MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Tăng CaChương 5: HAI GIỜ SÁNG

Dưới Ánh Đèn Tăng Ca

Chương 5: HAI GIỜ SÁNG

1,605 từ · ~9 phút đọc

Thành phố Tân Kinh vào lúc hai giờ sáng là một thực thể hoàn toàn khác biệt. Những âm thanh náo nhiệt của ban ngày bị nghiền nát dưới màn đêm, chỉ còn lại tiếng rì rì trầm đục của những cỗ máy vận hành xuyên đêm và tiếng gió rít qua khe hở của những tòa cao ốc. Ở tầng 45, Studio "Vô Hình" tựa như một con tàu vũ trụ đang trôi dạt vô định giữa không trung, nơi ánh đèn LED xanh trắng trở thành nguồn sống duy nhất của những kẻ chưa thể tìm thấy lối về.

Giang Chước ngồi bất động trước màn hình máy tính, đôi mắt cậu đã đỏ hoe vì thiếu ngủ. Những con số và đường nét kiến trúc bắt đầu nhảy múa, chồng chéo lên nhau như một mê cung không có lối thoát. Cậu đưa tay lên day mạnh hai bên thái dương, cố gắng xua tan cơn choáng váng đang bủa vây. Đây là đêm thứ năm liên tiếp cậu ở lại. Sức trẻ dù bền bỉ đến đâu cũng bắt đầu chạm đến giới hạn của sự chịu đựng.

Bên kia dãy bàn, Phó Thời Lễ cũng không khá hơn. Anh đang kiểm tra lại lần cuối bản vẽ phối cảnh mà Giang Chước vừa hoàn thiện. Gương mặt anh dưới ánh đèn bàn trông hốc hác hơn hẳn, đôi môi mím chặt lộ vẻ căng thẳng cực độ. Dự án Nova sẽ được thuyết trình lại vào sáng mai. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ để định đoạt công sức của cả một tập thể.

"Giang Chước."

Tiếng gọi của anh vang lên giữa không gian tĩnh mịch, trầm và đục như tiếng gỗ mục va vào nhau.

Giang Chước giật mình, vội vàng đứng dậy nhưng vì đứng quá nhanh, máu không kịp lên não khiến cậu lảo đảo. Cậu phải vịn tay vào cạnh bàn để không bị ngã.

"Dạ... anh gọi em?"

Phó Thời Lễ nhìn thấy cái lảo đảo đó. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy, bước về phía cậu. Thay vì hỏi về bản vẽ, anh lại đặt tay lên vai Giang Chước, ấn nhẹ cậu ngồi xuống ghế.

"Nghỉ mười phút đi. Cậu đang làm sai hết các tọa độ rồi."

Giang Chước nhìn xuống màn hình, lúc này mới nhận ra mình vừa nhập nhầm thông số của cột trụ vào phần diện tích cây xanh. Cậu thở dài, buông xuôi đôi tay trên đùi, đầu dựa hẳn vào lưng ghế gỗ cứng ngắc.

"Em xin lỗi... em chỉ hơi mệt một chút."

"Tôi biết," Phó Thời Lễ nói khẽ. Anh không quay về bàn của mình mà đi vòng ra phía sau ghế của Giang Chước.

Trong sự im lặng của hai giờ sáng, mọi cử động đều trở nên rõ ràng và mang theo sức nặng tâm lý lớn. Giang Chước cảm thấy hơi thở của Phó Thời Lễ ở ngay đỉnh đầu mình. Rồi, một điều không tưởng đã xảy ra. Đôi bàn tay gầy, thon dài và luôn lạnh lẽo của Phó Thời Lễ chạm nhẹ vào vùng vai gáy đang cứng đờ của cậu.

Giang Chước cứng người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Phó Thời Lễ bắt đầu xoa bóp một cách vụng về. Anh vốn không phải là người biết cách chăm sóc người khác, những ngón tay anh vốn chỉ quen với việc cầm bút chì và thước kẻ, nên lực đạo có chút không đều. Nhưng cái lạnh từ đầu ngón tay anh khi chạm vào làn da ấm nóng ở cổ Giang Chước lại tạo ra một sự kích thích kỳ lạ, khiến cậu rùng mình.

"Anh... anh Phó, để em tự làm được rồi ạ," Giang Chước lắp bắp, mặt cậu nóng bừng dù nhiệt độ phòng rất thấp.

"Ngồi yên," giọng anh mang theo sự áp đặt khó cưỡng, nhưng nếu nghe kỹ, người ta sẽ thấy một chút vụn vỡ của sự mệt mỏi trong đó. "Cậu đã thức đêm vì dự án của tôi. Đây là việc tối thiểu tôi có thể làm để cậu không gục xuống trước khi mặt trời mọc."

Giang Chước không phản kháng nữa. Cậu nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể để mặc cho đôi bàn tay kia dẫn dắt cảm xúc của mình. Sự im lặng lúc này không còn đáng sợ, nó trở nên đặc quánh và mang theo một mùi hương thầm kín. Mùi gỗ đàn hương trên người Phó Thời Lễ hòa quyện với mùi giấy mực và mùi mồ hôi nhạt của một đêm làm việc căng thẳng, tạo nên một "mùi hương của sự đồng cam cộng khổ".

Dưới sự tác động của những ngón tay anh, khối cơ căng cứng nơi cổ Giang Chước dần giãn ra. Cảm giác thấu cảm của cậu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu không chỉ cảm thấy sự chăm sóc, mà còn cảm nhận được sự run rẩy rất nhẹ từ bàn tay Phó Thời Lễ. Anh cũng đang kiệt sức. Anh cũng đang cô đơn trong cái tháp ngà danh tiếng của mình.

"Anh Phó," Giang Chước nói nhỏ, giọng cậu mơ màng như thể đang nói trong giấc ngủ. "Anh có thấy không? Lúc hai giờ sáng, Tân Kinh trông giống như một nghĩa địa của những ánh đèn. Mọi người đều ngủ, chỉ có những kẻ lạc lối như chúng ta là còn thức."

Phó Thời Lễ dừng tay lại một nhịp. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời im lìm như những nấm mồ bằng đá.

"Chúng ta không lạc lối," anh đáp, giọng trầm xuống. "Chúng ta chỉ đang xây dựng những gì người khác sẽ sử dụng vào ban ngày. Kiến trúc sư là những kẻ sống trong bóng tối để tạo ra ánh sáng cho người khác."

"Nhưng ai sẽ tạo ra ánh sáng cho anh?" Giang Chước quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh.

Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng centimet. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng chân thành trên gương mặt Giang Chước. Phó Thời Lễ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Câu hỏi của cậu chạm vào vùng cấm địa sâu nhất trong tâm hồn anh – nơi anh đã khóa chặt từ nhiều năm nay để không ai thấy được sự yếu đuối.

Anh không trả lời. Thay vào đó, anh đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt qua quầng thâm dưới mắt Giang Chước. Một cử động quá đỗi thân mật, vượt xa ranh giới của sếp và trợ lý.

"Cậu nói quá nhiều rồi, Giang Chước. Đi pha cà phê đi."

Giang Chước nhìn anh, thấy trong đôi mắt ấy một sự trốn chạy rõ ràng. Cậu không ép anh thêm nữa. Cậu mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng dịu dàng, rồi đứng dậy đi về phía pantry.

Trong lúc đứng đợi nước sôi, Giang Chước nhìn vào chiếc bình giữ nhiệt màu xanh nhạt. Cậu chợt nhận ra rằng, trong cái thành phố lạnh lẽo này, việc họ tìm thấy nhau giữa những đêm tăng ca không phải là sự tình cờ. Đó là sự hút nhau của hai mảnh linh hồn đều đang khao khát một hơi ấm thực sự, không phải hơi ấm từ máy sưởi hay ánh đèn, mà là hơi ấm của sự thấu hiểu.

Khi cậu mang hai cốc cà phê quay lại, Phó Thời Lễ đã ngồi vào bàn của cậu, đang tỉ mỉ sửa lại những sai số mà cậu đã nhập nhầm lúc nãy. Anh làm việc một cách tập trung, lưng thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị như chưa từng có khoảnh khắc xoa bóp vụng về kia diễn ra.

Giang Chước đặt cốc cà phê xuống cạnh anh. Phó Thời Lễ không ngẩng đầu lên, chỉ nói ngắn gọn: "Cảm ơn."

Họ tiếp tục làm việc cho đến khi ánh sáng xám xịt của rạng đông bắt đầu len lỏi qua những tầng mây của Tân Kinh. Lúc sáu giờ sáng, bản thiết kế cuối cùng đã hoàn tất. Một bản thiết kế hòa hợp giữa cái tôi nghệ thuật của Phó Thời Lễ và sự thấu cảm nhân văn của Giang Chước.

"Xong rồi," Phó Thời Lễ thốt lên, giọng anh nhẹ bẫng như vừa trút được một gánh nặng nghìn cân.

Anh quay sang nhìn Giang Chước, định nói lời gì đó, nhưng lại thấy cậu đã ngủ gục trên bàn làm việc tự bao giờ. Đầu cậu gối lên cánh tay, hơi thở đều đặn, mái tóc hơi rối rủ xuống trán. Dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa, gương mặt cậu trông bình yên đến lạ thường.

Phó Thời Lễ đứng dậy, chậm rãi cởi chiếc áo khoác vest của mình ra. Anh nhẹ nhàng khoác lên người Giang Chước, cẩn thận kéo vạt áo để che kín đôi vai gầy của cậu. Anh đứng đó nhìn cậu rất lâu, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ: Có lẽ, ánh sáng mà anh hằng tìm kiếm không nằm ở những tòa cao ốc bằng kính ngoài kia, mà nó đang nằm ngay đây, dưới lớp áo khoác của anh, trong hơi thở bình yên của một người lạ vừa trở nên thân thuộc.

Kim đồng hồ trên tường studio nhích thêm một nấc. Hai giờ sáng đã qua đi, một ngày mới lại bắt đầu, nhưng đối với Phó Thời Lễ, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm mất ngủ, anh thấy lòng mình dịu lại, dù cho thử thách lớn nhất – buổi thuyết trình – đang chờ đợi ở phía trước.