Tiếng còi tàu hú vang một hồi dài, xé toạc màn sương mù đặc quánh đang bao phủ lấy sân ga Thanh Ngạn, rồi lịm dần vào không gian chỉ còn lại tiếng sóng biển rì rào. Lâm Diên đứng chôn chân trên bục ga bằng đá xám, đôi bàn tay gầy guộc vẫn giữ nguyên tư thế vẫy chào dù đoàn tàu đã khuất dạng sau dãy núi đá vôi phía xa.
Thị trấn Thanh Ngạn sau khi Tống Duy rời đi bỗng trở nên trống rỗng một cách lạ thường. Không phải là sự trống rỗng bình yên như mười ba năm qua, mà là một loại trống rỗng có hình hài, một sự thiếu hụt hiện hữu trong từng hơi thở của gió biển. Lâm Diên quay trở về tiệm sách, bước chân cậu dẫm trên con đường lát đá quen thuộc mà cứ ngỡ như đang đi trên mây khói.
Cánh cửa gỗ của tiệm Hồi Ức khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc. Lâm Diên không bật đèn ngay. Cậu đứng lặng trong bóng tối nhập nhạng của buổi sớm mai, để khứu giác tự dẫn lối. Mùi hương của Tống Duy vẫn còn vương lại đâu đó giữa những giá sách — mùi của nước hoa gỗ đàn hương nhạt nhòa hòa lẫn với vị thuốc ngủ đắng ngắt mà anh đã dùng suốt thời gian qua. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình đang cố gắng thu giữ chút tàn dư cuối cùng của sự ấm áp vào trong lồng ngực.
Cùng lúc đó, cách Thanh Ngạn hàng trăm cây số về phía Bắc, Tống Duy đang ngồi trong toa tàu hạng thương gia hướng về Lạc Kinh. Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như một cuốn phim bị tua nhanh: những cánh đồng muối trắng xóa nhường chỗ cho những khu công nghiệp xám xịt, không khí trong lành của biển bị thay thế bằng mùi khói tàu và bụi bặm đô thị.
Tống Duy đặt cuốn sổ tay màu xanh rêu lên đùi. Anh lướt ngón tay qua những đường chỉ khâu lụa của Lâm Diên. Cảm giác thô ráp nhưng bền bỉ của sợi chỉ mang lại cho anh một sự trấn an kỳ lạ. Ở Lạc Kinh, mọi thứ đều trơn nhẵn, sáng bóng và lạnh lẽo. Mọi công trình anh từng xây dựng đều nhắm đến sự hoàn mỹ bề ngoài, nhưng chính tại Thanh Ngạn, anh mới hiểu rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở những đường khâu tỉ mỉ để vá víu lại những vết rách.
Anh mở trang đầu tiên của cuốn sổ, nhìn vào bức tranh mình đã vẽ đêm qua: cái cây long não và hai thiếu niên. Một nỗi nhớ da diết ập đến, dữ dội hơn bất kỳ cơn bão biển nào anh từng chứng kiến. Tống Duy lấy chiếc bút chì kim ra, nhưng bàn tay anh lại khựng lại. Anh nhận ra rằng, dù anh có là kiến trúc sư tài ba đến đâu, anh cũng không thể vẽ ra được cảm giác yên tâm khi có Lâm Diên ngồi cạnh dưới ánh đèn màu hổ phách.
Tại Thanh Ngạn, Lâm Diên bắt đầu một ngày làm việc trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Cậu ngồi xuống bàn làm việc chung, nơi hôm qua Tống Duy vẫn còn ngồi đó học cách đục lỗ giấy. Chiếc ghế đối diện trống không, và cái bóng của nó đổ dài trên mặt đất dưới ánh nắng nhạt màu.
Lâm Diên cầm lấy một xấp giấy dó mới, nhưng lần đầu tiên trong đời, cậu thấy bàn tay mình không còn đủ kiên định. Cậu nhớ cách Tống Duy nheo mắt khi cố gắng xâu kim, nhớ cách anh khẽ mím môi khi tập trung cao độ. Những chi tiết nhỏ nhặt đó giờ đây trở thành những mảnh ký ức sắc lẹm, khứa vào tâm hồn cậu.
Cậu đứng dậy, đi đến góc phòng và mở chiếc hộp thiếc đựng những vật kỷ niệm cũ. Ở dưới đáy hộp là một tờ báo rách nát từ ba năm trước, có in hình Tống Duy đứng trước tòa nhà trung tâm tài chính Lạc Kinh — công trình mang lại cho anh giải thưởng kiến trúc quốc tế. Trong ảnh, Tống Duy kiêu hãnh và rực rỡ, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước với sự tự tin tuyệt đối.
Lâm Diên vuốt ve gương mặt trong ảnh, thầm thì: "Anh của lúc đó... và anh của bây giờ, dù là ai, em cũng sẽ đợi."
Sự chờ đợi của Lâm Diên không còn là sự cam chịu của một kẻ đơn phương nữa. Nó đã chuyển hóa thành một loại sức mạnh bảo bọc. Cậu bắt đầu dọn dẹp lại tiệm sách, lau chùi từng chiếc giá, sắp xếp lại từng trang bản thảo. Cậu muốn khi Tống Duy quay về, nơi này sẽ là một pháo đài vững chắc nhất, sạch sẽ nhất để anh có thể hoàn toàn rũ bỏ lớp bụi trần của Lạc Kinh.
Cơn mưa chiều của Thanh Ngạn bất ngờ đổ xuống. Lâm Diên vội vàng ra đóng cửa sổ. Qua lớp kính mờ nước, cậu thấy một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đậu ở phía xa đầu phố. Trái tim cậu thắt lại. Những người từ Lạc Kinh vẫn chưa thực sự rời đi. Họ giống như những con kền kền, kiên nhẫn chờ đợi sơ hở của con mồi.
Lâm Diên mím môi, đôi mắt lộ ra vẻ quyết liệt. Cậu quay lại quầy, lấy ra một chiếc điện thoại cũ mà cậu rất ít khi dùng đến. Cậu tìm kiếm một dãy số trong danh bạ — số của một người thầy cũ trong ngành phục chế sách tại thủ đô, người từng nói rằng Lâm Diên là thiên tài trăm năm có một nhưng lại tiếc cho cậu vì đã chọn ẩn dật.
"Thầy ạ, là Lâm Diên đây." Giọng cậu bình thản nhưng có một sức nặng vô hình. "Em muốn nhờ thầy một việc... Em muốn biết tất cả các thông tin chi tiết về vụ kiện của kiến trúc sư Tống Duy tại tập đoàn Tân Thế Giới. Vâng, tất cả."
Lâm Diên biết mình nhỏ bé. Cậu không có tiền bạc, không có quyền lực như những gã mặc vest đen kia. Nhưng cậu có sự kiên nhẫn của một người thợ đóng sách. Cậu có thể dành mười ba năm để đợi một người, thì cậu cũng có thể dành toàn bộ tâm trí để tìm ra từng sợi chỉ lỏng lẻo trong bản cáo trạng của đối phương nhằm bảo vệ người đó.
Tối muộn, đoàn tàu cuối cùng cũng cập bến ga Lạc Kinh.
Bước xuống sân ga, Tống Duy ngay lập tức bị bủa vây bởi ánh sáng xanh lét của đèn neon và tiếng ồn ào không dứt của một thành phố không bao giờ ngủ. Anh kéo cao cổ áo măng tô, cố gắng ngăn cản cái không khí khô khốc và mùi khói bụi xộc vào phổi.
Vừa ra khỏi cổng ga, một đám phóng viên dường như đã phục sẵn từ lâu. Ánh đèn flash chớp liên hồi khiến Tống Duy nheo mắt lại vì đau nhói.
"Kiến trúc sư Tống, có phải anh vừa trở về từ một chuyến lẩn trốn trách nhiệm không?" "Anh nghĩ sao về việc gia đình nạn nhân đòi khởi tố cá nhân anh?" "Có tin đồn anh đã mất khả năng thiết kế sau vụ sập giàn giáo, điều đó có đúng không?"
Những câu hỏi nhắm thẳng vào vết thương lòng của anh như những mũi tên độc. Tống Duy đứng lặng giữa đám đông, gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ đá hoa cương. Nếu là một tháng trước, có lẽ anh đã sụp đổ ngay tại đây. Nhưng lúc này, trong túi áo anh là cuốn sổ tay màu xanh rêu, và trong tâm trí anh là ánh đèn màu hổ phách của Lâm Diên.
Anh không chạy trốn. Tống Duy đứng thẳng người, nhìn thẳng vào ống kính của chiếc máy quay gần nhất.
"Tôi trở về để đối diện với sự thật," giọng anh vang lên, điềm tĩnh và đầy uy lực, khiến đám đông phóng viên bỗng chốc im lặng. "Mọi sai sót trong thiết kế, nếu có, tôi sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nhưng tôi cũng sẽ làm rõ ai là người đã thay đổi vật liệu thi công mà không có sự đồng ý của tôi. Kiến trúc không phải là trò chơi của những con số, nó là sinh mạng con người. Và tôi sẽ bảo vệ sinh mạng đó đến cùng."
Anh dứt khoát bước qua đám đông, lên chiếc xe taxi đang chờ sẵn.
Về đến căn hộ cao cấp của mình ở trung tâm thành phố, Tống Duy thấy nơi này lạ lẫm đến mức đáng sợ. Đồ nội thất bằng kính và kim loại sáng bóng, tối giản và vô hồn. Anh bật đèn, ánh sáng trắng xanh chiếu lên những bức tường trống trải. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt trong chính ngôi nhà mình từng tự hào.
Tống Duy không ngủ trên giường lớn. Anh ngồi bệt xuống sàn nhà phòng khách, dựa lưng vào cửa sổ nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ phía dưới. Anh mở điện thoại, định gửi một tin nhắn cho Lâm Diên, nhưng rồi lại thôi. Anh không muốn mang cái không khí nặng nề của Lạc Kinh về với thị trấn Thanh Ngạn yên bình.
Anh chỉ mở cuốn sổ xanh rêu ra, ở trang cuối cùng nơi Lâm Diên khâu những đường chỉ lụa vàng lấp lánh, anh viết một dòng chữ nhỏ: “Đèn vẫn sáng, người sẽ về.”
Đêm hôm đó, cả hai người đều không ngủ. Ở hai đầu đất nước, dưới hai màu ánh sáng khác nhau — một trắng lạnh lùng, một hổ phách ấm áp — họ đều đang bắt đầu một cuộc chiến của riêng mình. Tống Duy chiến đấu với những âm mưu quyền lực, còn Lâm Diên chiến đấu với sự cô độc và định kiến để giữ gìn một bến đỗ bình yên.
Khoảng trống giữa Thanh Ngạn và Lạc Kinh dài hàng trăm cây số, nhưng sợi chỉ lụa của lòng kiên nhẫn đã nối họ lại với nhau, biến nỗi nhớ thành một loại bản năng sinh tồn mạnh mẽ nhất.