MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Màu Hổ PháchChương 8: VẬT CHỨNG CỦA LÒNG KIÊN NHẪN

Dưới Ánh Đèn Màu Hổ Phách

Chương 8: VẬT CHỨNG CỦA LÒNG KIÊN NHẪN

1,758 từ · ~9 phút đọc

Sau khi hai bóng đen của Lạc Kinh rời đi, để lại một bầu không khí sặc sụa mùi thuốc súng và nước mưa, tiệm sách Hồi Ức rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng mưa đập vào mái tôn dường như cũng không còn là âm thanh của tự nhiên nữa, mà nó nghe như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ định mệnh.

Tống Duy đứng bất động bên quầy gỗ, đôi bàn tay vẫn còn siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Ánh đèn màu hổ phách – thứ ánh sáng mà anh từng coi là cứu cánh cho linh hồn mình – giờ đây dường như đang run rẩy trước sự tàn khốc của thực tại. Anh nhìn xuống sàn nhà, nơi những giọt nước mưa từ vạt áo của kẻ lạ mặt vẫn còn đọng lại, đen ngòm và lạnh lẽo, trông giống như những vết ố không thể tẩy sạch trên một trang giấy dó quý giá.

Lâm Diên không nói gì. Cậu lặng lẽ cúi xuống, dùng một chiếc khăn bông trắng tinh để thấm đi những vệt nước ấy. Cử động của cậu chậm rãi, tỉ mỉ, như thể cậu đang cố gắng dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để gột rửa đi sự ô uế mà thế giới ngoài kia vừa mang vào vương quốc của hai người.

"Lâm Diên, đừng lau nữa." Tống Duy khàn giọng, anh bước tới giữ lấy cổ tay cậu. "Cậu không cần phải làm việc này."

Lâm Diên ngẩng đầu lên. Dưới ánh sáng vàng vọt, gương mặt cậu trông nhợt nhạt như một tờ giấy trắng chưa viết chữ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách lạ lùng. "Nếu không lau đi, nước sẽ ngấm vào gỗ, sẽ làm hỏng nền nhà. Cũng giống như những chuyện đó... nếu không đối diện, chúng sẽ ngấm vào cuộc sống của chúng ta, anh Duy ạ."

Tống Duy cảm thấy một luồng điện xẹt qua tâm trí. Anh buông tay cậu ra, thất thần ngồi xuống chiếc ghế gỗ. "Họ nói đúng. Tôi là một kẻ hèn nhát. Tôi mang danh là kiến trúc sư, nhưng tôi lại không thể xây dựng nổi một nơi trú ẩn cho chính mình và cho cậu. Tôi tưởng mình về đây là để bắt đầu lại, nhưng thực chất tôi chỉ đang kéo cậu vào vũng bùn của tôi."

Lâm Diên buông chiếc khăn xuống, cậu đi vòng ra sau lưng Tống Duy, đôi bàn tay gầy guộc đặt nhẹ lên vai anh. Lần này, chính cậu là người chủ động truyền hơi ấm cho anh.

"Anh không kéo em vào đâu cả. Em đã ở trong vũng bùn này mười ba năm để chờ anh rồi," Lâm Diên thì thầm, giọng cậu mang theo một chút vị đắng của biển. "Anh Duy, nhìn em đi."

Tống Duy xoay người lại. Lâm Diên không nhìn anh bằng ánh mắt của một kẻ đơn phương yếu đuối nữa. Cậu bước đến kệ sách bí mật phía sau quầy, lấy ra một chiếc hộp gỗ trắc được chạm khắc tinh xảo. Cậu đặt nó lên bàn, rồi chậm rãi mở nắp.

Bên trong là một cuốn sổ tay khổ nhỏ, bìa được bọc bằng loại da dê màu xanh rêu cổ điển, mịn màng và có mùi thơm nhẹ của thảo mộc. Điều đặc biệt nhất chính là phần gáy sổ được đóng theo kỹ thuật phức tạp nhất mà Tống Duy từng thấy – những sợi chỉ lụa đen và vàng đan xen vào nhau tạo thành một hình đồ họa giống như cấu trúc của một tòa nhà đang thành hình.

"Đây là..." Tống Duy kinh ngạc, anh nâng cuốn sổ lên bằng sự trân trọng tuyệt đối.

"Đây là cuốn sổ em đóng cho anh trong suốt ba năm anh ở Lạc Kinh," Lâm Diên khẽ nói, ngón tay cậu lướt qua những đường chỉ tinh xảo. "Mỗi khi đọc được tin tức về một công trình mới của anh trên báo, em lại khâu thêm một đường chỉ. Em dùng kỹ thuật đóng sách để tái hiện lại những ý tưởng kiến trúc của anh trên gáy sổ này. Với em, kiến trúc của anh không phải là bê tông cốt thép lạnh lẽo, mà là tâm huyết, là ước mơ của một người thiếu niên từng hứa sẽ xây cho bà một ngôi nhà chống được bão biển."

Tống Duy lật từng trang giấy bên trong. Đó không phải là giấy trắng thông thường, mà là loại giấy handmade có lẫn những cánh hoa ép khô và những sợi tơ tằm. Mỗi trang giấy đều mịn màng, chắc chắn, sẵn sàng để đón nhận những bản vẽ mới.

"Em tặng anh cuốn sổ này," Lâm Diên nhìn sâu vào mắt anh, "không phải để anh ghi lại những đau khổ. Em muốn anh dùng nó để vẽ lại bản thiết kế cho chính cuộc đời mình. Đừng vì một lần giàn giáo sụp đổ mà tưởng rằng cả thế giới của anh đã tan tành. Anh là kiến trúc sư, anh Duy. Nhiệm vụ của anh là xây dựng, không phải là sụp đổ."

Tống Duy áp cuốn sổ vào ngực mình. Anh cảm nhận được sức nặng của mười ba năm tình cảm, của sự kiên nhẫn và niềm tin sắt đá mà Lâm Diên dành cho anh. Cuốn sổ này không chỉ là một vật dụng, nó là một "vật chứng" cho lòng kiên nhẫn. Nó nhắc nhở anh rằng, trong khi anh đang hoài nghi bản thân, vẫn có một linh hồn nhỏ bé ở thị trấn Thanh Ngạn này coi những bản vẽ của anh là lẽ sống.

Cơn đau đầu âm ỉ bấy lâu nay của Tống Duy bỗng chốc tan biến. Sự mịt mù trong ký ức như được một bàn tay vô hình vén mở. Anh nhớ lại rồi. Anh nhớ về những đêm trắng ngồi bên bàn vẽ thời sinh viên, nhớ về lời hứa với bà nội, và nhớ về cậu bé luôn lặng lẽ đặt một chai nước khoáng lên bàn học của anh mỗi khi anh ngủ quên trong thư viện.

"Lâm Diên..." Tống Duy đứng dậy, ôm chặt lấy cậu vào lòng. "Tôi xin lỗi vì đã bắt cậu chờ lâu đến thế. Tôi xin lỗi vì đã để cậu phải nhìn thấy tôi trong bộ dạng tàn tạ này."

Lâm Diên vùi đầu vào ngực anh, đôi vai khẽ rung lên. "Em không sợ chờ đợi, em chỉ sợ anh không cần em chờ nữa thôi."

Họ đứng đó rất lâu trong căn tiệm mang mùi nhựa thông và sáp ong. Tiếng mưa bên ngoài bắt đầu nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng sóng biển rì rào vỗ về bờ cát. Tống Duy biết mình phải làm gì. Anh không thể trốn ở Thanh Ngạn để mặc cho những luật sư ở Lạc Kinh định đoạt số phận của mình. Anh phải quay lại đó, không phải để làm một kiến trúc sư kiêu ngạo, mà để đối diện với sai lầm, để đền bù cho những nạn nhân, và để đóng lại chương cũ của cuộc đời mình một cách đàng hoàng nhất – giống như cách Lâm Diên đóng lại những cuốn sách cũ.

"Ngày mai, tôi sẽ quay lại Lạc Kinh một chuyến," Tống Duy nói, giọng anh đanh thép và quyết liệt.

Lâm Diên hơi giật mình, cậu ngước nhìn anh, đôi mắt không giấu nổi vẻ lo lắng nhưng vẫn khẽ gật đầu. "Anh đi bao lâu?"

"Tôi không biết. Nhưng tôi hứa, khi công việc kết thúc, khi tôi không còn nợ nần gì quá khứ nữa, tôi sẽ quay về đây. Tôi sẽ mang theo bộ dụng cụ vẽ của mình, và tôi sẽ vẽ bản thiết kế cho tiệm sách mới của chúng ta ngay tại Thanh Ngạn này."

Tống Duy cầm lấy bàn tay của Lâm Diên, đặt vào đó một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một lời thề nguyền nặng tựa thái sơn. "Hãy giữ tiệm sách này cho tôi. Đừng tắt ánh đèn màu hổ phách đó nhé."

Lâm Diên mỉm cười, những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi lấp lánh như những hạt sương. "Ánh đèn này vốn dĩ thắp lên là vì anh. Anh không về, em không tắt."

Đêm đó, Tống Duy không ngủ. Anh ngồi dưới ánh đèn hổ phách cùng Lâm Diên, họ không làm việc, chỉ ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Tống Duy lấy cuốn sổ tay màu xanh rêu ra, trang đầu tiên anh không vẽ một tòa nhà nào cả. Anh vẽ một cái cây long não đại thụ, và dưới gốc cây là hai thiếu niên đang nắm tay nhau nhìn về phía biển.

Nét vẽ của anh ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng càng về sau càng trở nên thanh thoát và mạnh mẽ. Khả năng thiết kế của anh không hề mất đi, nó chỉ đang chờ đợi một lý do đủ lớn để hồi sinh. Và lý do đó, đang ngồi ngay cạnh anh, hít thở cùng anh.

Sáng sớm hôm sau, khi thị trấn Thanh Ngạn còn đang chìm trong giấc ngủ say dưới làn sương mờ, Tống Duy xách túi bước ra ga tàu. Lâm Diên tiễn anh đến cuối con đường lát đá.

"Anh Duy," Lâm Diên gọi với theo khi Tống Duy đã bước đi được một đoạn.

Anh quay đầu lại. Dưới ánh bình minh yếu ớt, Lâm Diên đứng đó, dáng vẻ gầy gò nhưng kiên cường lạ thường.

"Sách rách thì có thể khâu lại, nhưng nếu sợi chỉ đứt thì phải thay sợi mới. Anh hãy nhớ, em chính là sợi chỉ lụa dự phòng của anh. Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ nối lại cho anh."

Tống Duy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi anh về đây. Anh giơ cao cuốn sổ tay màu xanh rêu như một sự khẳng định, rồi bước thẳng về phía nhà ga.

Chuyến tàu rời đi, mang theo một người đàn ông đi tìm lại danh dự, và để lại một người thợ đóng sách đứng nhìn theo cho đến khi bóng con tàu chỉ còn là một chấm nhỏ giữa màn sương. Thanh Ngạn lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn mang vị đắng của sự chờ đợi vô vọng, mà mang vị ngọt của niềm hy vọng về một ngày mai khâu lại vẹn tròn.