MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Tăng CaChương 3: BẢN VẼ SỐ KHÔNG

Dưới Ánh Đèn Tăng Ca

Chương 3: BẢN VẼ SỐ KHÔNG

1,967 từ · ~10 phút đọc

Nếu Tân Kinh là một cỗ máy khổng lồ, thì mỗi buổi sáng thứ Hai chính là lúc động cơ của nó gầm rú dữ dội nhất. Dòng người đổ ra từ các trạm tàu điện ngầm như những dòng thác đổ, tràn vào các tòa nhà văn phòng, nơi những cuộc họp kéo dài vô tận đang chờ sẵn. Tại Studio "Vô Hình", không khí cũng không ngoại lệ. Sự tĩnh lặng thường nhật đã bị thay thế bằng tiếng máy in chạy hết công suất và mùi giấy mới thơm nồng nhưng đầy áp lực.

Giang Chước ôm xấp tài liệu dày cộp bước vào phòng họp lớn. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang lơ lửng trong không trung, đặc quánh như màn sương mù trước một cơn bão. Hôm nay là ngày thuyết trình phương án cho dự án "Khu trung tâm thương mại Nova" – một hợp đồng quan trọng có thể quyết định doanh thu cả năm của studio.

Phó Thời Lễ đã ngồi đó, ở vị trí chủ tọa. Anh vận bộ vest đen cổ điển, cà vạt thắt nút kép chỉn chu đến mức không một sợi chỉ thừa. Anh đang lật giở những trang hồ sơ, gương mặt không lộ chút cảm xúc, nhưng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn, khô khốc.

Tộc. Tộc. Tộc.

Mỗi nhịp gõ như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của thời gian. Đối diện anh là đại diện phía khách hàng – những người đàn ông trung niên trong những bộ đồ đắt tiền, ánh mắt họ không nhìn vào những bản vẽ đầy tính nghệ thuật mà chỉ nhìn vào những con số diện tích mặt bằng và dự toán chi phí.

"Anh Phó," người đàn ông đứng đầu phía khách hàng lên tiếng, giọng vang lên đầy quyền lực nhưng khô khan. "Chúng tôi đánh giá cao danh tiếng của 'Vô Hình', nhưng bản thiết kế này... nó quá 'hàn lâm'. Những khoảng thông tầng mở và hệ thống vườn treo này chiếm quá nhiều diện tích cho thuê. Chúng tôi cần tối ưu hóa không gian, mỗi mét vuông ở Tân Kinh đều là kim cương."

Giang Chước đứng ở góc phòng, tim cậu thắt lại. Bản thiết kế đó là tâm huyết của cả đội trong suốt ba tháng qua, đặc biệt là những phần cải tạo ánh sáng mà Phó Thời Lễ đã thức trắng nhiều đêm để tính toán.

Phó Thời Lễ ngẩng đầu, đôi mắt sau gọng kính kim loại sắc lạnh như dao. "Kiến trúc không chỉ là việc lấp đầy diện tích. Nếu các ông chỉ muốn một cái hộp chứa đầy gian hàng, các ông nên tìm một đơn vị xây dựng bình thường, không phải tìm đến tôi. Ánh sáng và không khí chính là thứ giữ chân khách hàng ở lại lâu hơn trong trung tâm của các ông. Đó là lợi nhuận vô hình."

Cuộc tranh luận kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, phía khách hàng đứng dậy, để lại một câu nói lạnh lùng trước khi rời đi: "Ba ngày. Chúng tôi cho anh ba ngày để bỏ hết những thứ rườm rà đó đi. Nếu không, hợp đồng này sẽ thuộc về bên khác."

Cánh cửa phòng họp đóng sầm lại.

Không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Những kiến trúc sư khác khẽ nhìn nhau rồi lẳng lặng thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, không ai dám nhìn vào mắt Phó Thời Lễ. Chỉ còn Giang Chước ở lại. Cậu nhìn những bản vẽ tâm huyết bị gạt sang một bên, trên đó còn vương lại những vết bút đỏ của khách hàng gạch chéo lên những mảng xanh mà cậu đã dày công đề xuất.

"Anh Phó..." Giang Chước ngập ngừng.

Phó Thời Lễ vẫn ngồi yên. Anh nhìn vào khoảng không vô định trên mặt bàn. Ánh đèn phòng họp phản chiếu xuống đôi mắt anh, làm lộ ra sự mệt mỏi cùng cực mà anh luôn cố gắng che giấu.

"Dọn dẹp đi," anh nói, giọng khàn đặc. "Tất cả những thứ này... giờ chỉ là số không."

Chiều hôm đó, Studio "Vô Hình" chìm trong một bầu không khí u ám chưa từng có. Mọi người làm việc trong im lặng, tiếng gõ phím không còn nhịp nhàng mà trở nên gấp gáp, loạn lạc. Giang Chước nhìn vào màn hình máy tính, nhưng những đường nét CAD giờ đây trông thật vô nghĩa. Cậu cứ nghĩ mãi về cụm từ "bản vẽ số không". Có phải trong thế giới này, mọi sự sáng tạo đều phải cúi đầu trước những con số thực dụng?

Đến tối, khi mọi người đã về hết, Giang Chước vẫn thấy Phó Thời Lễ ngồi trong phòng làm việc, nhưng anh không vẽ. Anh chỉ ngồi đó, nhìn chăm chằm vào bức tường trống không.

Giang Chước đi pha một ấm trà nhài. Cậu biết lúc này cà phê đen chỉ làm thần kinh anh thêm căng thẳng. Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

"Anh không bắt đầu sửa lại sao?" Giang Chước thấp giọng hỏi, đặt chén trà xuống cạnh tay anh.

Phó Thời Lễ nhìn chén trà, hương nhài thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi mùi giấy mực nồng đậm trong phòng. Anh thở dài, tựa lưng vào ghế, tháo kính ra và đưa tay lên day thái dương.

"Sửa cái gì đây, Giang Chước? Sửa một công trình có linh hồn thành một cái kho chứa hàng sao? Tôi đã dành mười năm để khẳng định rằng kiến trúc là nghệ thuật vị nhân sinh, nhưng cuối cùng, ở cái thành phố này, nó chỉ là vị kim tiền."

Giang Chước kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, ngồi xuống. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Phó Thời Lễ bộc lộ sự yếu lòng rõ rệt đến thế. Không còn vị sếp hà khắc, chỉ còn một người đàn ông đang lạc lối giữa lý tưởng và hiện thực.

"Em nhớ lúc đi học, thầy giáo có nói một câu: 'Kiến trúc sư là những người xây giấc mơ trên đất của người khác'. Chúng ta mượn đất của họ, mượn tiền của họ, nên đôi khi phải thỏa hiệp một chút để giấc mơ có thể thành hình," Giang Chước nói chậm rãi, giọng cậu mềm mại như dòng nước mát len lỏi vào tâm hồn đang khô héo của đối phương.

Phó Thời Lễ nhìn cậu, đôi mắt mệt mỏi khẽ nheo lại. "Cậu đang khuyên tôi thỏa hiệp?"

"Không, em đang khuyên anh 'đánh lừa' họ," Giang Chước mỉm cười, một nụ cười có chút tinh nghịch. "Chúng ta sẽ bỏ những mảng xanh lộ thiên đi theo ý họ, nhưng chúng ta sẽ đưa chúng vào bên trong bằng những cách khác. Ví dụ như hệ thống kính phản xạ hoặc giếng trời thu nhỏ. Họ sẽ có diện tích sàn, còn chúng ta... chúng ta vẫn có ánh sáng."

Phó Thời Lễ lặng đi. Anh nhìn chàng thanh niên trước mặt. Trong khi anh đang mải mê với nỗi đau của một "nghệ sĩ bị từ chối", thì Giang Chước lại dùng sự nhạy cảm và linh hoạt của mình để tìm ra một lối thoát. Sự thấu cảm của cậu không chỉ dừng lại ở cảm xúc, mà còn là thấu hiểu nỗi khổ của cả hai phía.

Anh bỗng nhận ra, mình đã quá cứng nhắc. Những năm tháng mất ngủ và cô độc đã biến anh thành một khối thép, sắc sảo nhưng dễ gãy. Còn Giang Chước giống như một sợi dây mây, mềm dẻo, bền bỉ và luôn tìm cách vươn về phía có nắng.

"Cậu có muốn thử không?" Phó Thời Lễ đột ngột hỏi.

"Dạ?"

"Thử bản vẽ lại theo ý tưởng 'đánh lừa' của cậu. Tôi cho cậu đêm nay. Nếu cậu làm được một bộ khung khả thi, chúng ta sẽ cùng nhau hoàn thiện nó trong hai ngày tới."

Giang Chước mở to mắt, tim đập thình thịch vì phấn khích lẫn lo lắng. "Em... em sẽ cố hết sức!"

Đêm đó, Studio "Vô Hình" không tắt đèn.

Phó Thời Lễ không về, anh ngồi ở bàn bên cạnh, lặng lẽ quan sát Giang Chước làm việc. Đây là lần đầu tiên họ làm việc song song với nhau như những người cộng sự thực thụ, không phải quan hệ cấp trên - cấp dưới.

Nhịp độ truyện lúc này chậm lại, chỉ còn tiếng chuột click chuột đều đặn và tiếng sột soạt của giấy nháp. Giang Chước đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của những khối hình. Cậu khai thác sâu vào từng kẽ hở của bản thiết kế cũ, tìm cách cài cắm những yếu tố tự nhiên vào đó một cách tinh vi nhất. Cậu quên mất sự hiện diện của Phó Thời Lễ, quên mất cả thời gian đang trôi đi ngoài cửa sổ.

Khoảng hai giờ sáng, Giang Chước bắt đầu thấy mắt mình díp lại. Cậu chống tay lên cằm, nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị một mô hình 3D vừa hoàn thành. Những đường nét xanh dịu của hệ thống thông gió ngầm trông giống như những mạch máu của tòa nhà.

"Xong rồi sao?"

Giọng nói của Phó Thời Lễ vang lên ngay sát bên tai khiến Giang Chước giật mình. Anh đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào, hơi ấm từ cơ thể anh thoang thoảng mùi trà nhài và một chút mùi gỗ đàn hương từ nước hoa khô.

Phó Thời Lễ cúi xuống, một tay chống lên bàn làm việc, tay kia cầm chuột lướt qua mô hình của Giang Chước. Khoảng cách giữa họ gần đến mức Giang Chước có thể nhìn thấy những sợi tóc bạc sớm lấp lánh dưới ánh đèn của anh. Cậu nín thở, cảm nhận hơi thở của anh lướt qua gò má mình.

"Rất thông minh," Phó Thời Lễ lầm bầm, giọng anh trầm thấp và mang theo một sự tán thưởng chân thành. "Cậu đã biến những cột trụ chịu lực thành những ống dẫn ánh sáng. Khách hàng sẽ không phàn nàn về diện tích, vì đây là kết cấu bắt buộc. Giang Chước, cậu có một bộ óc rất... dịu dàng."

Giang Chước đỏ mặt, cậu cúi đầu tránh ánh mắt của anh. "Dạ, em chỉ nghĩ là chúng ta không nên từ bỏ."

Phó Thời Lễ nhìn cậu thêm một lúc lâu, rồi đột nhiên anh đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Giang Chước. Động tác ấy rất nhanh, rất khẽ, như một sự phá lệ trong quy tắc ứng xử khô khan của anh.

"Ngủ một lát đi. Cậu đã làm tốt rồi."

Giang Chước ngẩn người. Bàn tay anh tuy lạnh nhưng cái xoa đầu ấy lại khiến cậu cảm thấy một luồng nhiệt nóng hổi lan tỏa khắp người. Cậu vùi mặt vào cánh tay trên bàn, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ, rồi chìm vào giấc ngủ vì quá kiệt sức.

Trong giấc mơ màng, cậu cảm thấy có một chiếc áo khoác dày, mang theo hơi ấm đặc trưng của Phó Thời Lễ, được đắp nhẹ lên vai mình.

Ở phía bên kia văn phòng, Phó Thời Lễ không ngồi vào bàn làm việc nữa. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời nơi những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang nhen nhóm. Tiếng kim đồng hồ tích tắc vẫn vang lên, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không thấy nó đáng sợ nữa.

Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé đang ngủ gục trên bàn, lòng thầm nghĩ: Hóa ra, từ số không vẫn có thể vẽ nên một điều gì đó, nếu người ta có đủ sự dịu dàng để bao dung cho những thực tế khắc nghiệt.