Thành phố Tân Kinh vào buổi sáng thuyết trình dự án Nova mang một vẻ mặt khác hẳn với sự tĩnh lặng của những đêm tăng ca. Bầu trời xanh xám bị chia cắt bởi những đường kẻ trắng của khói máy bay, và gió luồn qua các khe hở cao ốc tạo nên những tiếng rít đều đặn như nhịp thở của một con quái vật cơ khí.
Tại trụ sở của tập đoàn Nova, sảnh chờ được lát đá cẩm thạch trắng bóng loáng đến mức có thể soi rõ từng gương mặt lo âu của các kiến trúc sư. Giang Chước đứng sau lưng Phó Thời Lễ, đôi tay cậu hơi run khi cầm tập hồ sơ phối cảnh vừa được đóng khung trang trọng. Cậu đã mặc bộ vest chỉnh tề nhất mình có, nhưng giữa không gian nặc mùi quyền lực và sự thực dụng này, cậu vẫn cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo đang cố gắng len lỏi vào một hệ thống không thuộc về mình.
Phó Thời Lễ đứng đó, thẳng tắp và lạnh lùng như một cột trụ chịu lực. Anh không nhìn vào các đối thủ cạnh tranh xung quanh, cũng không nhìn vào những giám đốc đang đi lại hối hả. Ánh mắt anh chỉ tập trung vào một điểm vô định trên bức tường kính phía trước. Chỉ có Giang Chước mới nhận thấy, ngón tay trỏ của Phó Thời Lễ thi thoảng lại gõ nhẹ vào cạnh của máy tính bảng theo một nhịp điệu lẻ loi – nhịp điệu của một người đã quá quen với việc đứng một mình trong bão tố.
"Mời đại diện của Studio 'Vô Hình' vào phòng họp số 1."
Tiếng thông báo vang lên khô khốc. Giang Chước hít một hơi thật sâu, cậu liếc nhìn Phó Thời Lễ và nhận thấy anh cũng vừa siết chặt quai cặp táp. Họ bước vào, và cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, cắt đứt mọi âm thanh náo nhiệt của thế giới bên ngoài.
Buổi thuyết trình diễn ra trong một bầu không khí nghẹt thở. Phó Thời Lễ không dùng những lời hoa mỹ để thuyết phục. Anh để các bản vẽ của Giang Chước nói thay.
Khi màn hình lớn hiển thị sơ đồ ánh sáng mới – nơi mà những cột trụ bê tông thô kệch đã được "phù phép" để trở thành những ống dẫn sáng tự nhiên chiếu xuống tầng hầm, cả căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng kéo dài. Những vị giám đốc vốn chỉ quan tâm đến diện tích sàn bắt đầu nghiêng người về phía trước. Họ nhìn thấy ở đó không chỉ là sự tối ưu hóa không gian, mà là một sự tinh tế có thể nâng tầm giá trị thương hiệu.
Tuy nhiên, sự thấu cảm bao giờ cũng có cái giá của nó.
"Giải pháp này rất sáng tạo," vị Trưởng ban dự án lên tiếng, tay gõ bút chì lên bàn. "Nhưng chi phí cho loại kính phản quang và hệ thống tản sáng này cao hơn dự toán ban đầu 15%. Anh Phó, anh biết chúng tôi ưu tiên lợi nhuận hơn là những trải nghiệm mơ hồ của khách hàng mà."
Giang Chước cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cậu định tiến lên để giải thích về giá trị lâu dài của việc tiết kiệm điện năng nhờ ánh sáng tự nhiên, nhưng Phó Thời Lễ đã giơ tay ngăn lại.
Anh bước tới gần màn hình, ánh sáng xanh từ bản vẽ hắt lên mặt anh, làm nổi bật những đường nét cương nghị.
"Tôi không bán cho các ông một bản vẽ," Phó Thời Lễ nói, giọng anh trầm ổn nhưng mang một sức nặng khiến người nghe phải nín thở. "Tôi bán cho các ông một lý do để khách hàng muốn quay lại đây thay vì đi mua sắm trực tuyến. Nếu các ông muốn tiết kiệm 15% đó, hãy tìm một người thợ xây. Còn nếu muốn xây dựng một biểu tượng của Tân Kinh, hãy ký vào đây. Sự thấu hiểu nhu cầu thầm kín của con người mới là thứ lợi nhuận bền vững nhất."
Khoảnh khắc đó, Giang Chước nhìn thấy bóng lưng của Phó Thời Lễ trở nên cao lớn lạ thường. Anh đang dùng uy tín và danh tiếng của chính mình để bảo vệ ý tưởng "dịu dàng" của một cậu trợ lý mới vào nghề. Cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và khắt khe kia, Phó Thời Lễ là người trân trọng linh hồn của kiến trúc hơn bất cứ ai.
Sau một hồi thảo luận kín, phía Nova cuối cùng cũng chấp thuận phương án. Khi bước ra khỏi phòng họp, Giang Chước cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một tảng đá nghìn cân. Cậu muốn reo hò, muốn ôm lấy ai đó, nhưng trước mặt là Phó Thời Lễ đang lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
"Anh Phó! Chúng ta thành công rồi!" Giang Chước không kiềm chế được, giọng cậu run lên vì vui sướng.
Phó Thời Lễ dừng động tác lại, anh quay đầu nhìn cậu. Dưới ánh sáng vàng của hành lang, đôi mắt anh dường như có một chút ý cười nhàn nhạt, rất khó để nhận ra nếu không nhìn kỹ.
"Mới chỉ là bắt đầu thôi. Còn giai đoạn thi công nữa." Anh nói, nhưng rồi lại bồi thêm một câu: "Nhưng... cậu làm tốt lắm."
Tuy nhiên, niềm vui của Giang Chước không kéo dài được lâu. Khi họ quay trở về văn phòng, tin tức về việc Phó Thời Lễ dùng danh tiếng để ép khách hàng nhận một phương án "tốn kém" đã lan truyền nhanh chóng.
Trong giờ nghỉ trưa, khi Giang Chước đi ngang qua khu vực pantry, cậu nghe thấy tiếng xì xào từ những đồng nghiệp lâu năm.
"Thằng nhóc đó là cái thá gì mà sếp lại bênh vực đến thế? Chỉ là một trợ lý quèn với mấy ý tưởng mơ mộng." "Nghe nói đêm nào cũng ở lại tăng ca riêng với sếp. Chắc là dùng cách khác để lấy lòng chứ tài cán gì..." "Sếp Phó xưa nay nổi tiếng công tư phân minh, vậy mà lần này lại vì một cái bản vẽ tào lao của nó mà suýt làm hỏng hợp đồng lớn. Thật là lạc quịp."
Giang Chước đứng khựng lại bên ngoài cánh cửa. Những lời nói sắc mỏng như dao lam cứ thế cứa vào lòng cậu. Cậu cúi đầu, nhìn vào đôi bàn tay vẫn còn vương chút vết mực từ bản vẽ đêm qua. Cậu đã nỗ lực hết mình, đã thức trắng nhiều đêm, vậy mà trong mắt mọi người, tất cả chỉ được gói gọn trong hai chữ "quan hệ".
Cậu lẳng lặng quay về chỗ ngồi, nụ cười niềm nở thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự im lặng đến đáng sợ. Cậu vùi đầu vào máy tính, cố gắng làm cho mình bận rộn để không phải nghe thấy những tiếng cười nói xung quanh.
Phó Thời Lễ bước ra khỏi phòng để lấy tài liệu. Anh đi qua dãy bàn làm việc và lập tức nhận thấy sự bất thường. Bầu không khí trong studio hôm nay mang một mùi vị chua chát. Anh liếc nhìn Giang Chước – người đang gõ phím một cách điên cuồng với đôi vai run nhẹ. Anh lại nhìn sang nhóm nhân viên đang tụ tập ở góc phòng, những ánh mắt lấm lét ấy không thể qua mắt được anh.
Phó Thời Lễ không nói gì. Anh đi thẳng vào phòng, nhưng năm phút sau, một thông báo được gửi đến email của toàn bộ nhân viên: "Mười phút nữa, họp toàn studio tại khu vực sảnh chung."
Mọi người xôn xao đứng dậy. Giang Chước cũng giật mình, cậu lo lắng không biết mình đã làm sai điều gì.
Khi tất cả đã tập trung đầy đủ, Phó Thời Lễ đứng ở vị trí trung tâm. Anh không cầm tài liệu, hai tay đút vào túi quần tây, tư thế vô cùng nhàn nhã nhưng tỏa ra áp lực khiến cả căn phòng im phăng phắc.
"Tôi nghe nói có vài người trong số các bạn đang thắc mắc về dự án Nova," anh lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng sắc lẹm. "Có người cho rằng phương án đó là 'lạc nhịp' với thực tế."
Những kẻ vừa xì xào lúc nãy bắt đầu cúi gầm mặt xuống.
"Trong studio này, thứ duy nhất quyết định giá trị của một người là sản phẩm họ tạo ra. Giang Chước đã đưa ra một giải pháp mà không ai trong số các bạn – những người đã ở đây 5 năm, 10 năm – nghĩ ra được. Nếu các bạn có thời gian để bàn tán về việc tại sao người khác thành công, thì hãy dùng thời gian đó để xem lại tại sao bản vẽ của chính mình bị gạt sang một bên."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người một, rồi dừng lại ở Giang Chước – người đang đứng chết lặng vì kinh ngạc.
"Ở 'Vô Hình', tôi không cần những kẻ biết vâng lời. Tôi cần những kẻ dám 'lạc nhịp' để tìm ra một lối đi mới. Từ hôm nay, Giang Chước chính thức phụ trách mảng giám sát thiết kế cho dự án Nova. Ai có ý kiến gì, có thể nộp đơn xin nghỉ ngay bây giờ."
Không một tiếng động nào phát ra. Sự im lặng bao trùm lấy studio, nhưng lần này là sự im lặng của sự nể sợ.
Phó Thời Lễ quay lưng đi thẳng vào phòng. Giang Chước đứng đó, trái tim cậu đập loạn nhịp. Cậu không ngờ một người kiệm lời và lạnh nhạt như Phó Thời Lễ lại có thể vì cậu mà công khai đối đầu với tất cả nhân viên. Cậu cảm thấy một luồng điện nóng hổi chảy khắp cơ thể, xua tan đi sự buốt giá của những lời đàm tiếu lúc nãy.
Đêm đó, Tân Kinh lại chìm trong bóng tối.
Giang Chước gõ cửa phòng Phó Thời Lễ. Lần này, cậu không mang theo cà phê, cũng không mang mẩu giấy ghi chú nào.
"Vào đi."
Cậu bước vào, thấy anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố.
"Anh Phó, cảm ơn anh chuyện lúc chiều," Giang Chước nói, giọng cậu hơi khàn. "Nhưng anh không cần phải làm thế. Em có thể tự chịu đựng được, em không muốn anh vì em mà mất lòng mọi người."
Phó Thời Lễ xoay người lại. Anh tháo kính ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng cực kỳ tỉnh táo.
"Tôi không làm vì cậu," anh nói, nhưng bước chân lại tiến về phía cậu. "Tôi làm vì sự công bằng của kiến trúc. Nếu để những lời đàm tiếu bóp chết một tài năng, thì cái studio này cũng không đáng để tôi ở lại."
Anh dừng lại trước mặt Giang Chước, khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết. Phó Thời Lễ đưa tay lên, định xoa đầu cậu như lần trước, nhưng rồi anh khựng lại giữa không trung. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, siết nhẹ.
"Cậu có biết tại sao tôi gọi chúng ta là những kẻ lạc nhịp không?"
Giang Chước ngước mắt nhìn anh, chờ đợi.
"Vì ở thành phố này, ai cũng chạy theo một nhịp điệu giống hệt nhau. Họ thức dậy, làm việc, kiếm tiền rồi già đi theo một lập trình có sẵn. Chỉ có những kẻ 'lạc nhịp' như chúng ta mới dừng lại để nhìn xem ánh sáng rơi trên một cột trụ như thế nào, hay nỗi đau của một người lạ có màu gì. Đừng sợ việc mình khác biệt, Giang Chước."
Giang Chước cảm thấy mắt mình nhòe đi. Cậu không nhịn được mà bước tới một bước, vòng tay ôm lấy eo của Phó Thời Lễ. Một cái ôm rất nhẹ, mang theo sự biết ơn và cả một chút tình cảm mà cậu chưa dám gọi tên.
Cơ thể Phó Thời Lễ cứng đờ. Anh chưa bao giờ chuẩn bị cho một sự đụng chạm thân mật thế này trong môi trường làm việc. Nhưng khi cảm nhận được sự run rẩy và hơi ấm từ chàng trai trẻ đang vùi đầu vào ngực mình, đôi tay đang lơ lửng của anh chậm rãi hạ xuống, vòng qua lưng Giang Chước.
Họ đứng đó, giữa căn phòng tối om ở tầng 45, bao quanh là những khối kính lạnh lẽo của Tân Kinh. Tiếng kim đồng hồ trên tường vẫn tích tắc, nhưng lúc này, nhịp điệu của nó dường như đã hòa quyện với nhịp tim của hai con người đang sưởi ấm cho nhau.
Giang Chước nhận ra, dù thế giới ngoài kia có ồn ào hay cay độc đến đâu, thì chỉ cần ở trong vòng tay này, cậu vẫn có thể tự tin bước đi với nhịp điệu "lạc lối" của chính mình. Còn Phó Thời Lễ, khi vùi mặt vào mái tóc thơm mùi nắng của Giang Chước, anh thầm nghĩ: Có lẽ, chứng mất ngủ của anh từ nay về sau sẽ có một phương thuốc chữa trị mới, dịu dàng và ấm áp hơn bất cứ tách cà phê đen nào trên thế giới này.