Sự thành công của dự án Nhà ga thành phố giống như một luồng gió mới thổi bùng lên cái tên Giang Chước trong giới kiến trúc Tân Kinh. Từ một trợ lý âm thầm sau lưng Phó Thời Lễ, cậu bỗng chốc trở thành nhân vật trung tâm của các tờ tạp chí chuyên ngành. Những lời tán dương về "tư duy nhân văn" và "kỹ thuật bao bọc quá khứ" xuất hiện dày đặc. Nhưng tại Studio "Vô Hình", ánh đèn tăng ca đêm nay không mang theo hơi ấm của sự đồng lòng, mà lại hắt lên những bóng đen dài dằng dặc của sự hoài nghi.
Tân Kinh vào những ngày cuối năm thường đón những đợt gió mùa đông bắc rít qua khe cửa tòa cao ốc, âm thanh ấy nghe như tiếng thở dài của một người mang nhiều tâm sự. Giang Chước ngồi tại bàn làm việc mới của mình – một vị trí rộng rãi hơn, gần cửa sổ hơn – nhưng cậu lại cảm thấy trống trải lạ thường. Phó Thời Lễ đã ở trong phòng họp riêng với một đối tác lạ mặt suốt ba tiếng đồng hồ.
Khi cánh cửa phòng họp mở ra, một người phụ nữ bước ra trước. Cô ta có một vẻ ngoài sắc sảo, diện bộ đồ hiệu cắt may tinh tế, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương những tiếng cộp, cộp đầy tự tin. Cô ta dừng lại trước bàn của Giang Chước, tháo chiếc kính râm to bản, để lộ đôi mắt dài mang chút vẻ ngạo mạn.
"Cậu là Giang Chước?" giọng cô ta trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Tôi là Thẩm Nhã, giám đốc sáng tạo của tập đoàn địa ốc Minh Châu. Và cũng là... người cũ của Phó Thời Lễ."
Giang Chước khựng lại, chiếc bút trên tay suýt rơi xuống bản vẽ. Cậu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Phó Thời Lễ đang đứng ở cửa phòng họp. Gương mặt anh lúc này đanh lại, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, một biểu hiện của sự phòng vệ cực độ mà Giang Chước chưa từng thấy, ngay cả khi anh đối mặt với cơn bão bản thảo trước đó.
"Rất vui được gặp cô," Giang Chước đáp, cố giữ cho giọng mình bình thản dù trái tim đã bắt đầu đập loạn nhịp.
Thẩm Nhã nhếch môi cười, ánh mắt liếc qua bản phác thảo trên bàn của cậu rồi quay sang nhìn Phó Thời Lễ. "Thời Lễ, gu chọn người của anh vẫn không đổi. Vẫn là những kẻ mang trái tim quá mềm yếu để làm kiến trúc. Nhưng anh biết đấy, ở Tân Kinh này, sự dịu dàng thường đi kèm với cái giá rất đắt."
Nói rồi, cô ta lướt qua Giang Chước, để lại một mùi nước hoa nồng đượm vị xạ hương, thứ mùi hương lấn át hoàn toàn mùi gỗ đàn hương thanh khiết vốn có của văn phòng.
Đêm đó, không khí giữa hai người chìm vào một sự im lặng kỳ quặc. Họ vẫn ở lại tăng ca như thường lệ, nhưng khoảng cách giữa hai bàn làm việc dường như đã dài ra vô tận.
Giang Chước không thể tập trung vào những con số. Câu nói "người cũ của Phó Thời Lễ" và thái độ của Thẩm Nhã như một cái gai đâm sâu vào lòng cậu. Cậu nhận ra rằng, dù đã cùng anh đi qua những đêm trắng, cùng anh về ngôi nhà cũ, nhưng thế giới quá khứ của Phó Thời Lễ vẫn là một vùng đất cấm mà cậu chưa hề đặt chân tới.
Khoảng mười một giờ đêm, Phó Thời Lễ bước ra khỏi phòng, tay cầm chiếc áo khoác. "Về thôi, Giang Chước. Hôm nay nghỉ sớm."
"Anh... anh và cô ấy có chuyện gì sao?" Giang Chước đứng dậy, không nhịn được mà hỏi thẳng. Cậu không thích sự mập mờ, sự nhạy cảm của cậu khiến cậu cảm thấy một vết nứt nhỏ đang hình thành dưới ánh đèn này.
Phó Thời Lễ dừng bước, bóng lưng anh đổ dài trên mặt sàn xám. "Chuyện công việc thôi. Minh Châu muốn mời chúng ta hợp tác trong dự án đô thị mới ở phía Nam. Thẩm Nhã là đại diện phía họ."
"Chỉ là công việc?" Giang Chước tiến lại gần, nhìn vào mắt anh. "Nhưng ánh mắt của anh lúc nhìn cô ấy không giống như nhìn một đối tác thông thường. Có một thứ gì đó... giống như nỗi sợ, hoặc là sự hối hận."
Phó Thời Lễ thở dài, anh đưa tay lên định chạm vào vai cậu nhưng rồi lại rụt lại. "Có những chuyện thuộc về quá khứ mà tôi không muốn cậu phải bận tâm. Nó chỉ là những vết nứt đã cũ, không ảnh hưởng đến hiện tại của chúng ta."
"Nhưng những vết nứt cũ nếu không được xử lý, nó sẽ làm sụp đổ cả công trình hiện tại, anh đã dạy em như vậy mà," Giang Chước nói, giọng cậu run lên.
Phó Thời Lễ nhìn cậu rất lâu, rồi anh quay người đi về phía thang máy. "Đừng suy nghĩ nhiều. Ngủ ngon, Giang Chước."
Tiếng chuông thang máy vang lên khô khốc. Giang Chước đứng một mình giữa văn phòng rộng lớn. Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu khẽ nhấp nháy rồi vụt tắt, để lại một khoảng tối mênh mông. Cậu bỗng thấy sợ hãi. Cái sự chuyên nghiệp mà họ vừa tạo dựng, cái ranh giới mà họ vừa cùng nhau vượt qua, hóa ra lại mỏng manh đến thế khi đối diện với những bóng ma của quá khứ.
Ngày hôm sau, một phong bì không tên được gửi đến bàn của Giang Chước. Bên trong là một xấp ảnh cũ và một vài bài báo từ mười năm trước.
Trong ảnh, Phó Thời Lễ trẻ hơn, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết và nụ cười rạng rỡ – nụ cười mà Giang Chước chưa bao giờ thấy ở anh. Đứng cạnh anh là Thẩm Nhã. Họ trông như một cặp đôi hoàn hảo của giới kiến trúc. Nhưng tiêu đề bài báo đính kèm lại khiến Giang Chước bàng hoàng: "Bê tông cốt tre – Vụ bê bối chấn động của Kiến trúc sư trẻ Phó Thời Lễ và cộng sự Thẩm Nhã. Ai là người chịu trách nhiệm cho sự sụp đổ của khu chung cư giá rẻ?"
Giang Chước run rẩy đọc từng dòng chữ. Mười năm trước, Phó Thời Lễ và Thẩm Nhã từng cùng nhau khởi nghiệp. Họ đã thiết kế một khu nhà cho người thu nhập thấp. Vì muốn tiết kiệm chi phí để giúp người nghèo có nhà, họ đã thử nghiệm một loại vật liệu mới nhưng thất bại. Công trình đổ sụp trong một trận bão, không có thương vong về người nhưng sự nghiệp của Phó Thời Lễ lúc đó suýt chút nữa là kết thúc. Thẩm Nhã đã đứng ra nhận tội thay anh, sau đó cô ta biến mất khỏi Tân Kinh, còn anh ở lại, mang theo gánh nặng tội lỗi và sự hoài nghi để xây dựng nên "Vô Hình" như một sự chuộc tội.
Giờ đây, Thẩm Nhã trở về với tư cách là người nắm giữ vận mệnh của một dự án lớn, mang theo cái "ơn" cứu mạng sự nghiệp năm xưa để ép buộc Phó Thời Lễ.
Nhịp độ truyện lúc này trôi đi chậm chạp, phản ánh sự giày vò trong tâm hồn Giang Chước. Cậu hiểu tại sao Phó Thời Lễ lại khắt khe với bản thân, tại sao anh lại chọn cách "bao bọc quá khứ". Vì chính anh là người đã từng để quá khứ sụp đổ dưới chân mình.
Chiều hôm đó, Giang Chước thấy Phó Thời Lễ đứng ở ban công văn phòng, tay cầm một điếu thuốc lá – thứ mà anh đã bỏ từ lâu. Khói thuốc màu xám nhạt tan vào không gian xám xịt của Tân Kinh.
"Anh đã giấu em chuyện đó," Giang Chước bước ra, tay cầm xấp ảnh đặt lên thành lan can.
Phó Thời Lễ liếc nhìn xấp ảnh, không hề ngạc nhiên. "Cô ta đã gửi cho cậu sao? Tôi biết cô ta sẽ làm vậy."
"Tại sao anh không nói với em? Em không quan tâm anh đã từng sai lầm, em quan tâm là tại sao anh lại chịu sự thao túng của cô ta ngay bây giờ?" Giang Chước hét lên, giọng cậu lạc đi trong tiếng gió rít.
Phó Thời Lễ dập tắt điếu thuốc, quay sang nhìn cậu, đôi mắt anh chứa đầy sự mệt mỏi và đau đớn. "Vì cô ta thực sự đã hy sinh vì tôi, Giang Chước. Nếu không có cô ta nhận trách nhiệm mười năm trước, sẽ không có Phó Thời Lễ của ngày hôm nay để gặp cậu. Tôi nợ cô ta không chỉ là một sự nghiệp, mà là cả một cuộc đời."
"Vậy còn em? Anh nợ em điều gì?" Giang Chước lùi lại một bước, nước mắt trào ra. "Anh nợ em sự chân thành. Anh dạy em về thấu cảm, về việc xây dựng những không gian có linh hồn, nhưng anh lại nhốt linh hồn mình trong một cái lồng nợ nần với quá khứ."
"Cậu không hiểu đâu," Phó Thời Lễ nói giọng khàn đặc. "Dự án phía Nam của Minh Châu thực chất là một sự đánh đổi. Nếu 'Vô Hình' ký hợp đồng, cô ta sẽ xóa bỏ mọi hồ sơ cũ liên quan đến tôi. Tôi muốn xóa sạch vết dơ đó để... để có thể đứng trước mặt cậu một cách đàng hoàng nhất."
Giang Chước cười trong nước mắt, một nụ cười chua chát. "Anh nghĩ em cần một người đàng hoàng không tì vết sao? Em cần anh, một Phó Thời Lễ dám đối diện với sai lầm của mình, chứ không phải một người bán rẻ nguyên tắc thiết kế để đổi lấy một tờ giấy trắng. Thẩm Nhã muốn anh ký vào bản vẽ đô thị nén – thứ mà anh luôn ghét cay ghét đắng vì nó bóp nghẹt không gian sống. Anh định thỏa hiệp sao?"
Phó Thời Lễ im lặng. Sự im lặng đó như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết giữa họ.
Dưới ánh đèn đường bắt đầu bật sáng của Tân Kinh, hai con người từng sưởi ấm cho nhau trong những đêm tăng ca giờ đây đứng ở hai đầu của một vết nứt sâu hoắm. Vết nứt này không nằm trên bản vẽ, mà nằm ngay trong niềm tin mà họ đã dày công xây dựng.
Giang Chước quay người bỏ chạy. Cậu chạy qua dãy bàn làm việc, chạy qua những mô hình kiến trúc tĩnh lặng, chạy thoát khỏi cái không khí ngột ngạt của tầng 45. Cậu nhận ra rằng, trong kiến trúc, người ta có thể gia cố một cột trụ mục nát, nhưng trong tình yêu, khi sự thật bị che giấu bởi những mặc cảm quá khứ, không có khung thép nào có thể bao bọc nổi sự tổn thương.
Đêm đó, Studio "Vô Hình" lại sáng đèn, nhưng chỉ có một người đàn ông ngồi trong góc tối, tay cầm mẩu giấy ghi chú cũ kỹ của một người trợ lý đã không còn ở đó. Vị đắng của tách cà phê lúc này không còn giúp anh tỉnh táo, nó chỉ làm tê liệt mọi cảm xúc, để lại một khoảng trống hoác giữa lòng Tân Kinh đầy hoa lệ.