Tân Kinh vào ngày cuối tuần không còn cái vẻ vội vã, gắt gỏng của những ngày thường nhật. Thành phố như một con thú khổng lồ đang nằm lười biếng dưới nắng đông, hơi thở chậm lại và những con đường bớt đi tiếng còi xe inh ỏi.
Chiếc xe của Phó Thời Lễ rời khỏi trung tâm thành phố, đi về phía ngoại ô phía Tây, nơi những tòa nhà chọc trời thưa thớt dần, nhường chỗ cho những hàng cây sồi già trút lá và những mảng xanh của những khu vườn cũ kỹ. Giang Chước ngồi ở ghế phụ, tay vân vê quai balo, lòng thầm đoán về nơi mà Phó Thời Lễ muốn đưa mình tới. Anh hôm nay không mặc vest, chỉ diện một chiếc áo len cao cổ màu xám nhạt và khoác ngoài chiếc áo khoác dáng dài. Vẻ ngoài này khiến anh bớt đi vài phần sắc sảo, thêm vào đó là sự thư thái của một người đang tìm về nguồn cội.
"Chúng ta đang đi đâu vậy anh?" Giang Chước khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng yên bình trong xe.
Phó Thời Lễ xoay vô lăng rẽ vào một con đường nhỏ rợp bóng cây. "Đến nơi khởi đầu của mọi thứ. Nơi mà trước khi có 'Vô Hình', đã có một Phó Thời Lễ chỉ biết mơ mộng về những ngôi nhà bằng gỗ."
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng cũ kỹ, nằm sâu trong một khu vườn đầy những gốc mai già chưa trổ bông. Ngôi nhà có kiến trúc kiểu cũ với những ô cửa sổ lớn bằng gỗ sơn trắng nay đã bong tróc, và một mái ngói đỏ thẫm phủ đầy rêu xanh. Nó đứng đó, lặng lẽ và tách biệt, như một chứng nhân của thời gian đang ngủ quên giữa lòng ngoại ô đang đô thị hóa.
"Đây là nhà của anh sao?" Giang Chước bước xuống xe, hít hà mùi hương của đất ẩm và lá mục.
"Nhà của cha mẹ tôi," Phó Thời Lễ lấy chìa khóa, mở cánh cổng sắt hoen rỉ. "Từ sau khi họ mất, tôi thỉnh thoảng mới về đây một mình. Đây là lần đầu tiên tôi đưa một người khác đến."
Giang Chước cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một chút. Câu nói "lần đầu tiên" của anh luôn mang một sức nặng khiến cậu vừa hạnh phúc, vừa thấy mình cần phải trân trọng không gian này hơn bao giờ hết.
Họ bước vào trong. Không gian bên trong ngôi nhà đẫm mùi của thời gian: mùi gỗ cũ, mùi giấy bám bụi và một chút mùi hương trầm còn sót lại từ lâu. Đồ đạc được phủ những tấm vải trắng chống bụi, tạo nên những hình thù kỳ dị trong ánh sáng lờ mờ.
Phó Thời Lễ đi đến bên cửa sổ lớn ở phòng khách, kéo rèm ra. Ánh nắng chiều tà tràn vào, nhảy múa trên những hạt bụi li ti trong không trung. Anh ra hiệu cho Giang Chước đi theo mình lên tầng hai.
Căn phòng ở cuối hành lang là một phòng áp mái nhỏ. Khi cánh cửa mở ra, Giang Chước không khỏi thốt lên kinh ngạc. Đây không phải là một phòng ngủ, mà là một xưởng chế tác thủ công thu nhỏ. Khắp nơi là những mô hình kiến trúc bằng gỗ, bằng giấy, bằng tăm tre... Có những mô hình đã mục nát, nhưng cũng có những mô hình được bảo quản rất tốt. Trên tường dán kín những bản vẽ tay bằng bút chì, những nét vẽ còn ngây ngô nhưng tràn đầy đam mê.
"Đây là nơi tôi đã vẽ bản vẽ đầu tiên trong đời," Phó Thời Lễ chỉ tay vào chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, nơi đặt một mô hình ngôi nhà nhỏ có hệ thống lấy sáng rất giống với ý tưởng của dự án Nova. "Năm đó tôi mười tuổi. Cha tôi là một thợ mộc, còn mẹ tôi là giáo viên mỹ thuật. Họ dạy tôi rằng: Một ngôi nhà không chỉ cần vững chãi để che mưa nắng, mà cần phải biết 'nói' với mặt trời."
Giang Chước đi tới, nhẹ nhàng chạm vào mặt gỗ của chiếc bàn. Cậu nhìn thấy những vết khắc nhỏ trên cạnh bàn: P.T.L - 1995.
"Anh đã luôn là một thiên tài từ nhỏ," Giang Chước mỉm cười, nhìn những bản vẽ trên tường.
Phó Thời Lễ lắc đầu, ánh mắt anh chợt đượm buồn. "Không phải thiên tài. Chỉ là một đứa trẻ cô đơn tìm cách giao tiếp với thế giới thông qua những khối gỗ. Khi cha mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn giao thông năm tôi mười lăm tuổi, ngôi nhà này bỗng chốc trở nên quá rộng lớn. Tôi đã nhốt mình ở đây suốt một năm trời, chỉ để vẽ và lắp ráp. Tôi muốn xây dựng một thế giới mà ở đó, mọi thứ đều bền vững, không có sự chia lìa."
Nhịp điệu của câu chuyện chậm lại, lắng đọng trong sự tĩnh lặng của gian phòng áp mái. Giang Chước bước lại gần, đứng bên cạnh anh. Cậu hiểu vì sao Phó Thời Lễ lại trở nên lạnh lùng và khắt khe với bản thân đến thế. Anh dùng kiến trúc như một lớp áo giáp để bảo vệ mình khỏi nỗi đau mất mát quá lớn trong quá khứ. Anh sợ sự không hoàn hảo, vì sự không hoàn hảo gợi nhắc anh về sự mong manh của sự sống.
"Anh Phó, anh không còn cô đơn nữa," Giang Chước thì thầm. Cậu không ngần ngại nắm lấy bàn tay đang buông thõng của anh. Bàn tay anh hơi lạnh, nhưng khi chạm vào tay cậu, những ngón tay anh khẽ run lên rồi từ từ siết lại.
Phó Thời Lễ xoay người nhìn cậu. Trong không gian chật hẹp của phòng áp mái, hơi thở của hai người hòa vào nhau. "Giang Chước, cậu có biết tại sao tôi lại chọn cậu làm trợ lý không? Không phải vì cậu có bằng cấp xuất sắc nhất, cũng không phải vì cậu có kỹ thuật giỏi nhất."
"Vì sao ạ?"
"Vì khi nhìn vào bản vẽ của cậu, tôi thấy lại chính mình năm mười tuổi. Một sự nhiệt thành đến ngốc nghếch, một niềm tin rằng ánh sáng có thể chữa lành mọi thứ. Tôi đã đánh mất sự ngây thơ đó từ lâu trong những cuộc đấu tranh ở Tân Kinh, nhưng khi ở gần cậu, tôi cảm thấy mình như được tìm về căn phòng này, được trở lại là đứa trẻ chỉ muốn làm một ngôi nhà 'biết nói' với mặt trời."
Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc rủ trước trán Giang Chước. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một sếp tổng quyền lực, mà là của một người đàn ông đang trút bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng trước người mình tin cậy nhất.
"Cảm ơn cậu đã bước vào cuộc đời tôi đúng lúc tôi tưởng mình đã hoàn toàn khô héo."
Giang Chước cảm thấy tim mình rung động mãnh liệt. Cậu rướn người, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi anh. Lần này, không phải là một nụ hôn phớt qua như ở cửa nhà, mà là một nụ hôn sâu, nồng nàn và mang theo tất cả sự thấu hiểu. Phó Thời Lễ sững sờ trong giây lát, rồi anh vòng tay qua eo cậu, kéo cậu vào lòng, đáp lại nụ hôn ấy bằng một sự khao khát đã bị kìm nén quá lâu.
Nụ hôn vị gỗ và nắng đông lan tỏa trong không gian. Giữa những mô hình cũ kỹ và những giấc mơ dang dở của quá khứ, một tình yêu thực tại đã chính thức nở hoa.
Buổi chiều muộn, họ cùng nhau dọn dẹp lại một chút cho ngôi nhà. Giang Chước giúp anh lau bụi trên những tấm vải phủ, còn Phó Thời Lễ đi kiểm tra lại hệ thống điện nước.
"Anh có định sửa sang lại nơi này không?" Giang Chước hỏi khi họ đang đứng giữa sân vườn, nhìn mặt trời lặn sau rặng cây.
"Tôi từng định bán nó đi để quên đi quá khứ," Phó Thời Lễ thừa nhận. "Nhưng bây giờ tôi nghĩ lại rồi. Có lẽ tôi sẽ sửa lại nó thành một nơi để chúng ta có thể về đây vào mỗi cuối tuần. Một không gian thực sự 'dịu dàng', không có áp lực của Nova hay 'Vô Hình'."
Giang Chước tựa đầu vào vai anh, cảm giác bình yên chưa bao giờ rõ rệt đến thế. "Em sẽ giúp anh vẽ bản vẽ sửa chữa cho ngôi nhà này. Lần này, chúng ta sẽ cùng nhau ký tên trên đó."
Phó Thời Lễ khẽ cười, anh đặt một nụ hôn lên tóc cậu. "Được, kiến trúc sư trưởng của tôi."
Họ rời khỏi ngôi nhà khi trăng non bắt đầu lên cao. Trên đường về trung tâm Tân Kinh, những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao rơi. Thành phố vẫn thế, vẫn ồn ào và đầy cạm bẫy, nhưng đối với hai kẻ lạc nhịp lúc này, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Họ không còn là những cá thể đơn độc đi tìm sự hoàn hảo trong gạch đá và bê tông. Họ đã tìm thấy sự hoàn hảo trong chính những khiếm khuyết của nhau, trong những vết thương của quá khứ và những hy vọng của tương lai.