Tân Kinh bước vào những ngày mưa phùn dai dẳng. Thứ mưa không đủ lớn để gột rửa bụi bặm của thành phố, nhưng đủ để khiến bầu không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, bám chặt lấy lớp kính của Studio "Vô Hình" như một lớp màng đục ngầu. Trong không gian ấy, mọi vật dường như đều bị bọc trong một lớp nhung mờ ảo, làm nhòe đi những ranh giới sắc lẹm của các khối kiến trúc.
Kể từ sau buổi tuyên bố gây sốc của Phó Thời Lễ, bầu không khí trong văn phòng trở nên kỳ lạ. Những lời đàm tiếu không còn vang lên công khai, nhưng những ánh mắt dò xét thì vẫn còn đó, lảng vảng như những bóng ma. Tuy nhiên, Giang Chước không còn bận tâm nữa. Cậu bận rộn với vai trò mới – giám sát thiết kế cho dự án Nova. Những bản vẽ, những cuộc gọi trao đổi với đơn vị cung ứng vật liệu chiếm trọn thời gian của cậu, khiến nụ cười trên môi cậu trở nên thực tế và vững chãi hơn, không còn là lớp mặt nạ xã giao mỏng manh như trước.
Sự thay đổi lớn nhất, có lẽ nằm ở người đàn ông ngồi trong căn phòng phía cuối hành lang.
Phó Thời Lễ bắt đầu có những hành động mà nếu là một năm trước, người ta sẽ tưởng anh bị "chiếm xác". Anh không còn chỉ nhận sự quan tâm từ Giang Chước một cách thụ động. Anh bắt đầu "quan sát ngược".
Sáng hôm đó, Giang Chước vừa ngồi xuống bàn làm việc, còn chưa kịp đi pha cà phê như thói quen hằng ngày, thì đã thấy một chiếc túi giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn phím. Bên trong là một ổ bánh mì sừng bò còn nóng hổi và một hộp sữa tươi nguyên chất. Không có giấy ghi chú, không có tên người gửi, nhưng mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng bám trên mặt túi đã tố cáo chủ nhân của nó.
Giang Chước liếc nhìn về phía cửa phòng Phó Thời Lễ. Cánh cửa vẫn đóng kín, nhưng qua lớp kính mờ, cậu thấy bóng dáng cao gầy của anh đang cúi đầu bên bàn làm việc. Cậu khẽ mỉm cười, bẻ một mẩu bánh mì đưa lên miệng. Vị bơ thơm ngậy tan ra, xua đi cái lạnh của cơn mưa ngoài cửa sổ.
Hóa ra, vị sếp khắt khe này khi muốn quan tâm ai đó lại vụng về và im lặng đến thế.
Buổi chiều, cuộc họp kỹ thuật kéo dài hơn dự kiến. Khi Giang Chước bước ra khỏi phòng họp, cậu cảm thấy cổ họng đau rát. Cơn cảm lạnh từ vài ngày trước vẫn chưa dứt hẳn, cộng với việc nói liên tục suốt ba tiếng đồng hồ khiến cậu chỉ muốn gục xuống.
Cậu đi vào pantry, định tìm chút nước ấm. Nhưng khi vừa chạm tay vào bình đun, một bàn tay khác đã ngăn lại.
"Để tôi."
Phó Thời Lễ đứng đó từ lúc nào. Anh không nhìn cậu, chỉ lẳng lặng cầm lấy bình nước. Thay vì pha cà phê đen như mọi khi, anh lấy ra một hộp trà gừng sả túi lọc – thứ mà Giang Chước nhớ là mình chưa bao giờ thấy trong studio này.
"Anh mới mua trà ạ?" Giang Chước hỏi, giọng cậu khàn đặc, nghe như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
Phó Thời Lễ nhúng túi trà vào nước sôi, nhìn những làn khói trắng bốc lên che mờ cặp kính gọng kim loại. "Tôi tiện tay mua khi đi gặp khách hàng. Nghe nói nó tốt cho người nói nhiều."
Giang Chước bật cười khẽ, nhưng rồi lại ho một tràng dài. Phó Thời Lễ nhíu mày, anh đặt cốc trà xuống bàn, rồi đột ngột đưa mu bàn tay lên chạm vào trán cậu.
Cái chạm lạnh lẽo của anh khiến Giang Chước giật mình lùi lại một bước, nhưng Phó Thời Lễ đã nhanh hơn, anh giữ lấy vai cậu, ép cậu đứng yên để kiểm tra nhiệt độ.
"Cậu hơi sốt rồi," anh nói, giọng mang theo một sự khiển trách không giấu giếm. "Tại sao không xin nghỉ?"
"Dự án Nova đang vào giai đoạn quan trọng, em không muốn làm chậm tiến độ..."
"Tiến độ không quan trọng bằng việc cậu ngất xỉu giữa công trường," Phó Thời Lễ ngắt lời. Anh cầm lấy cốc trà, ấn vào tay Giang Chước. "Uống hết đi. Sau đó thu dọn đồ đạc, tôi đưa cậu về."
Giang Chước tròn mắt: "Anh đưa em về? Nhưng anh còn bản vẽ quy hoạch khu Bắc..."
"Nó có thể đợi đến ngày mai. Còn phổi của cậu thì không chắc."
Phó Thời Lễ quay lưng đi, không cho cậu cơ hội từ chối. Giang Chước đứng ngẩn ngơ nhìn cốc trà gừng trong tay. Vị cay nồng của gừng hòa cùng mùi thơm của sả xông lên mũi, khiến cậu thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cậu nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ của trà hòa quyện với chút ngọt hậu, giống hệt như tính cách của người đàn ông vừa rời đi – cứng nhắc bên ngoài nhưng lại dịu dàng một cách âm thầm bên trong.
Chiếc xe của Phó Thời Lễ chuyển bánh giữa làn mưa của Tân Kinh. Đây là lần đầu tiên Giang Chước ngồi ở ghế phụ trong xe của anh. Không gian bên trong xe cũng giống hệt chủ nhân của nó: sạch sẽ đến mức cực đoan, tối giản và thoang thoảng mùi gỗ đàn hương thanh khiết.
Giang Chước tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn đường nhòe đi vì nước mưa. Cơn sốt khiến cậu cảm thấy đầu óc lùng bùng, nhưng sự hiện diện của Phó Thời Lễ ở ngay bên cạnh lại mang đến một cảm giác an tâm kỳ lạ.
"Anh Phó này," Giang Chước lên tiếng phá vỡ sự im lặng. "Anh thích uống cà phê đen không đường, vì anh thích vị đắng của nó, hay vì anh muốn bản thân phải luôn tỉnh táo?"
Phó Thời Lễ xoay vô lăng, chiếc xe rẽ vào một con phố nhỏ hơn. Anh im lặng một lúc lâu, lâu đến mức Giang Chước tưởng anh sẽ không trả lời.
"Vị đắng giúp tôi ghi nhớ thực tế," anh nói, giọng trầm mặc hòa vào tiếng mưa rơi trên nóc xe. "Trong ngành này, nếu cậu quá chìm đắm vào sự ngọt ngào của những lời khen ngợi hay những giấc mơ viển vông, cậu sẽ ngã rất đau. Vị đắng khiến tôi luôn tỉnh táo để nhìn thấy những khiếm khuyết trong bản vẽ của mình, và cả trong cuộc đời mình."
Giang Chước nhìn nghiêng gương mặt anh. Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa sổ, những nếp nhăn nơi khóe mắt của anh hiện rõ hơn. Cậu nhận ra người đàn ông này đã dùng vị đắng để tự xây nên một lớp vỏ bọc bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương của quá khứ.
"Nhưng đôi khi, vị đắng quá lâu sẽ làm lưỡi anh tê dại đấy," Giang Chước thì thầm. "Anh sẽ không còn cảm nhận được hương vị của những thứ khác nữa."
Phó Thời Lễ không đáp, nhưng đôi bàn tay đang nắm vô lăng của anh khẽ siết chặt.
Xe dừng lại trước cửa một tiệm cháo nhỏ nằm sâu trong một con ngõ ở thành phố Thanh Châu – khu vực giáp ranh với Tân Kinh, nơi mang hơi thở đời thường hơn là sự hào nhoáng của các tòa cao ốc.
"Xuống xe đi. Cậu cần ăn cái gì đó nóng trước khi uống thuốc."
"Ơ, em tưởng anh đưa em về nhà?"
"Tôi không muốn ngày mai nhận được tin trợ lý của mình chết đói trong căn hộ thuê," Phó Thời Lễ lạnh lùng nói, nhưng hành động của anh lại trái ngược: anh bước xuống xe, mở ô và đi vòng sang phía cửa của Giang Chước, che chắn cho cậu khỏi những giọt mưa lạnh buốt.
Tiệm cháo nhỏ chỉ có vài chiếc bàn gỗ cũ kỹ và hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng khổng lồ ở cửa. Bà chủ quán thấy Phó Thời Lễ thì niềm nở chào hỏi, dường như anh là khách quen hiếm hoi ở đây.
Họ ngồi đối diện nhau. Phó Thời Lễ gọi một tô cháo trắng thịt băm cho Giang Chước và một bát mì khô cho mình.
Giang Chước nhìn anh ăn mì một cách chậm rãi, thong dong. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh ở một không gian bình dị thế này. Không có bản vẽ, không có áp lực khách hàng, chỉ có hai con người ngồi bên nhau giữa làn khói bốc lên từ tô cháo nóng.
"Sao anh lại biết quán này ạ?" Giang Chước tò mò hỏi.
"Hồi tôi mới bắt đầu khởi nghiệp, studio chưa có danh tiếng, tôi thường lang thang ở khu này để tìm cảm hứng từ những kiến trúc cũ. Đây là nơi duy nhất mở cửa đến 3 giờ sáng và không chê những người chỉ có đủ tiền mua một bát cháo trắng," Phó Thời Lễ nói, ánh mắt anh nhìn vào hư không, như đang hồi tưởng về một thời gian nan mà anh đã đi qua một mình.
Giang Chước bỗng cảm thấy một sự thấu cảm mãnh liệt. Cậu đưa tay ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay anh trên mặt bàn gỗ. Lần này, Phó Thời Lễ không rụt tay lại. Anh để mặc cho những ngón tay ấm áp của cậu chạm vào mình.
"Vị đắng lúc đó... chắc là đắng lắm anh nhỉ?"
Phó Thời Lễ nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Giang Chước. "Phải. Nhưng nếu không có vị đắng đó, tôi sẽ không biết quý trọng những gì mình đang có. Và tôi cũng sẽ không nhận ra..."
Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Giang Chước.
"...Nhận ra điều gì ạ?"
"Nhận ra rằng có những người, ngay cả khi họ mang đến sự phiền phức bằng sự quan tâm thái quá, tôi vẫn không thể đẩy họ ra được."
Trái tim Giang Chước đập chệch một nhịp. Đây là lời tỏ tình hay chỉ là một sự công nhận? Cậu không biết, nhưng cậu thấy mặt mình nóng ran, không phải vì cơn sốt, mà vì sự chân thành trong giọng nói của anh.
Bữa ăn trôi qua trong một sự im lặng dịu dàng. Phó Thời Lễ đưa Giang Chước về tận cửa căn hộ của cậu. Trước khi cậu xuống xe, anh lấy từ trong hộc xe ra một túi thuốc tây.
"Uống đúng giờ. Nếu mai vẫn sốt thì ở nhà, tôi sẽ gửi tài liệu qua email."
Giang Chước cầm túi thuốc, cậu nhìn anh, rồi bất ngờ rướn người lên, hôn nhẹ vào gò má của Phó Thời Lễ. Một nụ hôn phớt qua, nhanh như một cánh bướm chạm vào mặt hồ.
"Cảm ơn anh vì bữa tối, và vì... trà gừng không đường."
Nói rồi, cậu nhanh chóng mở cửa chạy vào trong tòa nhà, để lại Phó Thời Lễ ngồi lặng người trong xe.
Anh đưa tay lên chạm vào gò má vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương nhàn nhạt của Giang Chước. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, thấy mình đang mỉm cười – một nụ cười thực sự, không phải là sự nhếch môi mỉa mai thường ngày.
Phó Thời Lễ nổ máy xe, chiếc xe lăn bánh trên con đường sũng nước mưa. Anh với tay lấy cốc cà phê đen mua từ sáng đã nguội ngắt ở hộc bên cạnh, nhấp một ngụm. Vị vẫn đắng, đắng ngắt như cũ. Nhưng lần này, giữa cái đắng ấy, anh bỗng cảm nhận được một dư vị ngọt ngào lạ lùng đang lan tỏa, sưởi ấm cả lồng ngực đang cô đơn từ bấy lâu nay.