Cơn bão truyền thông và sự cố kỹ thuật tại dự án Nova cuối cùng cũng tạm lắng xuống sau bốn mươi tám giờ làm việc liên tục của đội ngũ Studio "Vô Hình". Khi tấm kính cuối cùng được gia cố và bản báo cáo giải trình chi tiết được phía chủ đầu tư chấp nhận, cả văn phòng như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
Giang Chước đứng dưới chân công trình, ngước nhìn khối kiến trúc đang dần hình thành. Những mảnh kính vỡ của ngày hôm trước đã được dọn sạch, thay vào đó là hệ thống chịu lực mới, vững chãi và phản chiếu ánh hoàng hôn tím sẫm của Tân Kinh. Gió đông thổi qua kẽ răng, lạnh buốt, nhưng trong lòng cậu lại có một luồng nhiệt lượng lạ lùng. Cậu biết, luồng nhiệt đó đến từ người đàn ông đang đứng cách cậu vài bước chân, bóng lưng cao gầy và đơn độc giữa công trường ngổn ngang.
Phó Thời Lễ không nói gì từ lúc rời khỏi phòng họp với đối tác. Anh chỉ đứng đó, tay đút túi măng tô, đôi mắt mệt mỏi nhìn xa xăm. Những quầng thâm dưới mắt anh hiện rõ hơn bao giờ hết, và sắc mặt anh nhợt nhạt đến mức đáng lo ngại.
"Anh Phó..." Giang Chước bước lại gần, giọng cậu khàn đặc vì thiếu ngủ. "Mọi chuyện xong rồi. Anh về nghỉ ngơi đi."
Phó Thời Lễ quay lại, nhìn cậu một lúc lâu. Ánh mắt anh dường như không còn tiêu cự, chỉ có một sự rã rời đến tận xương tủy. Anh định nói gì đó, nhưng một cơn ho dữ dội ập đến khiến anh phải gập người lại.
Giang Chước hốt hoảng đỡ lấy cánh tay anh. Qua lớp áo dạ dày cộm, cậu vẫn cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt anh. "Anh sốt rồi! Để em đưa anh về."
Phó Thời Lễ muốn từ chối, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến anh không còn sức lực để duy trì vẻ ngoài cứng cỏi. Anh khẽ tựa một phần trọng lượng cơ thể lên vai Giang Chước, hơi thở nóng rực phả vào cổ cậu. "Lái xe của tôi... chìa khóa trong túi..."
Căn hộ của Phó Thời Lễ nằm ở tầng cao nhất của một tòa chung cư cao cấp nhìn ra sông. Khác hoàn toàn với sự ấm áp, nhỏ bé của khu tập thể nơi Giang Chước sống, nơi này rộng lớn, tối giản và mang một màu xám lạnh lẽo đặc trưng của phong cách thiết kế đương đại. Đồ đạc ít đến mức đáng kinh ngạc, như thể chủ nhân của nó chỉ coi đây là một trạm dừng chân tạm bợ hơn là một mái ấm.
Giang Chước khó nhọc dìu anh vào phòng ngủ. Cậu giúp anh cởi bỏ chiếc măng tô nặng nề và đôi giày da, rồi đắp chăn cho anh. Phó Thời Lễ lúc này đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê do sốt cao. Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh, lạnh lùng của anh giờ đây hiện rõ sự yếu đuối, đôi mày thanh tú thỉnh thoảng lại nhíu chặt như đang gặp ác mộng.
Giang Chước đi vào bếp, hy vọng tìm được chút gì đó để nấu cháo. Nhưng khi mở tủ lạnh, cậu lặng người. Bên trong trống rỗng, chỉ có vài chai nước khoáng và một lọ cà phê đen. Trên kệ bếp, chiếc lò vi sóng bám một lớp bụi mỏng.
Cậu thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Người đàn ông này đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, được hàng nghìn người ngưỡng mộ, nhưng lại sống một cuộc đời khô khốc và bạc đãi bản thân đến mức này sao?
Giang Chước vội vàng chạy xuống siêu thị dưới tòa nhà. Cậu mua gạo, gừng, sườn non và một ít thuốc hạ sốt. Khi trở lại căn hộ, cậu bắt đầu nhóm bếp. Tiếng dao thái gừng lách cách trên thớt, tiếng gạo vo trong chậu nước, tiếng nước sôi sùng sục... những âm thanh bình dị ấy lần đầu tiên vang lên trong căn nhà vốn chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa tầng cao.
Nhịp độ của chương truyện chậm lại theo từng bước chân của Giang Chước trong bếp. Cậu nấu ăn một cách thành kính, như thể đang dồn hết sự biết ơn và cả những cảm xúc không tên vào bát cháo này. Mùi thơm của gạo mới và vị cay nồng của gừng tươi dần lấp đầy không gian lạnh lẽo.
Khoảng một giờ sau, bát cháo nóng hổi được đặt trên bàn cạnh giường ngủ của Phó Thời Lễ. Giang Chước nhẹ nhàng lay anh dậy.
"Anh Phó, dậy ăn một chút cháo rồi uống thuốc. Anh không thể để bụng đói mà ngủ được."
Phó Thời Lễ khó khăn mở mắt. Trong ánh đèn ngủ vàng mờ ảo, anh thấy gương mặt của Giang Chước đang lo lắng nhìn mình. Ánh mắt cậu trong trẻo, ấm áp, hoàn toàn đối lập với căn phòng xám xịt này. Trong phút chốc, anh ngỡ mình đang lạc vào một ảo giác đẹp đẽ nào đó.
"Giang Chước... sao cậu chưa về?" Anh hỏi, giọng thều thào.
"Em chưa thể về khi anh thế này." Giang Chước đỡ anh ngồi dậy, chèn thêm gối sau lưng anh. Cậu múc một thìa cháo nhỏ, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi anh.
Phó Thời Lễ sững sờ. Đã bao nhiêu lâu rồi không có ai chăm sóc anh như thế này? Từ khi mẹ anh qua đời và anh bắt đầu dấn thân vào con đường kiến trúc đầy khốc liệt, anh đã quen với việc tự mình chống chọi với những cơn đau, tự mình nuốt xuống những viên thuốc đắng ngắt bằng nước lã.
Anh định cầm lấy bát, nhưng tay anh run rẩy không còn sức lực. Cuối cùng, anh im lặng, chấp nhận sự chăm sóc của cậu. Vị cháo ngọt thanh của thịt, cay nồng của gừng lan tỏa trong khoang miệng, sưởi ấm cái dạ dày rỗng tuếch và cả trái tim đang dần hóa đá của anh.
"Ngon không anh?" Giang Chước hỏi, mắt lấp lánh hy vọng.
"Ừ... ngon." Phó Thời Lễ khẽ đáp. Anh nhìn xuống bát cháo, rồi lại nhìn sang cậu thanh niên trước mặt. "Cậu không cần làm đến mức này đâu. Tôi chỉ bị cảm nhẹ thôi."
"Với anh là nhẹ, nhưng với em là cả một vấn đề lớn." Giang Chước vừa nói vừa dọn dẹp bát đĩa. "Anh đã bảo vệ em trước tất cả mọi người, đã thức trắng đêm để tìm bằng chứng minh oan cho em. Một bát cháo này có thấm tháp gì."
Phó Thời Lễ im lặng. Anh dõi theo bóng lưng Giang Chước khi cậu đi đi lại lại trong phòng, lau mồ hôi cho anh, sắp xếp lại đống tài liệu hỗn độn trên bàn làm việc. Sự hiện diện của cậu khiến căn phòng này bỗng nhiên có "mùi người", có sức sống.
Sau khi uống thuốc hạ sốt, Phó Thời Lễ bắt đầu thấy buồn ngủ. Nhưng lần này, anh không còn thấy lạnh lẽo nữa. Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, anh cảm thấy một bàn tay mát lạnh đặt lên trán mình, và tiếng thì thầm dịu dàng của Giang Chước: "Ngủ ngon, anh Phó. Em ở đây rồi."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông xuyên qua lớp rèm cửa dày, Phó Thời Lễ tỉnh dậy. Cơn sốt đã lùi xa, đầu óc anh tỉnh táo hơn nhiều. Anh nhìn sang bên cạnh, thấy Giang Chước đang ngủ gục bên mép giường. Cậu vẫn mặc nguyên bộ quần áo hôm qua, một tay vẫn còn nắm lấy góc chăn của anh.
Nắng vàng nhảy múa trên mái tóc hơi rối của cậu, làm nổi bật làn da mịn màng và hàng mi dài đang khép chặt. Trong tư thế ngủ không thoải mái ấy, Giang Chước trông nhỏ bé và mong manh vô cùng.
Phó Thời Lễ lặng lẽ ngồi dậy, anh không nỡ đánh thức cậu. Anh nhìn quanh phòng, thấy trên bàn làm việc có một mẩu giấy nhỏ được dán vào máy tính: "Cháo em nấu vẫn còn trong nồi, anh nhớ hâm nóng lại. Em có mua thêm trái cây trong tủ lạnh. Anh đừng làm việc quá sức nhé. Em về thay đồ rồi sẽ đến studio ngay."
Anh cầm mẩu giấy lên, ngón tay lướt nhẹ qua những dòng chữ ngay ngắn, mạnh mẽ của cậu. Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi vị sếp tổng lạnh lùng.
Hóa ra, kiến trúc đẹp nhất không phải là những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, mà là một không gian có hơi ấm, có sự quan tâm chân thành giữa người với người. Tân Kinh ngoài kia vẫn ồn ào, vẫn lạnh lẽo và đầy rẫy những cạm bẫy, nhưng trong căn phòng này, một hạt mầm của sự gắn kết sâu sắc đã bắt đầu nảy nở.
Giang Chước khẽ cựa mình rồi tỉnh giấc. Thấy Phó Thời Lễ đã ngồi dậy và đang nhìn mình, cậu đỏ mặt, vội vàng đứng lên. "Anh... anh tỉnh rồi ạ? Anh thấy trong người thế nào?"
"Tôi ổn rồi. Cảm ơn cậu, Giang Chước." Phó Thời Lễ nói, giọng anh trầm ấm và có chút gì đó dịu dàng hơn hẳn ngày thường.
"Vâng, vậy em... em về đây. Hẹn gặp anh ở studio." Giang Chước luống cuống cầm balo, định rời đi thì bị giọng nói của anh giữ lại.
"Giang Chước."
Cậu quay đầu lại.
"Cuối tuần này, nếu cậu rảnh... tôi muốn đưa cậu đến một nơi. Không phải để làm việc."
Trái tim Giang Chước hẫng một nhịp. Cậu gật đầu thật nhanh, nụ cười rạng rỡ như nắng sớm. "Vâng, em rảnh ạ!"
Khi cánh cửa căn hộ khép lại, Phó Thời Lễ đứng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng nhỏ bé của Giang Chước chạy lon ton dưới phố. Anh nhận ra, sự "dịu dàng" mà anh hằng theo đuổi trong kiến trúc, giờ đây đã tìm thấy hình hài thực sự của nó trong chính cuộc đời anh.