MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Tăng CaChương 8: CƠN BÃO BẢN THẢO

Dưới Ánh Đèn Tăng Ca

Chương 8: CƠN BÃO BẢN THẢO

2,048 từ · ~11 phút đọc

Tân Kinh có một quy luật bất thành văn: sự yên bình càng kéo dài, cơn bão đổ ập xuống sau đó sẽ càng dữ dội.

Sau buổi tối ăn cháo ở khu Thanh Châu, mối quan hệ giữa Phó Thời Lễ và Giang Chước giống như một bản vẽ đang được lên màu – từng chút một, những mảng xám lạnh lẽo được thay thế bằng những tông màu ấm áp và sinh động hơn. Tuy nhiên, khi dự án Nova bước vào giai đoạn đổ bê tông phần móng và lắp đặt hệ thống dẫn sáng – tâm huyết lớn nhất của cả hai – thì một sự cố chấn động đã xảy ra, kéo theo một cơn bão truyền thông và nội bộ nhắm thẳng vào Studio "Vô Hình".

Sáng hôm đó, bầu trời Tân Kinh xám xịt như màu chì. Giang Chước vừa có mặt tại văn phòng, chưa kịp đặt balo xuống thì điện thoại đã rung lên liên hồi. Là cuộc gọi từ giám sát công trường phía Nova.

"Cậu Giang! Hệ thống kính tản sáng mà cậu chỉ định lắp đặt gặp vấn đề nghiêm trọng. Có hiện tượng rạn nứt hàng loạt ở các khớp nối chịu lực. Phía kỹ thuật của chúng tôi nói rằng thông số áp lực trong bản vẽ của cậu bị sai lệch hoàn toàn so với thực tế thi công. Chủ đầu tư đang nổi điên, họ yêu cầu đình chỉ thi công ngay lập tức!"

Giang Chước cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Cậu lập tức mở máy tính, tay run rẩy kiểm tra lại tệp hồ sơ kỹ thuật. Không thể nào. Cậu đã kiểm tra các thông số đó hàng chục lần, thậm chí Phó Thời Lễ cũng đã xem qua.

Nhưng khi tệp tin hiện lên, đồng tử của Giang Chước co rút lại. Ở bảng thông số chịu tải cho cột trụ số 4 và số 7 – hai vị trí quan trọng nhất – con số 1.25 đã bị sửa thành 1.05. Chỉ lệch 0.2 đơn vị, nhưng trong kiến trúc, đó là ranh giới giữa sự vững chãi và sự sụp đổ.

"Có chuyện gì?"

Giọng nói của Phó Thời Lễ vang lên, lạnh và sắc như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ. Anh đứng ở cửa phòng họp, tay cầm chiếc máy tính bảng đang hiển thị những hình ảnh hiện trường do phía Nova gửi tới: những tấm kính phản quang đắt tiền bị vỡ vụn, rơi lả tả dưới hố móng như những mảnh băng tan.

Giang Chước ngước mắt nhìn anh, gương mặt cậu trắng bệch không còn một giọt máu. "Anh Phó... con số trong bản vẽ... nó không giống với bản em đã hoàn thiện."

Chưa đầy ba mươi phút sau, phòng họp của Studio "Vô Hình" trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Toàn bộ đội ngũ thiết kế đều có mặt. Sự im lặng bao trùm, nhưng đó không phải là sự im lặng của sự đồng lòng, mà là sự im lặng của những kẻ đang chờ đợi một cuộc hành hình.

"Bản vẽ này là do ai phụ trách khâu cuối trước khi gửi đi?" Phó Thời Lễ ngồi ở đầu bàn, hai tay đan vào nhau đặt lên mặt gỗ. Ánh mắt anh không nhìn ai, nhưng áp lực tỏa ra khiến những người xung quanh phải cúi đầu.

"Dạ... là Giang Chước ạ," một kiến trúc sư lâu năm lên tiếng, giọng mang theo chút hả hê khó giấu. "Cậu ấy là người giám sát chính mảng này. Tệp tin cuối cùng nằm trong máy của cậu ấy."

Giang Chước đứng dậy, cậu cảm thấy hàng chục ánh mắt đang nhìn mình như nhìn một tội đồ. "Em thề là em đã kiểm tra kỹ. Bản gốc của em là 1.25. Em không biết tại sao khi xuất tệp gửi đi nó lại trở thành 1.05."

"Không biết?" Phó Thời Lễ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào mắt Giang Chước. Lần đầu tiên kể từ khi quen biết, Giang Chước thấy trong đôi mắt ấy không còn sự dịu dàng của đêm tăng ca, mà chỉ còn sự lạnh lùng tàn nhẫn của một sếp tổng đang đối diện với một sai lầm chết người. "Trong ngành này, câu 'không biết' là câu trả lời rẻ tiền nhất, Giang Chước."

Trái tim Giang Chước như bị bóp nát. Cậu hiểu tính cách của Phó Thời Lễ – đối với anh, kiến trúc là thánh đường, và sai sót kỹ thuật là một sự báng bổ. Nhưng nỗi đau lớn hơn cả là việc anh dường như cũng đang nghi ngờ cậu.

Cuộc họp bị gián đoạn bởi sự xuất hiện của phía đối tác Nova. Họ xông vào văn phòng với những lời lẽ nặng nề, đe dọa sẽ kiện studio ra tòa và đòi bồi thường toàn bộ thiệt hại về vật tư lẫn tiến độ.

"Anh Phó, anh đã dùng uy tín để bảo đảm cho cái phương án 'dịu dàng' này. Bây giờ thì sao? Cái sự dịu dàng của anh đang làm chúng tôi mất hàng tỷ đồng mỗi giờ!"

Phó Thời Lễ đứng dậy, anh chỉnh lại tay áo sơ mi, gương mặt vẫn phẳng lặng như nước hồ. "Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Trong vòng 24 giờ, tôi sẽ có câu trả lời chính xác về nguyên nhân sai số và phương án khắc phục."

"Bằng cách nào? Đuổi việc cậu trợ lý này sao?" Phía đối tác chỉ tay về phía Giang Chước.

Phó Thời Lễ liếc nhìn Giang Chước một cái, rồi quay sang đối tác: "Việc xử lý nhân sự là chuyện nội bộ của chúng tôi. Các ông chỉ cần biết, nếu 'Vô Hình' sai, chúng tôi sẽ đền bù. Còn bây giờ, mời các ông ra ngoài."

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, bóng tối của cơn bão ngoài kia dường như đã tràn vào cả không gian.

"Đưa máy tính của cậu cho tôi," Phó Thời Lễ nói ngắn gọn.

Giang Chước lặng lẽ đẩy máy tính về phía anh. Cậu đứng đó, nhìn anh bắt đầu truy cập vào lịch sử chỉnh sửa (log) của phần mềm. Từng dòng mã, từng mốc thời gian hiện lên. Nhịp độ truyện lúc này chậm lại một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng click chuột của Phó Thời Lễ và tiếng hơi thở run rẩy của Giang Chước.

Hai giờ chiều. Ba giờ chiều.

Tân Kinh bắt đầu lên đèn trong cơn mưa tầm tã. Phó Thời Lễ vẫn không nói một câu nào. Giang Chước ngồi ở bàn làm việc bên ngoài, cậu không dám ăn, không dám uống, cảm giác bị cả thế giới quay lưng khiến cậu thấy mình nhỏ bé và vô dụng hơn bao giờ hết. Cậu nghĩ về những mẩu giấy ghi chú, về cốc trà gừng, về cái xoa đầu... tất cả giờ đây giống như một giấc mơ xa xỉ vừa tan biến.

Đến tám giờ tối, Phó Thời Lễ bước ra khỏi phòng. Anh cầm theo một tệp tài liệu in sẵn. Gương mặt anh mệt mỏi đến cực điểm, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách kỳ lạ.

"Giang Chước, vào đây."

Cậu bước vào phòng, chuẩn bị tâm lý cho một thông báo đuổi việc. Nhưng khi anh đẩy tờ giấy qua, Giang Chước sững sờ. Đó là nhật ký truy cập vào máy chủ của studio lúc 11 giờ đêm hôm kia – thời điểm mà Giang Chước đã về nhà sau khi được Phó Thời Lễ đưa về. Có một địa chỉ IP nội bộ đã truy cập vào máy tính của cậu và chỉnh sửa thông số.

"Có người đã cố tình hại em?" Giang Chước thốt lên, giọng run rẩy.

Phó Thời Lễ dựa lưng vào ghế, tháo kính ra, đưa tay lên day trán. "Ở đây không chỉ có kiến trúc, Giang Chước. Ở đây còn có lòng người. Sự thăng tiến quá nhanh của cậu đã chạm vào lợi ích của những kẻ khác."

Giang Chước cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Vì một chút ganh ghét, họ sẵn sàng làm hỏng cả một công trình, sẵn sàng đẩy một người vào đường cùng.

"Vậy... tại sao lúc sáng anh lại mắng em trước mặt mọi người?"

Phó Thời Lễ im lặng một lúc, rồi anh đứng dậy, đi về phía cậu. Anh dừng lại trước mặt Giang Chước, hơi ấm từ anh một lần nữa bao phủ lấy cậu, xua đi cái lạnh lẽo của sự sợ hãi.

"Nếu lúc sáng tôi không mắng cậu, tôi sẽ không thể giữ cậu lại được," anh nói, giọng thấp và khàn. "Tôi phải đứng về phía khách hàng để xoa dịu họ trước, sau đó mới có thời gian để tìm ra bằng chứng minh oan cho cậu. Cậu có hiểu không?"

Giang Chước nhìn anh, những giọt nước mắt kìm nén suốt cả ngày cuối cùng cũng rơi xuống. Cậu nhận ra người đàn ông này đang gánh vác mọi thứ trên vai. Anh bảo vệ cậu theo cách tàn nhẫn nhất nhưng cũng hiệu quả nhất.

"Em xin lỗi... em đã tưởng anh không tin em."

Phó Thời Lễ thở dài, anh đưa tay lên, ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cậu. Cái chạm lần này không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo một sự xót xa không che giấu.

"Tôi là kiến trúc sư, Giang Chước. Tôi có thể nhìn ra lỗi sai trên bản vẽ, nhưng tôi cũng có thể nhìn ra sự chân thành trong mắt một người. Tôi không tin bản vẽ bị lỗi, nhưng tôi tin cậu."

Câu nói đó giống như một liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Giang Chước bỗng nhiên cảm thấy mọi áp lực của cơn bão ngoài kia đều không còn quan trọng nữa.

Nhưng Phó Thời Lễ chưa dừng lại ở đó. Anh cầm lấy điện thoại, gọi một cuộc gọi nội bộ. "Thông báo cho Lâm (kiến trúc sư lâu năm lúc sáng), ngày mai không cần đến văn phòng nữa. Hồ sơ vi phạm bảo mật thông tin và cố ý gây thiệt hại cho công ty sẽ được gửi sang phía luật sư."

Anh đặt điện thoại xuống, nhìn Giang Chước. "Ngày mai chúng ta sẽ phải đến công trường. Chúng ta phải trực tiếp sửa lại đống đổ nát đó. Cậu có chịu nổi không?"

Giang Chước kiên định gật đầu. "Có anh ở đó, em không sợ."

Đêm đó, họ không về nhà. Họ lại cùng nhau ngồi dưới ánh đèn tăng ca, nhưng lần này không phải để vẽ nên những giấc mơ mới, mà để sửa chữa những rạn nứt của thực tại. Phó Thời Lễ bắt đầu chỉ dẫn cho Giang Chước cách gia cố kết cấu bằng một kỹ thuật mới mà anh vừa nghĩ ra trong lúc điều tra.

Nhịp điệu làm việc của họ nhịp nhàng và đồng điệu như một bản hòa tấu. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ không còn nghe như tiếng gào thét của cơn bão, mà giống như một bản nhạc nền trầm buồn, chứng kiến hai linh hồn đang dựa vào nhau để vượt qua nghịch cảnh.

Khoảng hai giờ sáng, khi Giang Chước đang mải mê tính toán lại khối lượng kính cần thay thế, cậu cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay mình. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Phó Thời Lễ đang nhìn mình với một ánh mắt sâu thẳm.

"Vị đắng lần này... cậu thấy thế nào?" Anh hỏi, nhắc lại câu chuyện về tách cà phê không đường hôm trước.

Giang Chước mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xuyên qua sự mệt mỏi. "Nó đắng thật anh ạ. Nhưng vì đắng, nên khi anh nắm tay em thế này, em mới thấy nó thực sự ngọt."

Phó Thời Lễ không nói gì, anh chỉ lặng lẽ siết chặt tay cậu.

Trong bóng tối của Studio "Vô Hình", giữa những bản vẽ dang dở và nỗi lo về ngày mai, có một tình cảm đã vượt qua sự đồng cảm đơn thuần để trở thành một sự cam kết thầm lặng. Họ là những kẻ lạc nhịp giữa Tân Kinh, nhưng trong cơn bão này, họ đã tìm thấy nhịp đập chung của sự tin tưởng tuyệt đối.