Tân Kinh sau những ngày cuối tuần êm ả tại ngôi nhà cũ của Phó Thời Lễ dường như trở nên gắt gỏng hơn thường lệ. Tiếng còi xe inh ỏi dưới chân tòa nhà văn phòng tầng 45 vang lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thực tại. Bước ra khỏi không gian đầy mùi gỗ mục và ký ức dịu dàng của phòng áp mái, Giang Chước thấy mình một lần nữa phải khoác lên bộ giáp của một kiến trúc sư trẻ, đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành và những thử thách khắc nghiệt về đạo đức nghề nghiệp.
Sáng thứ Hai, không khí tại Studio "Vô Hình" đặc quánh một sự hưng phấn pha lẫn căng thẳng. Một dự án mới vừa được đấu thầu thành công: Cải tạo nhà ga cũ của thành phố thành một khu phức hợp nghệ thuật đương đại. Đây không chỉ là một dự án lớn về quy mô, mà còn là một bài toán hóc búa về việc bảo tồn giá trị lịch sử trong dòng chảy của hiện đại hóa.
Phó Thời Lễ đứng ở đầu bàn họp, vẻ ngoài của anh đã khôi phục hoàn toàn sự sắc sảo, lạnh lùng thường thấy. Nếu không nhìn vào ánh mắt đôi khi dừng lại ở phía Giang Chước lâu hơn một nhịp, có lẽ không ai có thể tin được người đàn ông này vừa trải qua một buổi tối đầy nước mắt và sự sẻ chia tại ngoại ô.
"Dự án này sẽ được chia làm hai nhóm thiết kế độc lập," Phó Thời Lễ gõ nhẹ cây bút lên mặt bàn gỗ, thanh âm đanh gọn. "Tôi muốn có sự cạnh tranh công bằng để tìm ra ý tưởng đột phá nhất. Nhóm A sẽ do Lâm – người vừa trở lại sau kỳ đình chỉ – phụ trách khâu kết cấu hạ tầng. Nhóm B sẽ do Giang Chước dẫn dắt về mảng ý tưởng không gian và công năng nghệ thuật."
Cả căn phòng bỗng chốc lặng đi. Những ánh mắt ngạc nhiên, nghi ngại và cả đố kỵ đổ dồn về phía Giang Chước. Lâm, người vừa mới thoát khỏi án phạt nhờ sự khoan hồng của Phó Thời Lễ (với điều kiện phải chứng minh năng lực để chuộc lỗi), khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không mang theo chút thiện ý nào.
"Anh Phó," Giang Chước lên tiếng, giọng cậu dù bình tĩnh nhưng vẫn mang theo sự run rẩy kín đáo. "Em mới chỉ là trợ lý cấp cao, việc dẫn dắt một nhóm thiết kế cho dự án trọng điểm thế này có lẽ..."
"Trong studio này, danh xưng không quan trọng bằng bản vẽ," Phó Thời Lễ ngắt lời, ánh mắt anh xoáy sâu vào cậu, lạnh lùng như chưa từng có nụ hôn nào ở phòng áp mái. "Tôi không chọn cậu vì tư cách cá nhân. Tôi chọn cậu vì hướng đi thấu cảm của cậu là thứ dự án này cần. Nếu cậu không tự tin, có thể đổi vị trí với người khác."
Giang Chước mím môi. Cậu hiểu anh đang làm gì. Anh đang đẩy cậu vào tâm bão để cậu tự mình học cách điều khiển con thuyền sự nghiệp. Nếu anh bênh vực cậu, cậu sẽ mãi là cái bóng dưới chân anh. Nếu anh đẩy cậu ra, cậu mới có thể trở thành một kiến trúc sư độc lập. Ranh giới của sự chuyên nghiệp mà anh vạch ra là một bức tường kính: nhìn thấy nhau rất rõ, nhưng không được phép chạm vào để sưởi ấm cho nhau trong giờ làm việc.
Những ngày tiếp theo là một chuỗi những giờ làm việc căng thẳng đến nghẹt thở. Nhịp độ truyện chậm lại, đi sâu vào những chi tiết kỹ thuật khô khốc nhưng đầy tính toán. Giang Chước dành toàn bộ thời gian ở khu vực nhà ga cũ. Cậu đi dọc những đường ray rỉ sét, chạm tay vào những bức tường gạch vỡ nát, lắng nghe tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ.
Cậu không muốn xây dựng một bảo tàng bóng bẩy. Cậu muốn giữ lại cái linh hồn của những cuộc chia ly và hội ngộ đã diễn ra ở đây suốt nửa thế kỷ qua.
Trong khi đó, Phó Thời Lễ hoàn toàn giữ khoảng cách. Anh không đến bàn làm việc của cậu, không gửi những mẩu giấy ghi chú, thậm chí khi ăn trưa tại văn phòng, anh cũng ngồi ở vị trí xa nhất. Sự chuyên nghiệp của anh tàn nhẫn đến mức khiến Giang Chước có đôi lúc cảm thấy chông chênh. Có những tối muộn khi cả hai là những người cuối cùng rời đi, họ đi chung một thang máy nhưng không ai nói với ai lời nào. Chỉ có hơi ấm mỏng manh tỏa ra từ vạt áo măng tô chạm nhau mới nhắc nhở họ rằng họ vẫn thuộc về nhau.
"Anh ấy đang thử thách mình," Giang Chước tự nhủ khi ngồi trong bóng tối của nhà ga cũ, tay vẽ những nét phác thảo đầu tiên dưới ánh đèn pin. "Mình không thể làm anh ấy thất vọng."
Sự cố xảy ra vào ngày thứ năm của cuộc thi nội bộ. Lâm, với sự lão luyện của một người trong nghề lâu năm, đã tìm ra một lỗ hổng trong bản vẽ sơ phác của Giang Chước. Hắn công khai chất vấn cậu trong buổi duyệt tiến độ giữa kỳ.
"Cậu Giang, ý tưởng bảo tồn những cột trụ nguyên bản này rất lãng mạn," Lâm nói, giọng đầy mỉa mai khi chỉ vào bản vẽ trên màn hình chiếu. "Nhưng về mặt chịu lực, nó không đáp ứng được tiêu chuẩn an toàn mới của thành phố cho các khu phức hợp đông người. Nếu cậu giữ lại chúng, tòa nhà sẽ sụp đổ trong vòng 5 năm. Hoặc là phá bỏ, hoặc là dự án này chỉ là một đống giấy lộn."
Giang Chước nhìn vào bản tính toán của Lâm. Hắn đúng. Về mặt vật lý học kiến trúc, những cột trụ đó quá yếu. Nhưng nếu phá bỏ, nhà ga sẽ không còn là nhà ga nữa, nó sẽ chỉ là một cái hộp hiện đại vô hồn.
Cậu liếc nhìn về phía Phó Thời Lễ. Anh đang ngồi đó, tay chống cằm, ánh mắt nhìn vào bản vẽ như nhìn một vật thể lạ. Anh không nói một lời nào để cứu cậu. Anh đang chờ đợi xem cậu sẽ đối mặt với thực tế nghiệt ngã này như thế nào.
"Tôi cần hai mươi bốn giờ để tìm giải pháp," Giang Chước nói, giọng kiên định.
"Hai mươi bốn giờ? Cậu định thay đổi quy luật vật lý sao?" Lâm cười lớn.
"Không, tôi sẽ tìm một cách để hiện đại bảo vệ quá khứ," Giang Chước đáp trả, đôi mắt rực cháy một niềm tin mãnh liệt.
Đêm đó, Tân Kinh đổ một trận tuyết đầu mùa. Những bông tuyết trắng xóa bay lả tả trong ánh đèn đường, phủ một lớp bạc lên những đường ray lạnh lẽo. Giang Chước không về nhà. Cậu ngồi lại nhà ga cũ, quấn quanh mình chiếc khăn len dày mà Phó Thời Lễ đã tặng.
Cậu nhìn chằm chằm vào những cột trụ thép rỉ sét. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu khi cậu nhìn thấy những dây leo khô héo đang quấn quanh cột. Tại sao không dùng một hệ thống khung thép ngoại vi bao bọc lấy những cột trụ cũ? Giống như một người con trai khỏe mạnh đang vòng tay ôm lấy người cha già yếu ớt để che chở. Khung thép mới sẽ chịu toàn bộ tải trọng, trong khi cột trụ cũ vẫn hiện diện như một mảnh linh hồn của thời gian.
Cậu bắt đầu vẽ. Những nét bút chì chạy trên giấy sột soạt, hòa cùng tiếng tuyết rơi bên ngoài.
Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn xuất hiện ở cửa nhà ga. Phó Thời Lễ đứng đó, vai áo vương đầy tuyết trắng. Anh không bước vào sâu, chỉ đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.
"Anh đến để xem em thất bại sao?" Giang Chước hỏi, không ngẩng đầu lên khỏi bản vẽ.
Phó Thời Lễ im lặng một lát, rồi anh chậm rãi bước lại gần. Anh đặt một túi giấy nhỏ chứa hai phần bánh bao nóng lên bàn đá bám bụi. "Tôi đến để xem kiến trúc sư của tôi có bị chết rét trước khi tìm ra giải pháp hay không."
Giang Chước dừng bút, nhìn anh. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn tích điện, gương mặt Phó Thời Lễ trông mềm mại hơn. Anh không nói về bản vẽ, không gợi ý về kết cấu. Anh chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng phủi đi những hạt tuyết còn vương trên tóc cậu.
"Ranh giới của sự chuyên nghiệp... đôi khi cũng cần một chút hơi ấm để không bị nứt vỡ, phải không anh?" Giang Chước thì thầm.
Phó Thời Lễ thở dài, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu. "Tôi đã rất khó khăn để không can thiệp vào bản vẽ của cậu, Giang Chước. Đừng để Lâm thắng. Không phải vì tôi, mà vì cái nhà ga này cần cậu."
"Em sẽ không thua," Giang Chước nắm lấy tay anh. "Vì em đã tìm ra cách để 'ôm' lấy quá khứ rồi."
Buổi thuyết trình cuối cùng diễn ra vào sáng thứ Bảy. Khi Giang Chước trình bày giải pháp "Khung thép bao bọc", cả văn phòng một lần nữa rơi vào sự im lặng. Đó là một giải pháp táo bạo, tốn kém hơn một chút về vật liệu nhưng lại mang lại một giá trị nghệ thuật và lịch sử vô giá. Nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật sắc sảo của một người thợ và trái tim nhạy cảm của một người nghệ sĩ.
Lâm im lặng. Hắn không thể bắt lỗi thêm một chi tiết nào nữa. Những con số tính toán của Giang Chước lần này chuẩn xác đến từng milimet.
Phó Thời Lễ đứng dậy. Anh bước tới trước bản mô hình của Giang Chước, chạm tay vào phần khung thép thu nhỏ bao quanh cột trụ cũ.
"Dự án này sẽ thuộc về nhóm B," anh tuyên bố. "Và từ hôm nay, Giang Chước sẽ chính thức được bổ nhiệm làm Kiến trúc sư chính cho mảng Cải tạo đô thị của 'Vô Hình'."
Tiếng vỗ tay vang lên, dù có người miễn cưỡng, có người chân thành. Giang Chước đứng đó, mắt nhòe lệ. Cậu nhìn thấy trong đôi mắt của Phó Thời Lễ một niềm tự hào không giấu giếm. Anh đã đẩy cậu vào bóng tối để cậu tự mình tìm thấy ánh sáng, và giờ đây, cậu đã thực sự trưởng thành.
Khi mọi người đã tản đi, Phó Thời Lễ bước lại gần cậu. Lần này, anh không còn giữ khoảng cách nữa. Anh cầm lấy bàn tay đầy vết chì của cậu, đưa lên môi hôn nhẹ.
"Chào mừng cậu đến với thế giới của những người đứng vững bằng đôi chân của mình, Kiến trúc sư Giang."
Giang Chước mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xuyên qua sự mệt mỏi của những đêm không ngủ. "Cảm ơn anh, người thầy... và người thương của em."
Tuyết vẫn rơi bên ngoài cửa sổ tầng 45, bao phủ lấy Tân Kinh trong một màu trắng tinh khôi. Ranh giới của sự chuyên nghiệp vẫn ở đó, nhưng giờ đây nó không còn là một bức tường ngăn cách, mà là một nhịp cầu vững chãi để hai linh hồn cùng nhau bước tiếp trên con đường kiến tạo cái đẹp.