MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Màu Hổ PháchChương 11: CHUYẾN TÀU ĐÊM VÀ TUYẾT ĐẦU MÙA LẠC KINH

Dưới Ánh Đèn Màu Hổ Phách

Chương 11: CHUYẾN TÀU ĐÊM VÀ TUYẾT ĐẦU MÙA LẠC KINH

1,594 từ · ~8 phút đọc

Thị trấn Thanh Ngạn tiễn Lâm Diên bằng một cơn mưa rả rích, thứ mưa mang theo cái lạnh thấu xương của muối biển và sương mù. Lâm Diên đứng trước gương trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm sách, tỉ mỉ cài lại chiếc cúc áo khoác dạ màu tro cốt. Cậu không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc túi xách nhỏ và vật quan trọng nhất được cất giữ cẩn thận trong lớp áo trong cùng, sát bên tim: bức thư của bà nội Tống Duy và tập tài liệu phục chế được dấu kín.

Khi tiếng còi tàu vang lên xé toạc màn đêm yên tĩnh của vùng biển, Lâm Diên cảm thấy một sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay. Mười ba năm qua, cậu chưa từng đi đâu xa hơn rặng thông ngoài cảng cá. Thế giới của cậu vốn dĩ chỉ xoay quanh những trang giấy cũ và ánh đèn màu hổ phách. Nhưng đêm nay, ánh đèn ấy dường như đã được thắp lên trong lòng cậu, dẫn lối cho đôi chân bước ra khỏi bóng tối của sự chờ đợi đơn phương.

"Anh Duy, đợi em," cậu thầm thì, hơi thở làm mờ đi mặt kính của chiếc đồng hồ quả lắc trong tiệm.

Chuyến tàu đêm đi Lạc Kinh vắng lặng lạ thường. Lâm Diên ngồi bên cửa sổ, nhìn những dải bóng tối lướt qua nhanh như những đoạn ký ức bị lãng quên. Tiếng bánh tàu nghiến trên đường ray phát ra những âm thanh đều đặn, u uất. Trong không gian hẹp của toa tàu, mùi nhựa thông và sáp ong từ quần áo của cậu tỏa ra, lạc lõng giữa mùi ghế da và khói thuốc nhạt nhòa của những hành khách vãng lai.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra gương mặt của Tống Duy lúc này. Chắc hẳn anh đang phải đối mặt với những ánh đèn flash chói mắt, những phòng họp lạnh lẽo và những nụ cười đầy toan tính. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng Lâm Diên. Cậu nhận ra rằng, dù Tống Duy có là một kiến trúc sư thiên tài, anh vẫn chỉ là một đứa trẻ đứng trước đống đổ nát của niềm tin. Và cậu, một người thợ đóng sách vụng về, lại chính là người duy nhất muốn khâu lại những vết thương đó mà không cần bất kỳ sự đền đáp nào.

Sáng hôm sau, Lạc Kinh đón Lâm Diên bằng một trận tuyết đầu mùa trắng xóa.

Những bông tuyết mỏng manh rơi xuống từ bầu trời xám xịt, nhưng ngay khi chạm vào mặt đất nhựa đường của thủ đô, chúng lập tức tan chảy thành một lớp bùn nhão nhoét và lạnh lẽo. Lạc Kinh quá nóng vội, quá ồn ào, đến mức ngay cả tuyết cũng không thể giữ được vẻ thuần khiết của mình.

Lâm Diên bước xuống ga tàu, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi dòng người cuồn cuộn đổ về mọi hướng. Cậu đứng lại một nhịp, siết chặt quai túi xách. Giữa những tòa nhà cao tầng xám xịt, dáng vẻ gầy gò của người thanh niên vùng biển trông giống như một trang giấy trắng vô tình lạc vào một xưởng in công nghiệp đầy dầu mỡ.

Cậu gọi một chiếc xe để đến trụ sở tập đoàn Tân Thế Giới. Qua cửa kính xe, Lạc Kinh hiện lên như một mê cung của thép và kính. Những công trình đồ sộ sừng sững bên đường, chúng đẹp nhưng mang lại một cảm giác áp bách khó thở. Lâm Diên chợt hiểu tại sao Tống Duy lại mệt mỏi đến thế. Ở nơi mà mọi thứ đều được tính bằng chiều cao và độ bền của vật liệu, linh hồn con người dường như trở nên quá nhỏ bé và dễ bị tổn thương.

Khi Lâm Diên đến sảnh lớn của tập đoàn, một sự hỗn loạn đang diễn ra. Đám đông phóng viên vẫn vây kín lối đi, những chiếc máy quay chĩa thẳng về phía cửa thang máy. Lâm Diên nép vào một góc khuất, trái tim cậu đập liên hồi. Cậu không muốn gây chú ý, cậu chỉ muốn tìm cách gặp luật sư Lục hoặc đưa tài liệu này tận tay Tống Duy.

Giữa đám đông ồn ào, cửa thang máy bật mở. Tống Duy bước ra, theo sau là hai vị luật sư và một nhóm trợ lý.

Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của sảnh lớn, Tống Duy trông khác hẳn khi ở Thanh Ngạn. Anh mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, gương mặt lạnh lùng và cương nghị, đôi mắt sắc sảo như lưỡi dao có thể nhìn thấu mọi lời nói dối. Thế nhưng, Lâm Diên vẫn nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt anh – một sự rệu rã mà chỉ những người từng đứng dưới ánh đèn hổ phách cùng anh mới có thể nhận ra.

"Kiến trúc sư Tống, anh nghĩ sao về chứng cứ mới mà ban quản trị vừa đưa ra?" "Anh có thực sự bị đình chỉ giấy phép hành nghề không?"

Những câu hỏi chát chúa vang lên. Tống Duy im lặng, anh sải bước dài hướng về phía cửa chính. Ngay lúc anh chuẩn bị bước ra ngoài cơn mưa tuyết, ánh mắt anh vô tình lướt qua góc sảnh.

Tống Duy khựng lại. Toàn bộ thế giới xung quanh anh dường như đột ngột im bặt.

Giữa rừng người xa lạ với hơi thở đầy mùi toan tính, anh nhìn thấy một dáng hình quen thuộc. Lâm Diên đứng đó, chiếc áo khoác dạ hơi ẩm nước tuyết, gương mặt tái đi vì lạnh nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự kiên định.

"Lâm Diên?" Tống Duy thốt lên, giọng nói vốn dĩ đã khàn đặc sau những cuộc họp dài bỗng trở nên run rẩy một cách khó tin.

Anh bỏ mặc đám đông phóng viên đang ngơ ngác, bỏ mặc các luật sư đang hối thúc, anh bước nhanh về phía cậu.

Khi đứng trước mặt Lâm Diên, Tống Duy mới thực sự tin đây không phải là một ảo ảnh do sự kiệt sức sinh ra. Mùi hương của Thanh Ngạn – mùi của giấy dó và nhựa thông – bỗng chốc bao vây lấy anh, xua tan cái không khí khô khốc của Lạc Kinh.

"Sao cậu lại ở đây? Thanh Ngạn... ai giữ tiệm?" Tống Duy hỏi, đôi bàn tay anh đưa lên định chạm vào vai cậu nhưng rồi lại rụt lại vì sợ làm bẩn chiếc áo của người thanh niên thuần khiết này.

Lâm Diên không trả lời. Cậu mở túi, lấy ra chiếc bao da nhỏ đeo trước ngực. "Em mang sợi chỉ lụa đến cho anh đây."

Cậu đặt bao da vào bàn tay đang run rẩy của Tống Duy. "Trong này có bức thư của bà nội và tập tài liệu bí mật về kết cấu thép thực sự. Bà đã biết tất cả, anh Duy ạ. Anh không hề sai, anh không hề làm đổ tòa nhà nào cả. Chính sự tham lam của họ đã làm điều đó."

Tống Duy nhận lấy tập tài liệu, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Lâm Diên vẫn còn vương lại trên lớp da thuộc. Anh nhìn vào đôi mắt của Lâm Diên – đôi mắt mười ba năm trước đã nhìn anh đầy ngưỡng mộ, và mười ba năm sau vẫn nhìn anh với một niềm tin không thể lay chuyển.

Giọt nước mắt đầu tiên của Tống Duy kể từ khi rời Thanh Ngạn bỗng chốc rơi xuống, tan vào lớp tuyết trên vai Lâm Diên. Anh nhận ra rằng, dù cả thế giới này có sụp đổ, dù anh có mất đi danh hiệu kiến trúc sư thiên tài, anh vẫn có một nơi để thuộc về.

"Cậu ngốc quá," Tống Duy khẽ nói, anh kéo Lâm Diên vào lòng, mặc kệ hàng chục ống kính máy ảnh đang chớp liên hồi phía sau. "Lạc Kinh lạnh lắm, sao cậu lại đến đây?"

"Thanh Ngạn lạnh hơn nếu không có anh," Lâm Diên vùi đầu vào vai anh, thì thầm. "Anh Duy, chúng ta khâu lại chương này được chưa?"

Tống Duy siết chặt vòng tay. Anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà bằng kính của sảnh lớn, nơi tuyết đang phủ dày. Anh không còn cảm thấy nó là một cái lồng giam nữa. Với tập tài liệu này và sự hiện diện của Lâm Diên, anh biết mình đã nắm chắc phần thắng. Nhưng hơn cả thắng lợi pháp lý, anh đã chiến thắng được sự cô độc của chính mình.

"Được. Chúng ta sẽ khâu lại," Tống Duy nói, giọng anh vang vọng trong sảnh lớn, át đi cả tiếng xì xào của đám đông. "Đi thôi, tôi sẽ đưa cậu đi ăn một bữa cơm nóng. Lạc Kinh hôm nay không có đèn hổ phách, nhưng tôi sẽ là đèn của cậu."

Anh cầm tay Lâm Diên, mười ngón tay đan chặt vào nhau, dứt khoát bước ra khỏi sảnh tập đoàn. Họ bước đi giữa cơn bão tuyết của thủ đô, một kiến trúc sư và một người thợ đóng sách, hai tâm hồn vốn dĩ xa lạ giờ đây đã được kết nối bằng một "tầng giấy" của sự thật và lòng kiên nhẫn.

Cơn tuyết đầu mùa của Lạc Kinh vẫn rơi, nhưng đối với họ, mùa xuân của Thanh Ngạn dường như đã bắt đầu nảy mầm từ trong những đường kim của định mệnh.