MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Màu Hổ PháchChương 13: MÙI CỦA ĐẤT VÀ VỊ CỦA BIỂN

Dưới Ánh Đèn Màu Hổ Phách

Chương 13: MÙI CỦA ĐẤT VÀ VỊ CỦA BIỂN

1,492 từ · ~8 phút đọc

Tiếng bánh xe lửa nghiến trên đường ray nhỏ hẹp của ga xép Thanh Ngạn vang lên một hồi dài, chậm chạp và nặng nề, như thể chính con tàu cũng đang muốn trút bỏ gánh nặng của hành trình dài từ phương Bắc. Bước xuống sân ga, Tống Duy hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây không có mùi khói tàu khô khốc của Lạc Kinh; nó mang vị mặn nồng của muối biển, mùi hăng hắc của rong rêu bám trên vách đá và một chút hương thơm dịu nhẹ của hoa dành dành đang nở rộ ven đường.

Anh quay sang nhìn Lâm Diên. Người thanh niên ấy đứng giữa màn sương sớm, chiếc khăn len xanh dương bay nhẹ trong gió. Gương mặt cậu dường như đã lấy lại được sắc hồng nhuận vốn có, đôi mắt không còn vẻ lo âu khi đứng dưới những tòa nhà chọc trời. Lâm Diên ở Thanh Ngạn giống như một cái cây được mang về đúng vùng đất thịt của nó, rễ bắt đầu bám sâu và tàng lá bắt đầu vươn rộng.

"Chúng ta về nhà rồi," Tống Duy khẽ nói, bàn tay anh siết chặt lấy tay Lâm Diên.

"Vâng, về nhà rồi," Lâm Diên mỉm cười, nụ cười thanh thản như mặt biển lặng sóng sau cơn bão.

Họ không bắt xe mà chọn cách đi bộ về phía tiệm sách. Tống Duy xách chiếc cặp da chứa những bản vẽ tâm huyết nhất đời mình, còn Lâm Diên ôm khăng khăng túi tài liệu của bà nội. Bước chân của họ nhịp nhàng trên những con phố lát đá nhẵn bóng vì thời gian. Thị trấn vẫn vậy, những cửa hiệu cũ kỹ với mái ngói thâm nâu, những cụ già ngồi bên hiên nhà đan lưới, và tiếng chuông chùa xa xăm vọng lại từ phía sườn đồi. Mọi thứ chậm rãi đến mức người ta có cảm giác như chỉ cần bước thêm một bước, họ sẽ xuyên không về lại mười ba năm trước.

Khi họ dừng chân trước cửa tiệm sách Hồi Ức, một bóng nhỏ đang ngồi xổm trước bậc thềm, mải mê dùng một chiếc que củi vẽ lên nền đất ẩm. Đó là một đứa trẻ khoảng chừng tám, chín tuổi, mặc chiếc áo khoác quá khổ so với thân hình gầy gò, đôi mắt to tròn đen lánh ánh lên vẻ thông minh nhưng cũng đầy cảnh giác.

"Tiểu Vũ?" Lâm Diên thốt lên, cậu vội vàng bước tới.

Đứa trẻ ngẩng đầu, khi thấy Lâm Diên, đôi mắt nó sáng rực lên, nó nhảy cẫng lên và lao vào lòng cậu. "Anh Diên! Anh đi đâu mà lâu thế? Em tưởng anh cũng bỏ đi như mẹ em rồi."

Lâm Diên xoa đầu đứa trẻ, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng pha lẫn xót xa. Cậu quay sang giải thích với Tống Duy đang đứng ngẩn ngơ: "Đây là Tiểu Vũ, con trai của chị hàng xóm phía sau tiệm. Chị ấy đi biển rồi không về nữa nửa năm nay. Thằng bé vẫn thường sang đây phụ em quét bụi giá sách để đổi lấy vài bữa cơm."

Tống Duy nhìn đứa trẻ. Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình và Lâm Diên mười ba năm trước – những linh hồn nhỏ bé cô độc tìm kiếm một điểm tựa giữa cuộc đời mênh mông. Anh ngồi xuống, ngang tầm mắt với Tiểu Vũ, nở một nụ cười ấm áp mà hiếm khi anh dành cho người lạ.

"Chào Tiểu Vũ. Chú là Tống Duy. Từ nay chú cũng sẽ ở lại đây, cùng anh Diên của cháu trông coi tiệm sách này."

Đứa trẻ nghiêng đầu nhìn anh, rồi nhìn xuống đôi bàn tay to lớn nhưng có phần thô ráp của Tống Duy. Nó dường như cảm nhận được hơi ấm và sự chân thành từ người đàn ông này nên khẽ gật đầu, chìa bàn tay nhỏ xíu ra: "Vậy chú biết đóng sách không? Anh Diên bảo phải biết đóng sách mới được ở lại đây."

Tống Duy bật cười, một điệu cười sảng khoái vang vọng cả góc phố. "Chú đang học. Chú còn phải nhờ Tiểu Vũ chỉ bảo thêm đấy."

Họ cùng nhau bước vào tiệm. Ánh đèn màu hổ phách lại được thắp lên, xua đi cái lạnh lẽo của những ngày vắng chủ. Tống Duy không vội vàng mở bản vẽ ra. Anh cùng Lâm Diên và Tiểu Vũ dọn dẹp lại căn phòng. Anh lau chùi những giá gỗ, Lâm Diên phân loại lại các loại keo dán, còn Tiểu Vũ thì lăng xăng bê những chồng sách cũ từ trong kho ra sân phơi nắng.

Không gian tiệm sách vốn dĩ tĩnh lặng, giờ đây có thêm tiếng cười đùa của đứa trẻ và tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người đàn ông, bỗng trở nên sống động và tràn đầy sinh khí. Tống Duy cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Anh nhận ra rằng, để "khâu" lại một cuộc đời, người ta không chỉ cần kỹ thuật hay vật liệu tốt, mà cần nhất là những "sợi chỉ" của tình thương và sự gắn kết giữa những con người cùng chung cảnh ngộ.

Chiều muộn, khi nắng vàng như mật đổ xuống hiên nhà, Tống Duy trải bản vẽ "Ngôi nhà hổ phách" lên chiếc bàn gỗ lớn. Anh gọi Lâm Diên và Tiểu Vũ lại gần.

"Lâm Diên, nhìn này. Đây là nơi chúng ta sẽ đặt xưởng đóng sách của cậu. Tôi thiết kế nó có cửa kính tràn góc để cậu có thể nhìn thấy biển ngay cả khi đang làm việc. Còn đây," anh chỉ vào một gian phòng nhỏ cạnh phòng khách, "là phòng của Tiểu Vũ. Nó sẽ có một chiếc giường tầng và một giá sách riêng cho thằng bé."

Lâm Diên sững sờ, cậu nhìn vào bản vẽ, rồi nhìn sang Tống Duy. "Anh... anh định đón cả Tiểu Vũ về ở cùng sao?"

Tống Duy nắm lấy tay cậu, ánh mắt kiên định. "Một cuốn sách đẹp nhất là cuốn sách có đủ các chương về quá khứ, hiện tại và tương lai. Tiểu Vũ là tương lai của chúng ta, Lâm Diên ạ. Chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dạy thằng bé, dạy nó cách trân trọng những trang giấy cũ và cách xây dựng những ước mơ mới. Cậu có đồng ý không?"

Lâm Diên không nói nên lời, cậu chỉ biết gật đầu trong nước mắt. Tiểu Vũ đứng bên cạnh, tuy chưa hiểu hết những gì hai người lớn nói, nhưng nó cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp bao quanh lấy mình. Nó nắm lấy gấu áo của cả hai, miệng lẩm bẩm: "Vậy là từ nay em có nhà rồi phải không anh Diên? Có cả chú Duy nữa?"

"Phải, chúng ta là một gia đình," Tống Duy khẳng định.

Tối đó, họ nấu một bữa cơm giản dị nhưng nồng đượm hương vị quê hương: cá nục kho tộ, rau muống luộc chấm tương và bát canh chua cá phèn. Trong gian bếp nhỏ khói tỏa nghi ngút, mùi thức ăn hòa quyện với mùi giấy cũ tạo nên một thứ mùi hương của sự hạnh phúc bình dị.

Sau bữa cơm, Tiểu Vũ ngủ thiếp đi trên chiếc sofa cũ. Tống Duy và Lâm Diên ngồi lại bên cửa sổ nhìn ra biển đêm. Trăng khuyết treo lơ lửng trên mặt nước, tạo nên một dải lụa bạc lấp lánh trải dài đến tận chân trời.

"Ngày mai, tôi sẽ bắt đầu đi tìm thợ xây," Tống Duy nói, tay anh vẫn không rời khỏi tay Lâm Diên. "Tôi muốn ngôi nhà này phải được hoàn thành trước khi mùa bão tới."

"Anh Duy," Lâm Diên khẽ tựa đầu vào vai anh, "anh có thấy hối tiếc về Lạc Kinh không? Về những hào quang mà anh đã bỏ lại?"

Tống Duy nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của người yêu. "Lâm Diên, ở Lạc Kinh, tôi xây dựng những tòa nhà để người ta ngưỡng mộ mình. Nhưng ở Thanh Ngạn, tôi xây dựng ngôi nhà để mình được sống. Sự ngưỡng mộ của cả thế giới không bằng một cái nắm tay này của cậu. Tôi không hối tiếc, tôi chỉ hối tiếc vì đã không về sớm hơn."

Họ im lặng tận hưởng khoảnh khắc giao hòa giữa đất trời và lòng người. Tống Duy chợt nhớ đến một câu nói của bà nội: "Mọi công trình đều có thể sụp đổ, chỉ có những gì được xây dựng bằng tình yêu mới tồn tại vĩnh cửu". Anh siết chặt tay Lâm Diên, cảm nhận sự rung động đồng điệu của hai trái tim.

Thanh Ngạn đêm nay không có bão, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào như một lời chúc phúc cho ba linh hồn vừa tìm thấy nhau giữa đại dương cuộc đời mênh mông.