MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Màu Hổ PháchChương 15: GIÓ NGƯỢC TỪ PHƯƠNG BẮC

Dưới Ánh Đèn Màu Hổ Phách

Chương 15: GIÓ NGƯỢC TỪ PHƯƠNG BẮC

1,844 từ · ~10 phút đọc

Tháng Chạp ở Thanh Ngạn mang theo cái lạnh khô khốc, thứ lạnh không làm người ta run rẩy vì ướt át mà khiến da dẻ nứt nẻ và lòng người dễ nảy sinh những hoài niệm xa xăm. Ngôi nhà "Thanh Ngạn Lâu" đã thành hình được bộ khung gỗ lim chắc chắn, những nhịp xà gồ đan xen vào nhau như một bài toán kiến trúc hoàn hảo mà Tống Duy đã dành trọn tâm huyết để giải đáp.

Trên triền đồi, tiếng búa gõ vào đục gỗ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng hò hát của những người thợ nề. Tống Duy đang đứng trên giàn giáo, tay cầm một chiếc thước tầm, mắt chăm chú kiểm tra độ phẳng của bức tường gạch mộc. Anh lúc này trông khác hẳn một tháng trước. Làn da anh đã sạm đi vì nắng gió biển, đôi bàn tay thanh mảnh của một kiến trúc sư giờ đây đã bắt đầu có những vết chai nhỏ, nhưng đôi mắt anh lại sáng rực lên một loại sinh khí mà ánh đèn neon ở Lạc Kinh chưa bao giờ ban tặng được.

"Anh Duy! Có khách tìm anh!"

Tiếng gọi của Tiểu Vũ vang lên từ phía chân đồi. Đứa trẻ chạy lăng xăng, hơi thở hổn hển, chỉ tay về phía một chiếc xe hơi đen bóng đang đỗ xịch trước cửa tiệm sách Hồi Ức.

Tống Duy nheo mắt nhìn xuống. Một linh cảm không lành chạy dọc sống lưng anh. Chiếc xe đó, biển số đó... nó thuộc về một thế giới mà anh đã thề sẽ không bao giờ quay lại.

Anh leo xuống giàn giáo, phủi sạch lớp bụi vôi trên áo rồi bước về phía tiệm sách. Lâm Diên đã đứng sẵn ở cửa, gương mặt cậu lộ rõ sự bất an nhưng vẫn giữ được vẻ lịch thiệp vốn có. Đối diện với cậu là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ lịch lãm nhưng toát ra một sự uy quyền lạnh lẽo – Cố vấn cao cấp của Viện Kiến trúc Quốc gia, cũng là người thầy cũ đã từng dìu dắt Tống Duy.

"Thầy Trần?" Tống Duy khựng lại, giọng anh thấp xuống.

"Duy, đã lâu không gặp. Cậu chọn một nơi trốn chạy thật sự rất đẹp," người đàn ông tên Trần nói, ánh mắt lướt qua bộ quần áo lấm lem của Tống Duy với sự tiếc nuối lộ liễu. "Nhưng một con phượng hoàng không nên sống trong tổ chim sẻ mãi được."

Cuộc đối thoại diễn ra trong gian phòng nhỏ sau tiệm sách, dưới ánh đèn hổ phách quen thuộc, nhưng bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Lâm Diên lặng lẽ pha trà, cậu không ngồi xuống cùng họ mà đứng bên giá sách, tay vân vê mép một cuốn sách cũ, tai lắng nghe từng lời như muốn khắc sâu vào tâm khảm.

"Vụ kiện đã kết thúc, danh tiếng của cậu đã được khôi phục hoàn toàn. Thậm chí, giới kiến trúc đang ca ngợi cậu như một vị anh hùng dám đứng lên vì đạo đức nghề nghiệp," Thầy Trần đẩy một tập hồ sơ màu đỏ lên bàn. "Viện muốn cậu quay lại. Có một dự án bảo tồn cung điện cũ tại Lạc Kinh, chỉ có cậu – người có sự tỉ mỉ của một thợ thủ công và tầm nhìn của một kiến trúc sư – mới đủ tầm đảm đương. Đây là cơ hội để cậu ghi danh vào lịch sử, Duy ạ."

Tống Duy nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn sang Lâm Diên. Cậu vẫn đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng, nhưng anh nhìn thấy đôi bàn tay cậu đang run rẩy. Lâm Diên không nói gì, vì cậu biết mình không có quyền ngăn cản tương lai của người đàn ông mà cậu yêu. Cậu yêu anh vì tài hoa của anh, và cậu không muốn vì sự ích kỷ của mình mà làm cùn đi lưỡi kiếm sắc bén ấy.

"Thầy, con đã bắt đầu xây nhà ở đây rồi," Tống Duy khẽ nói, ngón tay anh chạm vào mặt bàn gỗ gồ ghề.

"Một căn nhà nhỏ ven biển sao có thể so sánh với những công trình trường tồn cùng dân tộc?" Thầy Trần nhấn mạnh, giọng nói đầy sức nặng. "Cậu định dùng đôi bàn tay này để đóng sách và trát vữa cả đời sao? Duy, cậu thuộc về bầu trời lớn, không phải ở cái góc biển hẻo lánh này."

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng kim đồng hồ quả lắc kêu tích tắc, tích tắc như nhịp tim của Lâm Diên đang vỡ ra từng mảnh. Cậu nhớ lại những đêm Tống Duy mất ngủ, nhớ cách anh vẽ say sưa về ngôi nhà mơ ước, nhưng cậu cũng nhớ về sự kiêu hãnh trong đôi mắt anh khi nhắc về những bản thiết kế vĩ đại. Cậu sợ. Sợ rằng thực tế ở Thanh Ngạn rồi sẽ làm anh chán nản, sợ rằng sự nghèo nàn của một thợ đóng sách sẽ không giữ nổi đôi cánh của phượng hoàng.

Tống Duy đứng dậy, anh đi đến bên cửa sổ, nhìn ra triền đồi nơi khung nhà "Thanh Ngạn Lâu" đang đứng vững chãi dưới ánh chiều tà.

"Thầy biết không," Tống Duy lên tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng kiên định, "ở Lạc Kinh, con xây dựng bằng lý trí và tham vọng. Mỗi viên gạch đặt xuống là để đo lường cái tôi của mình. Nhưng ở đây, con đang xây dựng bằng đôi bàn tay và sự hối lỗi. Con đang khâu lại những vết rách trong linh hồn mình."

Anh quay lại, nhìn thẳng vào thầy Trần, rồi chuyển ánh mắt sang Lâm Diên – người đang nín thở chờ đợi.

"Cái tên của con có thể trường tồn cùng những công trình đại diện cho quyền lực, nhưng con người con chỉ có thể sống sót ở nơi có người thắp đèn chờ con mỗi tối. Con từ chối lời đề nghị của Viện. Con sẽ không về Lạc Kinh nữa."

Thầy Trần thở dài, đứng dậy, ánh mắt pha chút giận dữ lẫn thất vọng. "Cậu điên rồi, Tống Duy. Cậu đang tự chôn vùi mình. Rồi sẽ có ngày cậu hối hận."

Khi chiếc xe hơi đen bóng rời đi, mang theo hơi thở của Lạc Kinh khuất xa sau rặng thông, Lâm Diên vẫn đứng im tại chỗ. Tách trà trên tay cậu đã nguội lạnh. Tống Duy bước đến, nhẹ nhàng lấy tách trà ra khỏi tay cậu rồi kéo cậu vào lòng.

"Anh Duy... anh có thật sự...?" Lâm Diên nghẹn ngào, cậu không dám tin vào sự lựa chọn quá mức hào phóng này.

"Ngốc ạ," Tống Duy vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương của sáp ong và nhựa thông – mùi hương mà anh đã chọn làm lẽ sống cho mình. "Những tòa cung điện kia có đẹp đến đâu cũng chỉ là những đống đá lạnh lẽo. Còn ở đây, anh có một ngôi nhà có linh hồn. Anh không cần ghi danh vào lịch sử, anh chỉ cần ghi danh vào cuộc đời của Lâm Diên thôi."

Lâm Diên bật khóc, một trận khóc nức nở như trút bỏ hết mọi gánh nặng của sự tự ti bấy lâu. Cậu khóc vì hạnh phúc, khóc vì cuối cùng cậu cũng nhận ra mình không còn phải là "cái bóng" đứng chờ nữa, mà đã thực sự trở thành "điểm đến" của một người.

Đêm đó, gió mùa Đông Bắc tràn về Thanh Ngạn, rít lên qua những khe cửa của tiệm sách cũ. Tiểu Vũ đã ngủ say sau một ngày chạy nhảy mệt nhoài. Tống Duy và Lâm Diên ngồi bên lò sưởi nhỏ, họ không làm việc, chỉ ngồi cạnh nhau để nghe tiếng lửa lách tách.

Tống Duy lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, trang giấy đã ngả vàng. Đó là bản thảo thiết kế về chi tiết nội thất cho gian phòng đóng sách của Lâm Diên.

"Lâm Diên, anh định dùng gỗ bách xanh để làm bàn làm việc cho em. Loại gỗ này khi gặp hơi nước biển sẽ tỏa ra mùi thơm rất dễ chịu, giúp em tĩnh tâm khi khâu những trang giấy khó."

Lâm Diên nhìn vào bản vẽ, rồi nhìn vào đôi bàn tay Tống Duy đang lấm tấm những vết sẹo mới do lao động. Cậu cầm lấy bàn tay ấy, áp lên má mình. "Anh Duy, anh biết không, thực ra em đã từng chuẩn bị tâm lý để anh rời đi một lần nữa."

Tống Duy hơi khựng lại. "Tại sao?"

"Vì anh là mặt trời," Lâm Diên thầm thì, đôi mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng. "Mặt trời thì phải tỏa sáng trên cao. Em chỉ sợ Thanh Ngạn quá nhỏ, sương mù quá dày, sẽ làm lu mờ đi ánh sáng của anh."

Tống Duy siết chặt tay cậu, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm. "Nếu anh là mặt trời, thì em chính là bầu khí quyển bao quanh anh. Không có em, ánh sáng của anh chỉ là những tia tử ngoại đốt cháy mọi thứ xung quanh. Chính sự dịu dàng của em đã lọc đi những nóng nảy, những tham vọng điên cuồng của anh, để anh trở thành một thứ ánh sáng ấm áp, đủ để soi sáng cho một ngôi nhà."

Anh dừng lại một chút, rồi lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ. Đó là một sợi chỉ đỏ bằng lụa tơ tằm mà anh đã âm thầm mua ở chợ thị trấn chiều nay. Tống Duy cầm lấy ngón áp út của Lâm Diên, nhẹ nhàng quấn sợi chỉ quanh đó ba vòng.

"Lâm Diên, nghề đóng sách của em dùng chỉ để nối những trang giấy. Còn hôm nay, anh dùng sợi chỉ này để 'đóng' cuộc đời anh vào cuộc đời em. Từ nay về sau, dù là cung điện ở Lạc Kinh hay túp lều ở Thanh Ngạn, nơi nào có em, nơi đó là công trình vĩ đại nhất của anh."

Lâm Diên nhìn sợi chỉ đỏ nổi bật trên làn da trắng xanh của mình, cậu cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy thẳng vào tim. Cậu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngả đầu vào vai Tống Duy. Ngoài kia, sóng biển vẫn vỗ rì rào, gió bắc vẫn thổi mạnh, nhưng bên trong tiệm sách nhỏ, thời gian như ngừng trôi.

Hành trình của họ đã đi được gần một nửa chặng đường. Những thử thách từ bên ngoài có thể đã tạm lùi xa, nhưng những thử thách về việc làm sao để nuôi dưỡng một tình yêu giữa những vụn vỡ của quá khứ và sự túng thiếu của thực tại mới chỉ bắt đầu. Tuy nhiên, khi nhìn vào sợi chỉ đỏ và ánh đèn hổ phách, họ biết rằng mình đã có đủ "vật liệu" để khâu lại bất kỳ vết rách nào của số phận.