái này... cái này gọi là gì?" Lâm Chấn Hải lắp bắp hỏi, cổ họng khô khốc.
"Đó là mượn thế thiên địa." Hàn Nhạc thu tay về, thần sắc vẫn bình thản như không. "Cổ võ mà các ông tập luyện chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Tu hành chân chính là lấy thân thể làm lò luyện, lấy linh khí làm mồi, rèn luyện ra chân nguyên, từ đó nghịch chuyển nhân quả, thọ cùng trời đất."
Lâm Chấn Hải quỳ sụp xuống, lần này lão quỳ với tâm thế của một đồ đệ đối với sư phụ: "Lâm Chấn Hải mòn mỏi cả đời, nay mới thấy được đại đạo! Cầu xin tiên sinh thu nhận tôi làm đệ tử, dù chỉ là đệ tử ký danh!"
Hàn Nhạc lắc đầu: "Ông tuổi đã già, linh căn đã héo, không thích hợp làm đệ tử của ta. Nhưng nể tình ông có lòng, ta sẽ truyền cho ông một bộ 'Thanh Tâm Quyết'. Tập luyện cái này sẽ giúp ông hóa giải tà khí trong cơ thể, sống thêm hai mươi năm không phải chuyện khó."
Hắn bước tới, ngón tay điểm nhẹ vào trán Lâm Chấn Hải. Một luồng thông tin khổng lồ cùng với một tia chân nguyên tinh khiết rót thẳng vào đại não của lão.
Lâm Chấn Hải nhắm mắt, cảm nhận một luồng khí ấm áp đang chảy xuôi theo cột sống, những vết thương cũ dường như đang được chữa lành với tốc độ thần kỳ. Khi lão mở mắt ra, đôi mắt già nua đã trở nên tinh anh hơn hẳn, khí chất cũng mang theo một chút hơi hướng thoát tục.
"Đa tạ tiên sinh ban pháp!" Lâm Chấn Hải dập đầu ba cái thật kêu xuống nền đất đá.
Hàn Nhạc nhìn sang Lâm Dao đang đứng ngây ngô: "Cô bé này tư chất khá hơn ông một chút, nhưng tâm tính còn quá kiêu ngạo. Muốn theo ta học đạo, trước tiên hãy học cách làm một người bình thường."
Lâm Dao mặt đỏ bừng, cúi đầu lí nhí: "Vâng... thưa Hàn tiên sinh."
"Được rồi. Lâm lão, việc điều tra về Tô gia thế nào rồi?" Hàn Nhạc đổi chủ đề, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Lâm Chấn Hải lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: "Báo cáo tiên sinh, tôi đã cho người điều tra kỹ. Tô gia đúng là có cấu kết với một kẻ tà tu mang tên Hắc Sát lão nhân. Kẻ này chuyên dùng máu người để luyện công, đứng sau chỉ điểm cho Tô gia thôn tính các tập đoàn dược phẩm khác. Tiệc mừng thọ tối nay của lão gia tử Tô gia thực chất là một cái bẫy để ép các doanh nghiệp Giang Hải phải ký thỏa thuận sáp nhập."
Hàn Nhạc nhếch môi: "Hắc Sát lão nhân? Cái tên thật rẻ tiền. Tối nay, tôi sẽ tới xem xem cái bẫy đó lớn đến mức nào."
"Tiên sinh, có cần Lâm gia điều động quân đội không?" Lâm Chấn Hải lo lắng hỏi.
"Không cần. Một đám sâu bọ, không đáng để phô trương." Hàn Nhạc chắp tay sau lưng, bước đi giữa làn sương mù đang dần tan biến. "Chuẩn bị xe cho tôi. Tối nay, chúng ta sẽ đi xem kịch hay."
Bóng lưng của Hàn Nhạc khuất dần trong nắng sớm, nhưng trong lòng Lâm Chấn Hải, một kỷ nguyên mới của Lâm gia vừa mới bắt đầu. Lão biết, theo chân người thanh niên này, lão không chỉ thấy được đỉnh cao của quyền lực, mà còn thấy được... đỉnh cao của sự trường sinh.