Buổi sáng ở Thanh Ngạn bắt đầu bằng một dải sương mù mỏng mảnh như tơ, quấn quýt quanh những ngọn thông già trước khi bị ánh nắng mặt trời rát bỏng của miền biển xua tan. Hôm nay là ngày khởi công "Ngôi nhà hổ phách". Trên mảnh đất của bà nội Tống Duy – một dải đất nằm thoai thoải trên triền đồi, nơi có thể thu vào tầm mắt toàn bộ vòng cung của vịnh Thanh Ngạn – những người thợ nề địa phương đã tập trung đông đủ.
Tống Duy đứng giữa khu đất, trên tay là bản vẽ kỹ thuật được cuộn tròn. Anh đã trút bỏ bộ vest bóng bẩy của Lạc Kinh để khoác lên mình chiếc áo sơ mi bằng vải đũi màu cát, đôi ủng cao su lấm lem bùn đất. Trông anh lúc này không giống một thiên tài kiến trúc vừa chiến thắng vụ kiện chấn động, mà giống một người đàn ông đang cố gắng cắm rễ vào lòng đất để tìm kiếm sự bình yên.
Nhưng, bản tính cầu toàn của một người từng thiết kế những cao ốc triệu đô không dễ gì biến mất.
"Bác Ba, chỗ này móng phải sâu thêm ít nhất ba mươi phân nữa. Kết cấu đất ở triền đồi này không ổn định, nếu mưa lớn kéo dài, trọng lực sẽ dồn về phía biển," Tống Duy kiên trì giải thích, ngón tay anh chỉ vào một ký hiệu kỹ thuật phức tạp trên bản vẽ.
Bác Ba, người thợ cả với làn da rám nắng như đồng hun và đôi bàn tay chằng chịt vết chai sạn, thong thả rít một hơi thuốc lào, nhả khói trắng xóa vào không trung. Bác nhìn Tống Duy với ánh mắt vừa bao dung vừa có chút bướng bỉnh của người đã xây nhà ở thị trấn này suốt bốn mươi năm.
"Cậu Duy à, cậu học cao hiểu rộng tôi không dám cãi. Nhưng đất Thanh Ngạn này tôi hiểu nó như hiểu tính nết mụ vợ tôi vậy. Nó cứng như đá chứ không phải đất bùn như trên thành phố đâu. Xây thế này là thừa sức chống bão rồi. Cậu cứ vẽ rồng vẽ phượng trên giấy, chứ đặt gạch xuống đất thì phải theo ý giời, ý đất ở đây."
Tống Duy khựng lại. Ở Lạc Kinh, chỉ cần anh nhíu mày, các nhà thầu sẽ run rẩy điều chỉnh lại từng milimet. Nhưng ở đây, giữa tiếng sóng vỗ và mùi cỏ dại, những con số của anh dường như trở nên quá nhỏ bé trước kinh nghiệm dân gian.
Đứng cách đó không xa, Lâm Diên đang bưng một khay nước chè xanh nóng hổi ra cho thợ. Cậu nhìn thấy vẻ bối rối của Tống Duy và cái lắc đầu của bác Ba. Lâm Diên mỉm cười, bước đến bên cạnh, đặt chén trà vào tay Tống Duy.
"Anh Duy, anh thử uống chén nước này đi. Nước chè ở đây phải pha bằng nước giếng khơi mới đậm vị. Xây nhà cũng vậy, đôi khi anh phải để ngôi nhà tự nó 'thở' cùng với đất."
Lâm Diên quay sang nói khéo với bác Ba vài câu về chuyện thời tiết, khéo léo xoa dịu sự căng thẳng giữa hai thế hệ tư duy. Tống Duy uống một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển sang vị ngọt hậu ở cổ họng. Anh nhìn Lâm Diên, rồi nhìn những người thợ đang bắt đầu trộn vữa. Anh nhận ra mình đang cố gắng áp đặt sự chính xác tuyệt đối của máy móc vào một thực thể sống là Thanh Ngạn.
"Được rồi bác Ba, cháu sẽ điều chỉnh lại một chút bản vẽ. Chúng ta sẽ kết hợp cả hai," Tống Duy nói, giọng anh đã mềm mỏng hơn. Anh bắt đầu hiểu rằng, xây một ngôi nhà để "sống" khó hơn rất nhiều so với xây một tòa nhà để "ngắm".
Trong khi công trường bắt đầu rộn ràng tiếng đục đẽo, tại tiệm sách Hồi Ức, một công trình khác cũng đang được âm thầm triển khai.
Tiểu Vũ ngồi trên một chiếc ghế gỗ cao, đôi chân ngắn ngủn đung đưa theo nhịp. Trước mặt nó là một cuốn sách cũ rách nát, bìa đã rời hẳn ra và những trang giấy bên trong bị mối mọt gặm nham nhở ở góc. Đây là "bài tập" đầu tiên mà Lâm Diên giao cho nó.
"Tiểu Vũ, nhìn anh này," Lâm Diên nhẹ nhàng nói. Cậu cầm một sợi chỉ trắng muốt, luồn qua chiếc kim khâu dài. "Khâu sách không chỉ là nối những trang giấy lại với nhau. Nó là cách chúng ta giữ gìn những câu chuyện không bị thời gian đánh cắp. Em phải đâm kim thật khẽ, theo đúng những lỗ khâu cũ, như thể em đang tìm lại dấu chân của người đi trước."
Tiểu Vũ nín thở, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn theo từng cử động của Lâm Diên. Đôi bàn tay nhỏ bé của nó vẫn còn lấm lem vết mực, vụng về cầm lấy chiếc kim.
"Anh Diên, nếu em đâm sai thì sao? Sách có đau không anh?" Đứa trẻ hỏi, giọng run run vì lo lắng.
Lâm Diên dừng lại, cậu nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của đứa trẻ mồ côi. Cậu thấy mình trong đó, một đứa trẻ từng lo sợ rằng nếu mình làm sai, thế giới này sẽ không còn chỗ cho mình trú ngụ. Cậu đặt bàn tay mình lên bàn tay Tiểu Vũ, dẫn dắt nó đâm mũi kim đầu tiên.
"Sách không đau đâu, Tiểu Vũ. Nhưng nếu em làm bằng sự vội vàng, gáy sách sẽ bị cứng, người đọc sau này sẽ thấy khó khăn khi mở lòng cuốn sách. Chúng ta khâu để người ta thấy thoải mái, thấy được trân trọng. Em làm lại đi, thật chậm thôi."
Trong không gian yên tĩnh của tiệm sách, chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và tiếng kim loại lướt qua những thớ giấy dó. Tiểu Vũ mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt nó toát lên một sự tập trung kỳ lạ. Nó đang học bài học về sự nhẫn nại – thứ mà một đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu thốn như nó vốn dĩ phải học rất sớm từ cuộc đời, nhưng nay được học qua những trang sách dịu dàng.
Lâm Diên quan sát Tiểu Vũ, lòng cậu dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cậu chợt nhớ đến Tống Duy đang ở trên triền đồi. Hai người đàn ông, một người đang xây cái vỏ bọc bằng gạch đá cho gia đình, một người đang xây dựng tâm hồn và sự kế thừa bên trong những trang giấy. Họ giống như hai mặt của một đồng xu, bổ khuyết cho nhau để tạo nên một sự tồn tại vẹn tròn.
Buổi trưa, Tống Duy trở về tiệm sách trong tình trạng lấm lem vôi vữa. Anh thấy Tiểu Vũ đang hớn hở khoe với Lâm Diên cuốn sách đã được "vá" xong một góc bìa. Nhìn thấy Tống Duy, đứa trẻ chạy ùa tới.
"Chú Duy! Nhìn này! Cháu đã khâu được một đoạn rồi! Anh Diên bảo cháu có năng khiếu đấy!"
Tống Duy bế bổng Tiểu Vũ lên, mặc kệ vết bẩn trên áo mình dây ra người thằng bé. Anh nhìn cuốn sách, rồi nhìn sang Lâm Diên đang đứng tựa cửa mỉm cười. Một cảm giác hạnh phúc giản đơn nhưng mãnh liệt choán lấy tâm trí anh.
"Giỏi lắm Tiểu Vũ. Chú cũng vừa xong phần móng nhà. Chiều nay chú sẽ đưa hai người lên đồi xem nhé. Bác Ba bảo chiều nay nắng đẹp, có thể nhìn thấy cả những đàn chim sâm cầm bay về phương Nam."
Chiều hôm đó, ba người họ cùng đứng trên nền móng còn thơm mùi xi măng và đất mới. Tống Duy đứng phía sau, vòng tay ôm lấy Lâm Diên, còn Tiểu Vũ thì lăng xăng chạy quanh những cọc tiêu công trình.
"Lâm Diên, cậu nhìn kìa," Tống Duy chỉ về phía đường chân trời, nơi mặt trời đang lặn dần, nhuộm đỏ cả một vùng biển. "Kia sẽ là phòng ngủ của chúng ta. Mỗi sáng thức dậy, ánh nắng sẽ chạm vào gối trước khi chạm vào mắt cậu. Còn chỗ Tiểu Vũ đang đứng, sẽ là hiên nhà. Chúng ta sẽ đặt một chiếc xích đu ở đó, để mỗi tối cả nhà cùng ngồi nghe tiếng sóng."
Lâm Diên nhắm mắt lại, cậu cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực vững chãi của Tống Duy và tiếng cười giòn tan của Tiểu Vũ. Cậu thấy cuộc đời mình giống như một cuốn sách cũ đã từng bị rách nát, bị bỏ quên trong góc tối của thời gian. Nhưng rồi, có một người thợ kiến trúc đã đến, dùng những viên gạch của niềm tin và những sợi chỉ của tình yêu để khâu lại từng trang một.
"Anh Duy, anh có biết tại sao em lại chọn sợi chỉ trắng cho Tiểu Vũ không?" Lâm Diên khẽ hỏi.
Tống Duy hôn lên tóc cậu, hít hà mùi hương nhựa thông quen thuộc. "Vì nó tinh khôi chăng?"
"Không chỉ vậy. Vì sợi chỉ trắng dễ bị bẩn nhất. Em muốn dạy Tiểu Vũ rằng, để giữ được sự lương thiện và trong sáng giữa cuộc đời này, em ấy phải học cách nâng niu và bảo vệ chính mình ngay từ những điều nhỏ nhất. Như cách anh đã bảo vệ em mười ba năm trước."
Tống Duy lặng đi. Anh nhận ra rằng Lâm Diên chưa bao giờ quên bất cứ điều gì. Mỗi hành động, mỗi lời nói của cậu đều chứa đựng một sự tri ân thầm lặng. Anh càng thấy mình cần phải cố gắng hơn nữa để ngôi nhà này không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một pháo đài của sự tử tế.
Đêm xuống, Thanh Ngạn trở lại với vẻ tĩnh lặng trầm mặc. Trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm sách, sau khi Tiểu Vũ đã ngủ say với cuốn sách "đầu tay" đặt trên đầu giường, Tống Duy ngồi lại bên bàn làm việc dưới ánh đèn hổ phách. Anh không còn vẽ những tòa tháp chọc trời nữa. Anh đang thiết kế một chiếc bàn đóng sách đặc biệt cho Lâm Diên – một chiếc bàn có thể điều chỉnh độ cao và có những ngăn kéo bí mật để đựng các loại kim và chỉ lụa.
Lâm Diên bước vào, tay cầm một đĩa bánh in và ấm trà gừng. Cậu ngồi xuống bên cạnh, tự nhiên tựa đầu vào vai anh.
"Anh vẫn chưa ngủ sao? Ngày mai bác Ba bảo phải đổ cột sớm đấy."
"Tôi đang nghĩ về cái tên của ngôi nhà," Tống Duy nói, tay anh vẫn đưa những nét bút chì đều đặn. "Tôi không muốn gọi nó là 'Ngôi nhà hổ phách' nữa. Tôi muốn gọi nó là 'Thanh Ngạn Lâu' – lầu nhỏ bên bờ biển xanh. Nhưng bên trong nó sẽ có một gian phòng mang tên 'Diên Hồi' – nơi những trang giấy và những linh hồn tìm về với nhau."
Lâm Diên mỉm cười, đôi mắt cậu phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp. "Cái tên nào cũng được, miễn là có anh ở đó."