MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 9: LÂM GIA XUẤT THẾ, GIANG HẢI CHẤN ĐỘNG

Dược Tôn Quy Vị

Chương 9: LÂM GIA XUẤT THẾ, GIANG HẢI CHẤN ĐỘNG

1,253 từ · ~7 phút đọc

Tin tức về việc Lâm lão gia tử – "Cột trụ trời" của vùng Giang Nam – đột ngột bình phục và xuất hiện tại công viên trung tâm với khí thế rồng hùm đã như một cơn bão cấp 12 quét qua giới thượng lưu Giang Hải.

Nhưng điều khiến các đại lão đứng ngồi không yên không phải là sức khỏe của Lâm lão, mà là thái độ cung kính đến mức khó tin của lão đối với một thanh niên trẻ tuổi.

Tại trụ sở tập đoàn Lâm Thị, Lâm Chấn Hải ngồi trên chiếc ghế chủ tọa, phong thái uy nghiêm hơn bao giờ hết. Bên dưới, các đầu mục của Lâm gia và các tập đoàn liên kết đang cúi đầu nghe lệnh.

"Nghe cho rõ đây." Giọng Lâm Chấn Hải vang dội như chuông đồng. "Kể từ giây phút này, Hàn Nhạc tiên sinh chính là đại ân nhân, là thượng khách tối cao của Lâm gia. Lệnh của cậu ấy chính là lệnh của ta. Ai dám bất kính, trục xuất khỏi gia tộc, đoạn tuyệt mọi quan hệ kinh doanh!"

Lâm Dao đứng bên cạnh, nhìn các vị chú bác vốn dĩ cao ngạo nay đều run rẩy nhận lệnh, trong lòng thầm cảm thán. Cô biết, ông nội không phải đang trả ơn thông thường, mà là đang "đặt cược" toàn bộ tương lai của Lâm gia vào tay Hàn Nhạc.

"Ông nội, Tô gia đã gửi thiệp mời tiệc mừng thọ tối nay cho hầu hết các đối tác của chúng ta." Lâm Dao báo cáo, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt. "Họ còn rêu rao rằng đã mời được một vị 'Đại nhân' từ phương Bắc về tọa trấn, ý đồ thôn tính rất rõ ràng."

Lâm Chấn Hải hừ lạnh, chén trà trong tay lão bỗng chốc bốc hơi nghi ngút do luồng chân khí Thanh Tâm Quyết vừa mới tu luyện được: "Đại nhân? Trước mặt Hàn tiên sinh, dù là rồng phương Bắc cũng phải quỳ xuống mà bò! Dao nhi, chuẩn bị lễ vật, nhưng không phải tặng cho Tô lão đầu, mà là chuẩn bị để 'tiễn biệt' Tô gia."

Trong khi cả Giang Hải đang xôn xao, tại một căn hộ nhỏ của Lục gia, Hàn Nhạc lại đang tận hưởng những giây phút bình yên hiếm hoi.

Lục Thanh Diệp nhìn chồng mình đang tỉ mẩn sắc thuốc trong bếp, mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa khiến tâm hồn cô trở nên thanh thản lạ kỳ. Ba năm qua, đây là lần đầu tiên cô thấy căn nhà này thực sự có hơi ấm của một gia đình.

"Nhạc... anh thật sự muốn đến tiệc mừng thọ của Tô gia sao?" Lục Thanh Diệp bước tới từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng hắn. "Em lo lắm. Tô gia không giống như Lục gia, họ có thế lực rất lớn, lại còn..."

Hàn Nhạc dừng tay, quay lại nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của vợ, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái: "Thanh Diệp, ba năm qua em đã vì anh mà gánh chịu bao nhiêu điều tiếng. Hôm nay, anh muốn tất cả những kẻ từng cười nhạo em, từng khinh khi em, đều phải quỳ dưới chân em mà sám hối."

Hắn nâng bát thuốc vừa sắc xong, đưa lên môi cô: "Uống đi, đây là thuốc anh đặc chế từ dược liệu Lâm gia mang tới. Nó sẽ giúp em phục hồi lại nhan sắc và tinh thần sau những ngày vất vả."

Lục Thanh Diệp ngoan ngoãn uống hết. Ngay lập tức, cô cảm thấy một luồng điện ấm áp chảy khắp cơ thể. Làn da vốn hơi xanh xao của cô bỗng chốc trở nên trắng hồng, mịn màng như ngọc thạch, đôi mắt phượng vốn mệt mỏi nay lại lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.

Sự biến đổi thần kỳ này khiến chính cô cũng phải sững sờ khi nhìn vào gương. Đây không còn là một cô vợ tội nghiệp nữa, mà là một tuyệt thế giai nhân mang theo khí chất thoát tục.

"Anh... anh thật sự là Hàn Nhạc của em sao?" Cô thẫn thờ hỏi.

Hàn Nhạc cười nhạt, nụ cười mang theo sự bá đạo của một vị Tôn giả: "Anh vẫn là anh, nhưng từ nay về sau, anh sẽ là người định đoạt vận mệnh của cả thế giới này cho em."

6 giờ tối, khách sạn Hyatt – nơi sang trọng nhất Giang Hải, rực rỡ ánh đèn.

Tô gia mừng thọ lão gia tử, quy mô cực kỳ hoành tráng. Hàng dài những chiếc xe siêu sang đỗ kín lối vào. Tô Vạn Sơn cùng Tô Thành (với khuôn mặt vẫn còn hơi sưng và phải đeo khẩu trang) đứng đón khách ở sảnh chính với vẻ mặt đầy đắc ý.

"Tô tổng, chúc mừng, chúc mừng! Nghe nói tối nay có đại nhân vật ghé thăm, Tô gia lần này chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió!" Một vị thương nhân béo tốt nịnh bợ.

Tô Vạn Sơn cười lớn: "Quá khen! Tô gia chúng tôi chỉ là làm theo ý trời, thanh lọc những kẻ cặn bã của giới kinh doanh Giang Hải thôi."

Lúc này, một chiếc xe Audi cũ kỹ, loại xe phổ thông nhất xuất hiện giữa rừng siêu xe. Cánh cửa mở ra, Hàn Nhạc vận bộ đồ Tây đen lịch lãm bước xuống, chậm rãi vòng qua mở cửa cho Lục Thanh Diệp.

Khoảnh khắc Lục Thanh Diệp bước xuống, dường như toàn bộ ánh đèn của buổi tiệc đều bị khí chất của cô làm cho lu mờ. Sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút mọi ánh nhìn, đi kèm với đó là những tiếng xì xào to nhỏ:

"Kia chẳng phải là gã ngốc Hàn Nhạc và cô vợ tội nghiệp của hắn sao?" "To gan thật, đánh Tô thiếu gia đến mức đó mà còn dám vác mặt đến đây?" "Hừ, chắc là đến để quỳ xuống xin tha mạng đây mà."

Tô Thành vừa nhìn thấy Hàn Nhạc, đôi mắt gã lập tức đỏ ngầu vì hận thù. Gã nghiến răng, bước tới chắn ngang lối vào:

"Hàn Nhạc! Mày giỏi lắm! Tao cứ tưởng mày đã cao chạy xa bay, không ngờ mày lại dám đến đây nộp mạng. Hôm nay, nếu mày không quỳ xuống bò qua háng tao, tao thề sẽ khiến Lục gia của mày gà chó không yên!"

Hàn Nhạc khẽ liếc nhìn gã, ánh mắt như nhìn một con kiến hôi: "Chỗ của ta, chó không được cản đường. Cút, hoặc chết."

"Mày nói cái gì?!" Tô Thành định gào lên thì một tiếng thông báo dõng dạc từ phía cổng vang lên, cắt ngang bầu không khí:

"Lâm gia lão gia tử – Lâm Chấn Hải, cùng Lâm tiểu thư tới chúc thọ!"

Đám đông dạt ra như triều dâng. Lâm Chấn Hải bước vào với khí thế oai phong lẫm liệt, nhưng lão không hề nhìn đến Tô Vạn Sơn đang hồ hởi chạy tới đón, mà đi thẳng đến trước mặt Hàn Nhạc, trước ánh mắt kinh hoàng của tất cả quan khách, lão hơi cúi mình, giọng nói cung kính hết mức:

"Hàn tiên sinh, ngài đến rồi. Lâm mỗ đã chờ ngài từ lâu."

Cả hội trường bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Một cái kim rơi lúc này có lẽ cũng có thể nghe thấy.

Tô Vạn Sơn đứng sững tại chỗ, nụ cười trên mặt cứng đờ như hóa đá.