MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDược Tôn Quy VịChương 10: ĐẠI NÁO TIỆC THỌ, MÁU NHUỘM GẤM HOA

Dược Tôn Quy Vị

Chương 10: ĐẠI NÁO TIỆC THỌ, MÁU NHUỘM GẤM HOA

1,247 từ · ~7 phút đọc

Sự cung kính của Lâm Chấn Hải giống như một cái tát vô hình tát thẳng vào mặt tất cả quan khách có mặt tại sảnh khách sạn Hyatt. Tô Vạn Sơn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, đôi mắt lão đảo liên tục giữa Lâm lão gia tử và "tên ngốc" Hàn Nhạc.

"Lâm lão... ngài có nhầm lẫn gì không?" Tô Vạn Sơn lắp bắp, cố nặn ra một nụ cười khó coi. "Đây là Hàn Nhạc, là con rể phế vật của Lục gia mà ai cũng biết. Ngài... ngài gọi hắn là tiên sinh?"

Lâm Chấn Hải lạnh lùng liếc nhìn Tô Vạn Sơn, khí thế của một vị tướng quân từng trải trận mạc bùng nổ: "Tô Vạn Sơn, mắt chó của ông không thấy được núi cao thì đừng có sủa bậy. Hàn tiên sinh là đại ân nhân của Lâm gia ta, ai nhục mạ ngài ấy chính là kẻ thù không đội trời chung với Lâm Chấn Hải này!"

Cả hội trường xôn xao như vỡ tổ. Những kẻ vừa mới cười nhạo Hàn Nhạc lúc nãy đều vội vàng cúi đầu, không dám thở mạnh.

Hàn Nhạc không thèm để ý đến những lời nịnh bợ hay sợ hãi xung quanh. Hắn nắm tay Lục Thanh Diệp, thong thả bước vào giữa đại sảnh, nơi đặt chiếc ghế bành bọc da báo dành cho lão gia tử Tô gia – Tô Định Quốc.

Tô Định Quốc năm nay tám mươi tuổi, dù đang mừng thọ nhưng sắc mặt lại u ám, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào Hàn Nhạc: "Cậu trai trẻ, dù có Lâm gia chống lưng, nhưng đây là địa bàn của Tô gia. Cậu đánh cháu nội ta, sỉ nhục gia tộc ta, định cứ thế mà bỏ qua sao?"

Hàn Nhạc đứng dừng lại, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo: "Hôm nay tôi đến đây không phải để mừng thọ, mà là để đòi lại một món nợ."

Hắn vẫy tay một cái, một gã bảo vệ đứng gần đó chưa kịp phản ứng đã thấy một luồng sức mạnh vô hình nhấc bổng mình lên, ném mạnh vào giữa sân khấu chính.

"Nợ thứ nhất: Ba năm trước, vụ tai nạn của cha mẹ tôi là do Tô gia các người đạo diễn. Kẻ cầm lái chính là Tô Thành, kẻ đứng sau ra lệnh là Tô Vạn Sơn. Món nợ máu này, các người định trả thế nào?"

Tô Vạn Sơn biến sắc, gào lên: "Láo xược! Ngậm máu phun người! Bảo vệ đâu? Giết nó cho tao!"

Hàng chục bảo vệ cầm dùi cui điện lao lên, nhưng Hàn Nhạc vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn chỉ khẽ giậm chân một cái.

Oành!

Một luồng kình khí như sóng thần từ dưới chân hắn lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Những gã bảo vệ chưa kịp chạm vào chéo áo của hắn đã bị chấn bay ra xa, đập vào tường ngất lịm. Sàn nhà đá hoa cương nứt toác thành những đường rãnh sâu hoắm.

Tô Thành sợ đến mức tè ra quần, gào khóc: "Sư phụ! Cứu con! Hắc Sát đại nhân, cứu con!"

Ngay khi tiếng kêu vừa dứt, một luồng khói đen nồng nặc mùi máu từ phía sau hậu trường cuộn trào ra. Một lão giả gầy gò như xác khô, mặc áo bào đen, đôi mắt đỏ rực như lửa quỷ từ từ hiện ra. Sự xuất hiện của lão khiến nhiệt độ trong phòng khách sạn giảm xuống điểm đóng băng.

"Kẻ nào dám làm loạn tại nơi ta tọa trấn?" Giọng nói của Hắc Sát lão nhân khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều khiến người nghe cảm thấy lồng ngực khó thở.

Tô Vạn Sơn như vớ được cọc chèo, quỳ sụp xuống: "Hắc Sát đại nhân! Chính là tên nhãi này! Hắn có chút yêu thuật, xin ngài ra tay băm thây vạn đoạn!"

Hắc Sát lão nhân nhìn Hàn Nhạc, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc: "Tu giả? Hèn chi dám ngông cuồng. Nhưng một tiểu tử Trúc Cơ sơ kỳ như ngươi, trong mắt lão phu chỉ là một viên đại bổ đan mà thôi!"

Lão phất tay, luồng khói đen biến thành một con mãng xà khổng lồ, há cái miệng đầy răng nanh lao về phía Hàn Nhạc. Quan khách xung quanh la hét thảm thiết, chạy tán loạn.

Lục Thanh Diệp sợ hãi nép vào lòng Hàn Nhạc. Hắn vỗ nhẹ vào vai cô, giọng nói vẫn bình thản: "Nhắm mắt lại, một chút nữa là xong."

Hàn Nhạc nhìn con mãng xà khói đen, nhếch mép khinh bỉ: "Chút tà thuật rẻ tiền của lũ chuột nhắt cũng dám khoe khoang trước mặt Dược Tôn?"

Hắn không tránh né, cũng không phòng thủ. Hắn đưa tay ra, giữa ngón trỏ và ngón giữa đột nhiên bùng cháy một ngọn lửa màu xanh nhạt – "Thanh Liên Địa Hỏa" (dù chỉ là một tia chân hỏa nhỏ bé do tu vi hiện tại hạn chế).

"Phá cho ta!"

Hàn Nhạc búng tay, tia lửa xanh bay ra, chạm vào con mãng xà đen. Ngay lập tức, ngọn lửa như gặp xăng, bùng phát dữ dội, thiêu rụi toàn bộ luồng khói đen trong chớp mắt. Tiếng gào thét của linh hồn tà ác vang vọng khắp phòng.

Hắc Sát lão nhân bị phản phệ, phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua đầy vẻ kinh hoàng: "Chân hỏa? Ngươi... ngươi là luyện dược đại sư của giới tu chân phương nào?"

Hàn Nhạc không trả lời. Hắn bước một bước đã hiện ra ngay trước mặt Hắc Sát lão nhân, bàn tay bóp chặt lấy cổ lão, nhấc bổng lên không trung.

"Ngươi dùng máu người để luyện công, giết hại vô số sinh linh để kéo dài mạng tàn. Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Dược Tôn, xóa sạch tu vi của ngươi, bắt ngươi phải chịu vạn kiếp thống khổ!"

Rắc!

Hàn Nhạc phế bỏ hoàn toàn đan điền của lão. Hắc Sát lão nhân rú lên một tiếng rồi ngất lịm, cơ thể héo rút lại thành một đống xương tàn.

Hàn Nhạc ném cái xác của lão xuống chân Tô Vạn Sơn. Lão gia chủ Tô gia lúc này chỉ còn biết run rẩy như cầy sấy.

"Giờ đến lượt các người." Hàn Nhạc nhìn Tô Vạn Sơn và Tô Thành. "Tô gia từ nay xóa sổ khỏi Giang Hải. Toàn bộ tài sản sẽ được chuyển giao cho Lục Thanh Diệp để bù đắp cho những gì cô ấy đã mất. Có ý kiến gì không?"

Tô Định Quốc, lão già sắp chết kia, nhìn vào đôi mắt của Hàn Nhạc, rồi nhìn sang Lâm Chấn Hải đang đứng chắp tay phía sau, biết rằng đại thế đã mất. Lão nấc lên một tiếng rồi gục xuống ghế, không biết là chết vì sợ hay vì tức.

Hàn Nhạc quay lại nhìn Lục Thanh Diệp, lúc này cô đã mở mắt ra. Khung cảnh đổ nát xung quanh không làm cô sợ hãi bằng sự uy nghiêm của chồng mình.

"Chúng ta về thôi." Hàn Nhạc dắt tay cô bước đi.

Lâm Chấn Hải lập tức hô lớn: "Cung tiễn Hàn tiên sinh! Cung tiễn Hàn phu nhân!"

Hàng nghìn người trong hội trường đồng loạt cúi đầu, không một ai dám ho một tiếng. Đêm nay, Giang Hải đã đổi chủ. Và cái tên Hàn Nhạc sẽ trở thành nỗi khiếp đảm cho bất cứ kẻ nào dám có ý đồ xấu với Lục gia.