MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Màu Hổ PháchChương 6: THANH NGẠN KHÔNG CÓ CỬA NGĂN GIÓ

Dưới Ánh Đèn Màu Hổ Phách

Chương 6: THANH NGẠN KHÔNG CÓ CỬA NGĂN GIÓ

1,813 từ · ~10 phút đọc

Ánh đèn màu hổ phách trong tiệm sách Hồi Ức vốn là một vương quốc bất khả xâm phạm, nơi thời gian bị đông cứng trong mùi keo dán và giấy bồi. Thế nhưng, tiếng rung dồn dập của chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ lại giống như một mũi khoan bén nhọn, xuyên thủng bầu không khí u uất mà dịu dàng vừa được thiết lập giữa Tống Duy và Lâm Diên.

Tống Duy vẫn đang ôm lấy bờ vai gầy của Lâm Diên. Cảm giác ấm áp từ cơ thể người thanh niên này khiến anh muốn chìm đắm mãi mãi, muốn quên đi tất cả những bản thiết kế, những con số và cả những sai lầm chết người tại Lạc Kinh. Nhưng cái tên hiển thị trên màn hình — "Lục Luật sư" — lại như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ anh, kéo anh trở về với thực tại đầy rẫy những vết nhơ.

Lâm Diên cảm nhận được sự cứng đờ của cơ thể Tống Duy. Cậu khẽ lùi lại, dùng mu bàn tay lau vội những vệt nước mắt còn sót lại trên má, đôi mắt vốn đỏ hoe giờ đây lộ ra vẻ bối rối pha lẫn lo âu.

"Anh... anh có điện thoại." Lâm Diên nói, giọng cậu khàn đặc, hơi thở vẫn còn chút run rẩy sau trận khóc vừa rồi.

Tống Duy nhìn chiếc điện thoại đang trượt dần trên mặt bàn do lực rung mạnh, rồi nhìn sang Lâm Diên. Anh thấy trong mắt cậu một sự hy sinh thầm lặng — cậu đang cố gắng đẩy anh về phía thế giới của anh, dù chính cậu vừa thừa nhận mình đã chờ anh mười ba năm để có được một cái ôm này.

Anh chần chừ một nhịp, rồi cầm máy, ngón tay cái lướt qua nút từ chối.

"Không quan trọng." Tống Duy khàn giọng nói, đôi mắt anh chưa bao giờ rời khỏi gương mặt Lâm Diên.

Nhưng người ở đầu dây bên kia dường như không có ý định bỏ cuộc. Ngay sau khi cuộc gọi bị ngắt, một tin nhắn dài dặc nhảy lên màn hình khóa. Tống Duy không muốn nhìn, nhưng ánh mắt anh vô tình liếc qua những từ ngữ như: “Bồi thường”, “Gia đình nạn nhân”, “Khởi tố”.

Những chữ ấy như những bóng ma, nhảy múa trước mắt anh. Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Mùi nhựa thông thanh khiết trên người Lâm Diên giờ đây bị trộn lẫn với mùi vị chát chúa của tội lỗi và trách nhiệm.

Lâm Diên đứng đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau trước bụng. Cậu là một người nhạy cảm, cậu sống bằng cách quan sát những chi tiết nhỏ nhất trên trang giấy, nên cậu không thể không nhận ra sự sụp đổ đang diễn ra trong đáy mắt Tống Duy.

"Nếu là chuyện quan trọng... anh nên giải quyết đi." Lâm Diên khẽ nói, cậu quay người bước về phía kệ sách, giả vờ như đang tìm kiếm một loại dung dịch pha keo dán. "Thanh Ngạn là nơi để trốn, nhưng nó không có cửa để ngăn gió. Gió từ Lạc Kinh... sớm muộn gì cũng thổi tới đây thôi."

Tống Duy nhìn bóng lưng của Lâm Diên, một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Anh sợ rằng nếu mình bước ra khỏi cánh cửa tiệm sách này để nghe cuộc điện thoại kia, khi quay lại, Lâm Diên sẽ lại trở về là người thợ đóng sách lạnh nhạt, xa cách như ngày đầu tiên.

"Lâm Diên, nghe tôi nói..." Tống Duy bước tới, định đặt tay lên vai cậu một lần nữa.

"Anh Duy," Lâm Diên đột ngột ngắt lời, cậu vẫn quay lưng lại, giọng nói bình thản đến đau lòng. "Mười ba năm trước, khi anh cứu em ở sân trường, anh đã đứng trước mặt em như một vị thần. Em dành cả thanh xuân để nhìn theo bóng lưng anh tỏa sáng. Nhưng bây giờ, em không muốn anh vì em mà trở thành một kẻ chạy trốn hèn nhát. Nếu anh không đối mặt với đống đổ nát ở Lạc Kinh, anh sẽ chẳng bao giờ thực sự ở lại Thanh Ngạn này được."

Tống Duy lặng người. Những lời của Lâm Diên giống như một bản thiết kế chính xác đến từng milimet về tâm hồn anh. Anh đang cố gắng xây dựng một ngôi nhà trên nền cát lún. Anh muốn ở bên Lâm Diên, nhưng cái bóng của vụ sập công trình và sự sụp đổ của một tòa nhà chọc trời vẫn đang đè nặng lên vai anh từng giờ, từng phút.

Anh thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự mệt mỏi của một người đàn ông tuổi ba mươi đã mất trắng tất cả. Tống Duy cầm điện thoại lên, bước ra phía cửa sổ nhỏ nhìn ra phía biển.

"Tôi sẽ ra ngoài nghe điện thoại một lát."

Lâm Diên gật đầu, cậu bắt đầu dùng một chiếc cọ lông nhỏ chấm vào lọ hóa chất, tỉ mỉ bôi lên một trang giấy cũ. Cậu không ngẩng đầu lên nhìn anh bước ra cửa. Chỉ đến khi tiếng chuông gió vang lên khô khốc báo hiệu cửa đã đóng, Lâm Diên mới buông chiếc cọ xuống. Đôi bàn tay cậu run rẩy dữ dội, một giọt hóa chất rơi xuống trang giấy dó, loang ra thành một vệt ố xám xịt. Cậu đã chờ mười ba năm, nhưng cậu biết, mình có thể phải chờ thêm mười ba năm nữa, hoặc cả đời này, để Tống Duy thực sự rũ bỏ được bóng tối trong lòng mình.

Ngoài hiên tiệm sách, gió biển thổi lồng lộng, tạt vào mặt Tống Duy cảm giác lạnh buốt và vị mặn đắng. Anh nhấn nút gọi lại.

"Lục luật sư, tôi nghe đây."

"Tống kiến trúc sư, cuối cùng anh cũng bắt máy." Giọng nói bên kia mang theo sự gấp gáp và nghiêm trọng. "Gia đình của nạn nhân chính trong vụ sập giàn giáo ở phía Tây thành phố đã từ chối khoản bồi thường của tập đoàn. Họ muốn kiện cá nhân anh — người ký tên phê duyệt bản vẽ thi công cuối cùng. Hơn nữa, báo chí đã bắt đầu lần ra dấu vết anh ở một thị trấn ven biển phía Nam. Anh nên chuẩn bị tinh thần, có thể tuần sau họ sẽ tìm đến tận nơi."

Tống Duy nhắm mắt lại. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà đang sụp đổ, và lần này, không có ai để anh che chắn như mười ba năm trước nữa.

"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn Lục luật sư. Cứ để họ kiện đi. Tôi sẽ không trốn chạy nữa."

Anh cúp máy. Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống thảm cỏ đẫm nước mưa dưới chân. Tống Duy dựa lưng vào bức tường gạch cũ của tiệm sách, ngước nhìn lên bầu trời Thanh Ngạn xám xịt. Những đám mây nặng trĩu sà thấp xuống mặt biển, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ.

Anh đứng đó rất lâu, để mặc cho hơi lạnh thấm vào da thịt. Khi anh trở lại vào trong tiệm, Lâm Diên đã pha một ấm trà mới. Khói trà nghi ngút che mờ gương mặt của người thợ đóng sách.

"Xong rồi chứ?" Lâm Diên hỏi nhẹ nhàng, như thể cậu chưa từng nghe thấy bất cứ điều gì.

"Lâm Diên," Tống Duy không ngồi xuống mà đứng đối diện cậu qua bàn làm việc. "Nếu một ngày nào đó, tôi không còn là kiến trúc sư tài giỏi mà bà tôi từng kể, nếu tôi chỉ là một kẻ mang tội danh trên đầu... cậu có còn muốn khâu lại những trang giấy cũ cùng tôi không?"

Lâm Diên dừng việc dán giấy. Cậu ngước nhìn Tống Duy, ánh mắt cậu trong suốt như pha lê, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường của những người dân vùng biển đã quen với bão tố.

Cậu không trả lời trực tiếp. Cậu đứng dậy, đi đến góc phòng và lấy ra một cuốn sách đã được đóng xong hoàn chỉnh. Đó là cuốn nhật ký thảo dược của bà nội Tống Duy. Gáy sách được khâu bằng chỉ lụa đen cực mảnh, chắc chắn và tinh xảo. Những vết ố trà mà Tống Duy muốn giữ lại giờ đây nằm ngay ngắn giữa những trang giấy phẳng phiu, được bảo vệ bởi một lớp bìa da mới màu nâu trầm.

"Anh nhìn xem," Lâm Diên đặt cuốn sách vào tay Tống Duy. "Cuốn sách này từng bị hỏng, từng bị bỏ rơi, thậm chí từng bị mọt đục nát. Nhưng nó vẫn là nó. Những vết thương của nó chính là bằng chứng cho thấy nó đã sống qua những ngày tháng đó. Tôi đóng lại nó, không phải để nó trở nên mới tinh, mà để nó có thể tiếp tục chịu đựng thêm trăm năm nữa."

Cậu đặt tay lên mu bàn tay Tống Duy, ánh nhìn đầy kiên định.

"Dù anh là ai, dù thế giới ngoài kia gọi anh là gì, thì ở tiệm sách này, anh chỉ là người cầm chiếc bàn chải lông mềm, học cách phủi đi lớp bụi trên ký ức. Tôi không khâu sách vì danh tiếng của người viết ra nó. Tôi khâu vì bản thân cuốn sách đó xứng đáng được tồn tại. Anh cũng vậy."

Tống Duy cảm thấy một dòng điện ấm áp chảy từ bàn tay Lâm Diên vào thẳng tim mình. Những lời của Lâm Diên không phải là lời hứa suông, đó là một lời thề ngầm về sự đồng hành.

Anh nhìn cuốn sách trong tay, rồi nhìn người thanh niên trước mặt. Trong khoảnh khắc đó, Tống Duy nhận ra rằng kiến trúc vĩ đại nhất mà anh từng thấy không phải là những tòa nhà chọc trời ở Lạc Kinh, mà chính là thế giới nội tâm bền bỉ và bao dung của Lâm Diên.

"Lâm Diên... dạy tôi khâu trang tiếp theo đi."

Họ ngồi xuống cạnh nhau, dưới ánh đèn màu hổ phách, bắt đầu một công đoạn khó khăn hơn: dùng chỉ lụa để kết nối những mảnh vỡ. Ngoài trời, tiếng sấm bắt đầu rền vang từ phía biển, nhưng trong tiệm sách nhỏ, chỉ còn tiếng kim đâm qua giấy dó và nhịp tim của hai con người đang nương tựa vào nhau giữa cơn bão đang cận kề.

Tống Duy biết, tuần sau bão sẽ đến, bão từ biển và bão từ quá khứ của anh. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn thấy sợ hãi. Bởi vì anh đã tìm thấy người sẽ cùng anh khâu lại những mảnh đời rách nát, ngay cả khi cả thế giới ngoài kia muốn vứt bỏ họ.