Thành phố Tân Kinh sau cơn mưa đầu mùa trở nên sạch sẽ một cách lạ lùng, nhưng cái sạch sẽ đó lại mang theo một cảm giác buốt giá. Hơi ẩm bám vào những khối kính, tạo thành những vệt nước dài như những giọt nước mắt lăn trên diện mạo của đô thị. Bên trong Studio "Vô Hình", hệ thống điều hòa vẫn duy trì ở mức 24 độ C, một nhiệt độ lý tưởng cho những chiếc máy tính vận hành hết công suất, nhưng lại là một thử thách đối với những con người đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng cho những đêm không ngủ.
Phó Thời Lễ ngồi trong phòng làm việc, cánh cửa vốn luôn đóng chặt hôm nay lại để hé một khoảng nhỏ. Anh không thừa nhận, nhưng cái khoảng hở vài centimet đó là cách duy nhất để anh nghe thấy tiếng động từ dãy bàn làm việc bên ngoài — nơi có tiếng sột soạt của giấy vẽ và thỉnh thoảng là tiếng sụt sịt nhẹ vì cảm lạnh của Giang Chước.
Trên bàn anh, bên cạnh tách cà phê đen quen thuộc, giờ đây luôn xuất hiện một mẩu giấy ghi chú màu vàng chanh.
Giang Chước dường như đã biến việc để lại những mẩu giấy này thành một nghi thức thầm lặng. Hôm nay, mẩu giấy không có hình vẽ, chỉ có một dòng chữ ngay ngắn: "Hôm nay trời trở lạnh, anh nhớ đóng cửa sổ nếu gió lùa nhé. Em có để một chút mật ong chanh trong bình giữ nhiệt ở pantry."
Phó Thời Lễ cầm mẩu giấy lên, ngón tay anh lướt qua những nét chữ có phần bay bổng của cậu trợ lý. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng — nó không phải là sự khó chịu vì bị xâm phạm không gian riêng tư, mà là một sự xao động mỏng manh như mặt nước bị một chiếc lá rụng chạm vào. Anh đưa mẩu giấy lên gần mũi, dường như trên đó vẫn còn vương lại một mùi hương rất nhẹ, không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi nắng của quần áo vừa mới giặt, mùi của sự sống thường nhật mà anh đã bỏ quên từ lâu.
Anh đứng dậy, chậm rãi bước ra phía pantry.
Khu vực pantry của studio vốn dĩ chỉ là một nơi đặt máy pha cà phê và lò vi sóng khô khốc. Nhưng kể từ khi Giang Chước đến, góc nhỏ này bắt đầu có sự thay đổi. Một vài mầm cây xanh nhỏ xíu được đặt trong những chiếc cốc gốm bị mẻ, một vài hộp bánh quy tự làm được đặt ngay ngắn trên kệ. Giang Chước đang dùng sự thấu cảm của mình để "nhân hóa" cái không gian công nghiệp này.
Phó Thời Lễ tìm thấy chiếc bình giữ nhiệt màu xanh nhạt có dán tên mình. Anh rót ra một chút nước mật ong chanh. Hơi nóng bốc lên, mang theo vị chua dịu và ngọt thanh, xộc thẳng vào khứu giác, khiến cơn đau đầu âm ỉ do thiếu ngủ của anh dịu đi trông thấy.
"Anh dùng thử thấy vị thế nào ạ?"
Giang Chước xuất hiện ở cửa pantry, trên tay ôm một xấp catalogue mẫu đá. Cậu nhìn anh với ánh mắt vừa mong chờ vừa có chút e dè. Sau nụ hôn nhẹ của ánh sáng ban mai đêm qua, hay nói đúng hơn là sau cái xoa đầu bất chợt của Phó Thời Lễ, bầu không khí giữa hai người đã thay đổi. Nó không còn là sự xa cách lạnh lùng, mà là một sự ngượng ngùng đầy ý tứ.
Phó Thời Lễ nhấp một ngụm nước ấm, cảm giác ngọt ngào trôi xuống cổ họng. "Hơi ngọt quá so với tôi," anh nói, giọng vẫn trầm thấp nhưng không có ý chỉ trích. "Nhưng... không tệ."
Giang Chước cười híp cả mắt, để lộ một lúm đồng tiền nhỏ bên má trái mà Phó Thời Lễ chưa từng để ý trước đây. "Lần sau em sẽ bớt mật ong lại một chút. Anh phải uống nước ấm nhiều vào, em thấy sắc mặt anh hôm nay không được tốt lắm."
"Cậu quan sát tôi nhiều quá đấy, Giang Chước," Phó Thời Lễ đặt chiếc cốc xuống, ánh mắt anh xoáy sâu vào cậu.
Giang Chước hơi khựng lại, cậu cúi đầu nhìn xuống mũi giày mình, giọng nhỏ rí: "Vì anh là người dẫn dắt em mà. Nếu người dẫn dắt gục ngã, tụi em biết dựa vào đâu?"
Phó Thời Lễ im lặng. Anh không quen với việc trở thành điểm tựa tinh thần cho ai đó. Trong thế giới của anh, ai cũng phải tự đứng vững trên đôi chân của mình. Nhưng nhìn cái dáng vẻ lo lắng chân thành của Giang Chước, anh bỗng thấy trái tim mình mềm đi một chút.
"Về làm việc đi," anh nói, rồi cầm chiếc bình giữ nhiệt quay về phòng.
Càng về đêm, studio càng chìm vào bóng tối sâu thẳm. Những nhân viên khác đã về từ lúc sáu giờ, chỉ còn lại hai cái bóng in trên tường kính.
Đây là đêm thứ ba liên tiếp họ cùng nhau ở lại để hoàn thiện bản vẽ "đánh lừa" khách hàng. Nhịp độ làm việc chậm rãi nhưng cực kỳ tập trung. Phó Thời Lễ phụ trách phần kết cấu và tính toán kỹ thuật, còn Giang Chước phụ trách phần thổi hồn vào không gian bằng các chi tiết trang trí và ánh sáng.
Khoảng mười một giờ đêm, một sự cố nhỏ xảy ra. Hệ thống điện của tòa nhà bị bảo trì đột xuất, toàn bộ studio chìm vào bóng tối hoàn toàn. Tiếng quạt gió máy tính tắt ngấm, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối và mùi hương của bóng tối — mùi của bụi mịn, mùi giấy và mùi mưa còn sót lại ngoài kia.
"Anh Phó? Anh có đó không?" Giọng Giang Chước vang lên, có chút hốt hoảng trong bóng tối.
"Tôi đây. Đừng cử động, coi chừng vấp vào mô hình," tiếng của Phó Thời Lễ vang lên điềm tĩnh từ phía bàn làm việc bên kia.
Giang Chước nghe thấy tiếng sột soạt, rồi một ánh sáng nhỏ nhoi từ chiếc đèn pin điện thoại của Phó Thời Lễ bật lên. Anh bước về phía cậu, ánh sáng từ dưới hắt lên làm khuôn mặt anh có những mảng sáng tối sắc sảo, giống như một bức tượng điêu khắc tinh vi.
"Đứng yên đó," anh nói khẽ.
Khi anh đến gần, Giang Chước có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Trong không gian hẹp và tối tăm, các giác quan của con người trở nên nhạy cảm gấp bội. Giang Chước nghe thấy cả tiếng nhịp tim của chính mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Phó Thời Lễ soi đèn xuống đất, dọn dẹp mấy sợi dây cáp vương vãi để tạo một lối đi an toàn cho cậu. Khi anh ngẩng đầu lên, ánh đèn vô tình lướt qua khuôn mặt của Giang Chước. Anh thấy cậu đang nhìn mình, đôi mắt phản chiếu ánh sáng điện thoại như hai vì sao nhỏ trong đêm tối.
"Cậu sợ bóng tối sao?" Phó Thời Lễ hỏi, nhận thấy tay Giang Chước đang siết chặt lấy cạnh bàn.
"Dạ không hẳn là sợ... chỉ là cảm thấy hơi cô độc," Giang Chước thành thật đáp. "Trong bóng tối, thành phố này trông như đã biến mất, chỉ còn lại mình em."
Phó Thời Lễ im lặng một lát. Anh đưa tay ra, vô thức nắm lấy cổ tay Giang Chước. Lớp da thịt ấm nóng tiếp xúc với nhau khiến cả hai đều khẽ run lên. Một luồng điện chạy dọc theo cánh tay, lan tỏa vào sâu trong tâm trí.
"Cậu không có một mình," Phó Thời Lễ nói, giọng anh trầm và khàn hơn thường ngày, tan vào trong bóng tối như một lời tự sự. "Ít nhất là lúc này."
Giang Chước cảm thấy cổ tay mình như bị đốt cháy bởi cái nắm tay của anh. Cậu không rút tay lại, trái lại, cậu khẽ xoay tay để các đầu ngón tay chạm nhẹ vào mu bàn tay anh. Một sự giao tiếp thầm lặng giữa hai linh hồn đơn độc giữa lòng Tân Kinh.
Trong bóng tối ấy, Phó Thời Lễ bỗng thấy tâm mình bình lặng một cách lạ kỳ. Chứng mất ngủ, những con số, những áp lực từ khách hàng... tất cả dường như lùi xa, nhường chỗ cho mùi hương nắng mới tỏa ra từ người thanh niên trước mặt. Anh nhận ra rằng, bóng tối không chỉ mang đến sự cô độc, nó còn là một lớp màn bảo vệ, cho phép người ta trút bỏ lớp mặt nạ cứng nhắc để sống thật với những rung động của mình.
"Anh Phó, anh có bao giờ nghĩ về việc bỏ đi không?" Giang Chước hỏi, giọng cậu thì thầm như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng. "Bỏ đi khỏi Tân Kinh, đến một nơi mà chúng ta không cần phải xây những cái hộp kính nữa."
Phó Thời Lễ siết nhẹ cổ tay cậu. "Trước đây tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi tưởng mình thuộc về nơi này. Nhưng hiện tại... tôi bắt đầu tự hỏi, nơi nào mới thực sự có ánh sáng."
Khoảnh khắc ấy kéo dài bao lâu, không ai rõ. Có thể là một phút, cũng có thể là cả một đời người thu nhỏ lại. Ánh đèn điện thoại của Phó Thời Lễ bắt đầu yếu đi, nhưng sự thấu cảm giữa họ thì ngược lại, nó đang rực cháy lên một cách âm thầm và mãnh liệt.
Khi hệ thống điện dự phòng bật sáng, ánh đèn huỳnh quang xanh xao một lần nữa bao phủ studio. Phó Thời Lễ lập tức buông tay Giang Chước ra, quay người đi về phía bảng điện.
Giang Chước đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh. Cậu đưa tay lên chạm vào cổ tay vẫn còn vương lại hơi ấm của đối phương. Cậu biết, từ giây phút này, mùi hương của bóng tối sẽ không còn là nỗi sợ hãi đối với cậu nữa, bởi vì trong bóng tối đó, cậu đã tìm thấy một bàn tay để nắm lấy.
Và Phó Thời Lễ, khi ngồi lại vào bàn làm việc, anh thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Anh cầm chiếc bình giữ nhiệt lên, uống một ngụm nước mật ong chanh đã nguội lạnh, nhưng vị ngọt của nó dường như vẫn còn vương vấn mãi nơi đầu lưỡi, ngọt hơn cả những gì anh từng tưởng tượng về một sự cứu rỗi.