Cánh cửa căn hộ cao cấp tại tầng 35 của tòa tháp Trung tâm khép lại, ngay lập tức cắt đứt mọi tiếng ồn ào của gió tuyết và những tiếng còi xe inh ỏi phía dưới. Không gian bên trong rộng lớn nhưng lạnh lẽo, mang một mùi hương của nước xịt phòng công nghiệp và sự tĩnh lặng của một bảo tàng không người viếng thăm.
Tống Duy vẫn nắm chặt tay Lâm Diên, như thể chỉ cần buông ra một giây, người thanh niên từ Thanh Ngạn sẽ tan biến như một bông tuyết. Anh giúp Lâm Diên cởi chiếc áo khoác dạ đã thấm đẫm hơi lạnh, treo nó lên giá gỗ. Đôi bàn tay anh, vốn dĩ chỉ quen với những thiết kế sắc lạnh, giờ đây lại run rẩy khi chạm vào bờ vai gầy của người thương.
"Căn nhà này... trống trải quá," Lâm Diên khẽ nói, giọng cậu vang vọng trong phòng khách tối giản với những mảng tường màu xám xi măng và nội thất da đen bóng.
Tống Duy cười khổ, anh dắt cậu đi vào phía trong. "Nó không phải là nhà, Lâm Diên. Nó chỉ là một cái trạm dừng chân mà tôi từng dùng để phô trương sự thành đạt của mình. Từ khi về Thanh Ngạn, tôi mới nhận ra nơi này không hề có hơi người."
Lâm Diên bước đi chậm rãi trên nền đá hoa cương lạnh toát. Cậu tò mò quan sát mọi thứ. Ở góc phòng khách là một dãy giá sách lớn, nhưng khác với tiệm sách Hồi Ức, những cuốn sách ở đây mới tinh, gáy sách cứng nhắc và thơm mùi mực in hóa chất. Chúng được xếp đặt hoàn hảo theo tông màu, đẹp mắt nhưng thiếu đi cái hồn của những nếp gấp và vết ố thời gian.
"Đợi tôi một chút, tôi đi pha trà gừng cho cậu."
Tống Duy vào bếp, bỏ lại Lâm Diên giữa không gian rộng lớn. Cậu lang thang đến bên chiếc bàn làm việc dài đặt cạnh cửa sổ sát đất. Trên bàn chất đầy những cuộn giấy bản vẽ, những chiếc thước kỹ thuật và bút chì kim vứt ngổn ngang. Lâm Diên nhìn thấy một chiếc cặp da lớn nằm dưới chân bàn, dường như nó đã không được chạm vào từ rất lâu, lớp bụi mỏng phủ lên bề mặt da thuộc cao cấp.
Bản năng của một người thợ đóng sách khiến Lâm Diên không thể kìm lòng trước những thứ bị bỏ rơi. Cậu ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng lau đi lớp bụi rồi mở chiếc cặp ra.
Bên trong không phải là hồ sơ vụ kiện, cũng không phải là những hợp đồng kinh tế. Đó là một xấp giấy can mỏng dính, đã hơi quăn mép. Lâm Diên cầm một tờ lên, đưa ra phía ánh đèn thành phố đang hắt vào từ cửa sổ.
Đôi mắt cậu đột ngột mở to, nhịp tim đập loạn xạ.
Đó là bản vẽ phác thảo một ngôi nhà. Nhưng nó không mang phong cách tối giản hay vị lai mà Tống Duy vẫn thường theo đuổi. Ngôi nhà trong bản vẽ có kết cấu một tầng, mái dốc vươn dài để chắn gió biển, những ô cửa sổ lớn hướng về phía Đông. Đặc biệt nhất, ở trung tâm của ngôi nhà là một gian phòng được thiết kế với những giá gỗ kịch trần, hệ thống ánh sáng được ghi chú kỹ lưỡng bằng mực đỏ: "Yêu cầu ánh sáng vàng ấm, nhiệt độ màu 2700K – Tựa như màu hổ phách".
Bên dưới bản vẽ, có một dòng chữ nhỏ nguệch ngoạc: "Thanh Ngạn, dành cho người giữ những trang giấy cũ".
"Cậu đang xem gì đó?"
Giọng Tống Duy vang lên phía sau, mang theo mùi thơm cay nồng của gừng tươi. Anh bước đến, đặt hai tách trà xuống bàn, gương mặt thoáng chút bối rối khi thấy "bí mật" của mình bị phát hiện.
Lâm Diên ngước lên, đôi mắt cậu đã ươn ướt nước. "Anh vẽ nó từ khi nào?"
Tống Duy ngồi xuống cạnh cậu, anh cầm lấy tờ giấy can, ngón tay lướt qua những đường nét phác thảo của gian phòng sách. "Ba năm trước. Đó là thời điểm tôi mệt mỏi nhất với những dự án nghìn tỷ ở đây. Mỗi đêm mất ngủ, tôi lại nhắm mắt và hình dung về một ngôi nhà ở Thanh Ngạn. Tôi vẽ nó trong vô thức, như một cách để tâm hồn mình được trốn thoát. Lúc đó tôi chưa nhớ ra cậu là ai, nhưng trong trí tưởng tượng của tôi, gian phòng sách đó nhất định phải có một người với đôi bàn tay khéo léo và ánh mắt tĩnh lặng như nước."
Anh nhìn Lâm Diên, hơi thở hòa quyện giữa vị trà và sự xúc động. "Hóa ra, linh hồn tôi vốn dĩ đã tìm thấy cậu từ lâu, chỉ có trí não của tôi là quá chậm chạp mà thôi."
Lâm Diên áp tờ bản vẽ vào ngực mình. Cậu cảm thấy mười ba năm chờ đợi của mình, bao gồm cả chuyến tàu đêm đầy lo sợ vừa rồi, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này. Tống Duy không chỉ là người hùng cứu cậu năm mười lăm tuổi, anh còn là người kiến tạo nên giấc mơ mà chính cậu cũng không dám mơ tới.
"Anh Duy," Lâm Diên khẽ gọi, "đừng ở lại đây nữa. Lạc Kinh không cần một kiến trúc sư vẽ về sự cô đơn. Thanh Ngạn cần anh, em cần anh."
Tống Duy siết chặt vai cậu, anh uống một ngụm trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa xuống tận đáy lòng. "Ngày mai là phiên điều trần cuối cùng. Với tập tài liệu cậu mang đến và những bằng chứng tôi thu thập được, tôi sẽ kết thúc mọi chuyện. Tôi sẽ rút khỏi hội đồng quản trị, trả lại căn hộ này, trả lại mọi thứ hào nhoáng nhưng mục rỗng này cho Lạc Kinh."
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết vẫn rơi dày trên những mái nhà. "Chúng ta sẽ về nhà, Lâm Diên. Tôi sẽ dùng tiền tích lũy bấy lâu nay để xây dựng ngôi nhà này trên mảnh đất của bà. Tôi sẽ thiết kế, còn cậu sẽ đóng sách. Chúng ta sẽ làm cho Thanh Ngạn không còn là nơi để chạy trốn, mà là nơi để thực sự sống."
Đêm đó, họ không ngủ trên chiếc giường lớn lạnh lẽo. Tống Duy trải một tấm thảm dày ngay trên sàn phòng làm việc, cạnh đống bản vẽ cũ. Lâm Diên tựa đầu vào vai anh, nghe tiếng tim anh đập đều đặn và vững chãi. Lần đầu tiên, Lâm Diên thấy Lạc Kinh không còn đáng sợ. Thành phố này có thể to lớn, có thể tàn nhẫn, nhưng nó không thể chạm vào vòng tròn nhỏ bé nhưng bền bỉ mà họ vừa tạo ra cho nhau.
Trong bóng tối, Lâm Diên chợt nhớ đến bức thư của bà nội. Cậu chưa nói với Tống Duy về việc bà đã biết tất cả. Cậu muốn giữ bí mật đó lại thêm một chút nữa, như một báu vật riêng của mình. Cậu khẽ cầm lấy bàn tay của Tống Duy, lật lòng bàn tay anh lên và dùng ngón trỏ vẽ những vòng tròn vô định.
"Anh Duy, anh có biết tại sao gáy sách lại là phần khó đóng nhất không?"
Tống Duy nghiêng đầu, nhìn vào sườn mặt thanh tú của người yêu dưới ánh sáng mờ ảo. "Tại sao?"
"Vì nó là trục xương sống. Nó phải đủ cứng để giữ hàng trăm trang giấy không bị rời ra, nhưng cũng phải đủ mềm để khi anh mở sách, nó không làm gãy những thớ giấy lụa. Con người cũng vậy... chúng ta phải đi qua đủ nhiều đau đớn để trở nên cứng cỏi, nhưng phải giữ lại sự dịu dàng thì mới có thể bao dung cho nhau."
Tống Duy im lặng, anh hôn nhẹ lên trán Lâm Diên. Anh nhận ra rằng người thầy lớn nhất đời mình không phải là những kiến trúc sư danh tiếng trên thế giới, mà chính là người thanh niên này – người đã dùng cả tuổi trẻ để học cách gắn kết những thứ đổ nát.
Sáng hôm sau, buổi điều trần diễn ra trong sự ngỡ ngàng của giới truyền thông.
Tống Duy không cần đến những lời biện hộ hùng hồn. Anh chỉ cần trưng ra những trang nhật ký thi công viết tay của bà nội và những bản sao lưu kết cấu mà Lâm Diên đã mang tới. Sự thật trần trụi về việc tráo đổi vật liệu và tham nhũng của tập đoàn Tân Thế Giới bị phơi bày trước ánh sáng pháp lý.
Khi bước ra khỏi tòa án, Tống Duy từ chối mọi lời đề nghị quay lại làm việc của các đối thủ cạnh tranh. Anh cũng từ chối việc nhận bồi thường danh dự bằng tiền mặt. Anh chỉ yêu cầu một điều duy nhất: Xóa bỏ toàn bộ các điều khoản hạn chế hành nghề của anh và công khai xin lỗi những nạn nhân của vụ sập công trình.
Đám đông phóng viên vây quanh anh, nhưng Tống Duy chỉ nhìn về phía chiếc taxi đang chờ sẵn ở cổng, nơi một bóng dáng gầy gò đang đứng tựa cửa, tay cầm một chiếc khăn len màu xanh dương.
"Anh Duy! Anh định đi đâu? Sự nghiệp của anh đang ở đỉnh cao trở lại sau vụ này mà!" Một phóng viên hét lên.
Tống Duy dừng lại, quay đầu nhìn tòa tháp Tân Thế Giới lần cuối. Anh mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ.
"Tôi đi về phía mặt trời mọc," anh nói ngắn gọn, rồi bước nhanh về phía Lâm Diên.
Chiếc taxi rời khỏi Lạc Kinh khi tuyết bắt đầu tan, để lộ ra những mầm xanh yếu ớt của cỏ dại ven đường. Trên băng ghế sau, Lâm Diên tựa vào vai Tống Duy, cả hai cùng nhìn ra phía cửa sổ. Họ không nói gì, nhưng trong không gian hẹp của chiếc xe, mùi nhựa thông và vị mặn của biển dường như đã bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi khói bụi của thành phố phía sau lưng.
Hành trình 33 chương tiếp theo của họ không còn là sự trốn chạy. Đó là hành trình của sự xây dựng – xây dựng một mái nhà, xây dựng những cuốn sách, và trên hết, là xây dựng một tình yêu không bao giờ còn phải chịu đựng sự chia cắt bởi những trang giấy rách nát của quá khứ.