Lạc Kinh vào buổi sớm mùa đông không có sương muối nồng vị biển như Thanh Ngạn. Nó chỉ có một lớp khói bụi xám xịt bao phủ lên những tòa cao ốc chọc trời, khiến mặt trời trông như một khối lòng đỏ trứng gà úa tàn, cố gắng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt xuống những con phố đông đặc dòng xe cộ.
Tống Duy đứng trước tòa nhà của tập đoàn Tân Thế Giới. Đây là một công trình bằng kính và thép không rỉ, do chính anh chủ trì thiết kế năm năm trước. Nhìn từ xa, nó giống như một thanh kiếm sắc lạnh đâm thẳng vào bầu trời. Nhưng hôm nay, khi đứng ở sảnh lớn, Tống Duy lại cảm thấy nó giống như một lồng giam lộng lẫy. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng muốt, hít một hơi thật sâu cái không khí sặc mùi điều hòa và sáp đánh bóng sàn nhà, rồi bước vào thang máy.
Tại tầng 50, căn phòng họp hội đồng quản trị đã đầy kín người. Những gương mặt mặc vest chỉnh tề, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận dày cộm đều hướng về phía anh với sự dò xét và lạnh lùng.
"Kiến trúc sư Tống, anh về thật đúng lúc," Chủ tịch tập đoàn – một người đàn ông ngoài sáu mươi với nụ cười giả tạo – lên tiếng. "Gia đình nạn nhân đang gây áp lực rất lớn. Chúng tôi cần một lời giải thích về sai sót trong bản vẽ chịu lực của giàn giáo phía Tây."
Tống Duy không ngồi xuống. Anh đặt cuốn sổ tay màu xanh rêu lên mặt bàn đá cẩm thạch đen bóng. Sự hiện diện của vật hữu hình này – thành quả từ đôi bàn tay của Lâm Diên – như tiếp thêm cho anh một luồng sức mạnh tĩnh lặng.
"Bản vẽ của tôi không có sai sót," Tống Duy nói, giọng anh đều đều nhưng mang sức nặng của ngàn cân. "Vấn đề không nằm ở bản vẽ, mà nằm ở những hóa đơn nhập khẩu thép. Theo tôi được biết, loại thép dùng cho giàn giáo đó có chỉ số chịu lực thấp hơn 30% so với yêu cầu trong thiết kế của tôi. Ai đã ký duyệt cho việc thay đổi nhà cung cấp này?"
Cả phòng họp rơi vào một sự im lặng chết chóc. Những cái nhìn liếc nhau đầy ẩn ý bắt đầu lan tỏa. Tống Duy biết mình vừa ném một hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng, và những con sóng dữ dội sắp sửa ập đến.
Cùng lúc đó, tại thị trấn Thanh Ngạn, Lâm Diên đang trải qua một buổi sáng không hề yên ả.
Sau khi tiễn Tống Duy, cậu quay lại với công việc phục chế cuốn nhật ký thảo dược cuối cùng của bà nội anh. Cuốn sách này cũ hơn tất cả những cuốn trước đó, bìa bọc bằng da bò thuộc thủ công đã nứt nẻ, gáy sách bị mục ruỗng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là những trang giấy có thể rời ra như lá rụng mùa thu.
Lâm Diên ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn hổ phách chiếu rọi vào từng thớ giấy lụa mỏng manh. Cậu dùng một con dao trổ cực nhỏ để tách lớp bìa da cũ ra khỏi cốt sách. Đây là một công đoạn đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối; một cái run tay nhẹ cũng có thể làm rách đi lịch sử của cả một gia đình.
Khi lớp bìa da cuối cùng được bóc ra, Lâm Diên khựng lại.
Giữa lớp bìa da và phần ruột sách không phải là lớp bìa lót thông thường. Có một khoảng trống hẹp được dán kín bằng một loại keo đặc biệt làm từ nhựa cây, loại keo mà ông nội cậu thường dùng để cất giấu những tài liệu quan trọng thời xưa. Với linh cảm của một người thợ đóng sách lâu năm, Lâm Diên biết mình vừa tìm thấy một "tầng giấy thứ hai".
Cậu thận trọng dùng hơi nước ấm để làm mềm lớp keo, sau đó dùng nhíp gắp ra một tờ giấy dó mỏng như cánh ve, đã ngả sang màu vàng đậm của thời gian.
Đó là một bức thư tay. Chữ viết trên đó thanh mảnh, sắc nét, mang đậm phong thái của người phụ nữ tri thức cũ – chính là chữ của bà nội Tống Duy. Nhưng điều khiến trái tim Lâm Diên gần như ngừng đập chính là cái tên được nhắc đến ngay dòng đầu tiên: "Gửi con trai của người bạn cũ – Lâm Diên".
Bức thư không dài, nhưng mỗi chữ như một vết dao khắc vào tâm trí cậu.
"...Lâm Diên, nếu con đọc được những dòng này, có lẽ ta đã không còn ở bên Duy nữa. Ta viết bức thư này để gửi gắm một bí mật mà ta đã giữ kín suốt mười ba năm qua. Ngày đó, khi Duy cứu con ở trường, nó không phải chỉ là một hành động trượng nghĩa tình cờ. Duy đã biết con từ lâu qua những lần con đứng lặng lẽ ngoài hiên nhà chúng ta để nghe nó chơi đàn. Nó từng nói với ta: 'Bà ơi, đứa nhỏ đó có đôi mắt buồn quá, con muốn làm nó mỉm cười'..."
Lâm Diên bủn rủn chân tay. Tờ giấy mỏng manh suýt chút nữa rơi xuống đất. Cậu chưa bao giờ biết điều này. Suốt mười ba năm, cậu luôn tự ti rằng mình chỉ là một kẻ vô danh đứng trong bóng tối, rằng sự cứu giúp của Tống Duy năm ấy chỉ là một lòng tốt xa lạ dành cho một kẻ yếu thế. Cậu không hề biết rằng, ngay từ đầu, trong đôi mắt của vị "thiên thần" rực rỡ ấy, đã có sự hiện diện của cậu.
Bức thư tiếp tục với những dòng chữ nhòe đi vì dấu vết của nước mắt:
"...Sau vụ tai nạn khiến Duy mất đi ký ức về quãng thời gian trung học, nó đã trở thành một con người khác – lạnh lùng và tham vọng hơn. Ta đã định nói cho nó biết về con, nhưng ta thấy con vẫn chọn cách lặng lẽ đứng sau nó, bảo vệ nó theo cách của một người thợ đóng sách bảo vệ những trang giấy cũ. Ta hiểu, tình yêu của con là loại tình yêu không cần chiếm đoạt. Nhưng Lâm Diên à, Duy nó không mạnh mẽ như nó tưởng. Nó là một tòa nhà đẹp nhưng thiếu đi cái móng vững chắc. Cái móng đó, chính là sự thuần khiết mà chỉ con mới mang lại được cho nó. Nếu một ngày nó suy sụp và quay về Thanh Ngạn, hãy dùng những sợi chỉ lụa của con để giữ nó lại..."
Lâm Diên gục đầu xuống bàn làm việc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt bàn gỗ, hòa cùng mùi nhựa thông và sáp ong. Cậu khóc không phải vì đau khổ, mà vì một sự nhẹ nhõm đến tận cùng. Hóa ra, mười ba năm qua không phải là một vở kịch đơn phương tuyệt vọng. Hóa ra, sợi chỉ liên kết giữa họ đã được thắt nút từ rất lâu trước khi cậu nhận ra.
Cậu nhớ lại gương mặt của Tống Duy tối hôm trước – gương mặt của một người đàn ông đang cố gắng chống lại cả thế giới để quay về bên cậu. Lâm Diên cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ đang cuộn trào trong huyết quản. Cậu không thể chỉ ngồi đây và chờ đợi nữa.
Lâm Diên lau khô nước mắt, đôi mắt cậu trở nên sắc lạnh và quyết đoán. Cậu cầm lấy tờ giấy dó, cất cẩn thận vào một chiếc bao da nhỏ đeo sát ngực. Cậu đi đến chiếc điện thoại để bàn, nhấn một dãy số mà cậu đã ghi lại từ danh thiếp của vị luật sư hôm nọ.
"Chào ông Lục, tôi là Lâm Diên ở tiệm sách Thanh Ngạn. Tôi có một bằng chứng quan trọng liên quan đến hồ sơ thiết kế cũ của bà nội Tống Duy – trong đó có đính kèm những bản sao lưu về kết cấu giàn giáo mà bà đã từng tư vấn cho Tống Duy khi anh ấy còn là sinh viên thực tập tại tập đoàn Tân Thế Giới. Tôi muốn gửi nó cho ông ngay lập tức."
Ở Lạc Kinh, cuộc họp hội đồng quản trị đang đi vào hồi căng thẳng nhất.
"Anh Tống, anh đừng có ngậm máu phun người," một cổ đông lớn đập bàn đứng dậy. "Anh không có bằng chứng gì về việc thay đổi vật liệu. Mọi ký duyệt đều mang chữ ký điện tử của anh!"
Tống Duy nhìn thẳng vào người đó, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Anh mở cuốn sổ xanh rêu ra, lật đến trang giấy dó mỏng nhất mà Lâm Diên đã đóng vào. Bên dưới lớp giấy dó đó, Tống Duy đã âm thầm giấu một chiếc USB nhỏ – thứ mà anh đã lấy được từ hầm bí mật của bà nội trước khi đi.
"Ký duyệt điện tử có thể làm giả, nhưng nhật ký thi công viết tay bằng mực đặc biệt của bà tôi – người từng là cố vấn kỹ thuật của tập đoàn này – thì không thể giả được. Trong này ghi rõ ngày giờ ông yêu cầu thay thế thép chịu lực bằng loại thép rẻ tiền để ăn chênh lệch. Các ông định mang tôi ra làm vật tế thần sao? Các ông chọn sai người rồi."
Tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ. Tống Duy cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ. Anh không còn sợ hãi việc mất đi sự nghiệp hay danh tiếng. Thứ duy nhất anh sợ là không được nhìn thấy ánh đèn hổ phách ở Thanh Ngạn một lần nữa.
Ngay lúc đó, điện thoại của Tống Duy rung lên. Một tin nhắn từ Lâm Diên: "Anh Duy, em vừa tìm thấy một lý do nữa để chúng ta không bao giờ được buông tay nhau. Hãy chiến đấu và quay về. Em và bà đều đang đợi anh."
Tống Duy siết chặt cuốn sổ trong tay. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Nam xa xôi. Giữa cái lạnh lẽo và sự thối nát của Lạc Kinh, anh cảm thấy mùi vị của biển Thanh Ngạn đang ùa về, mặn đắng nhưng đầy hy vọng.
Trận chiến này, anh nhất định phải thắng. Không chỉ vì danh dự của một kiến trúc sư, mà vì những trang giấy cũ đang chờ được khâu lại thành một chương mới rực rỡ hơn dưới ánh đèn màu hổ phách.