MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Tăng CaChương 2: TIẾNG KIM ĐỒNG HỒ

Dưới Ánh Đèn Tăng Ca

Chương 2: TIẾNG KIM ĐỒNG HỒ

2,169 từ · ~11 phút đọc

Sau khi tiếng bước chân của Giang Chước tan biến hẳn nơi sảnh thang máy, Studio "Vô Hình" trả lại cho Phó Thời Lễ một sự tĩnh lặng đến tàn nhẫn. Anh ngồi đó, tay vẫn cầm chiếc cốc sứ mà Giang Chước vừa mang đến. Hơi nóng đã tan biến, chỉ còn lại chất lỏng màu đen sóng sánh, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà thành một điểm sáng nhỏ nhoi, cô độc.

Phó Thời Lễ nhấp một ngụm cà phê nguội. Vị đắng lúc này không còn gắt như lúc đầu mà trở nên chát ngầm, bám chặt lấy cuống họng. Anh tự hỏi, tại sao một người trẻ tuổi như Giang Chước lại có thể nhận ra sự "lạnh lẽo" của những khối kính và thép nhanh đến thế? Đa số những người đến đây đều bị choáng ngợp bởi sự hào nhoáng, họ khao khát được khắc tên mình lên những tòa cao ốc, xem đó là biểu tượng của thành công. Nhưng cậu thanh niên kia lại nhìn thấy chúng như những "chiếc hộp được đánh số".

Anh đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc và tiến về phía cửa sổ sát đất. Tân Kinh nhìn từ tầng 45 giống như một bảng mạch điện tử khổng lồ đang hoạt động quá tải. Những dòng xe chạy dài tạo thành những vệt sáng đỏ rực và trắng xóa, đan xen nhau không nghỉ. Ở thành phố này, người ta tôn thờ tốc độ và sự chính xác. Người ta sợ hãi sự dừng lại, vì dừng lại đồng nghĩa với việc bị đào thải.

Phó Thời Lễ đưa tay chạm vào mặt kính. Nó lạnh, cái lạnh của một vật chất không có sự sống. Anh đã sống trong cái lạnh này bao nhiêu năm rồi? Mười năm? Hay mười lăm năm? Anh không nhớ rõ. Anh chỉ biết rằng từ rất lâu rồi, khái niệm "nhà" đối với anh đã mờ nhạt đến mức chỉ còn là một địa chỉ trên giấy tờ. Căn hộ của anh ở trung tâm quận 1 cũng chỉ là một chiếc hộp khác, rộng hơn, đắt tiền hơn, nhưng cũng trống rỗng và im lìm hơn.

Anh quay lại bàn, nhìn tập bản vẽ dang dở. Chứng mất ngủ của anh không phải là một căn bệnh sinh lý đơn thuần, mà là một sự phản kháng của hệ thần kinh trước sự trống rỗng. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh không thấy bóng tối yên bình, mà thấy những đường thẳng, những con số, những bản thiết kế chưa hoàn thiện và tiếng kim đồng hồ tích tắc như nhát búa gõ vào màng nhĩ.

Anh cầm bút chì lên, nhưng lần này ngón tay anh hơi khựng lại. Trên góc bàn làm việc, nơi Giang Chước đặt cốc cà phê, có một mẩu giấy ghi chú màu vàng nhạt dính nhẹ vào cạnh đế cốc. Có lẽ nó bị vương vào khi cậu ấy dọn dẹp bàn làm việc của mình.

Trên mẩu giấy là một nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi — một hình vẽ nhỏ xíu về một chậu cây xương rồng nở hoa bên cạnh một cửa sổ có nắng. Nét vẽ đơn giản, thậm chí là hơi trẻ con so với phong cách thiết kế chuyên nghiệp của studio, nhưng nó mang một sức sống mãnh liệt. Dưới hình vẽ là dòng chữ nhỏ: "Ngày thứ 30 tại Vô Hình - Phải cố gắng thôi!".

Phó Thời Lễ nhìn chằm chằm vào mẩu giấy đó rất lâu. Một cảm giác lạ lẫm trào dâng trong lòng anh — một sự tò mò mơ hồ về thế giới nội tâm của cậu trợ lý luôn nở nụ cười niềm nở kia. Đằng sau nụ cười đó là gì? Là sự nỗ lực chân thành, hay cũng là một lớp mặt nạ để tồn tại ở Tân Kinh này?

Anh kẹp mẩu giấy vào giữa cuốn sổ tay của mình, hành động mà chính anh cũng thấy khó hiểu. Đoạn, anh tắt đèn văn phòng.

Bóng tối ập xuống, bao trùm lấy mọi thứ. Chỉ còn lại ánh đèn đỏ nhấp nháy từ các tòa tháp lân cận hắt vào, biến không gian studio thành một cõi thực ảo đan xen. Phó Thời Lễ rời khỏi văn phòng, bước đi trong hành lang tối om. Tiếng kim đồng hồ treo tường ở khu vực lễ tân vang lên đều đặn: Tích. Tắc. Tích. Tắc. Mỗi tiếng động như xé toạc không gian, nhắc nhở anh rằng một ngày nữa đã qua đi, và một đêm dài đằng đẵng lại bắt đầu.

Sáng hôm sau, Tân Kinh thức dậy trong tiếng còi xe và mùi khói bụi nồng nặc.

Giang Chước có mặt tại văn phòng lúc tám giờ kém mười lăm phút. Cậu luôn là người đến sớm nhất để chuẩn bị cà phê và kiểm tra lại lịch trình trong ngày cho nhóm thiết kế. Cậu mặc một chiếc áo len màu kem nhạt, trông mềm mại và dễ gần hơn hẳn giữa những đồng nghiệp đang hối hả bước vào với những bộ vest đen tối màu.

Khi Giang Chước đang loay hoay ở khu vực pantry, cửa thang máy mở ra. Phó Thời Lễ bước ra, vẫn phong thái ấy, vẫn bộ sơ mi phẳng phiu không một nếp nhăn như thể anh chưa từng trải qua một đêm mất ngủ. Nhưng Giang Chước, với bản năng thấu cảm nhạy bén, nhận ra quầng thâm dưới mắt anh đậm hơn hôm qua một chút, và bước đi của anh có phần nặng nề hơn.

"Chào buổi sáng, anh Phó," Giang Chước tươi cười, tay bưng khay cà phê đi ra.

Phó Thời Lễ dừng bước, ánh mắt lướt qua cậu một lượt rồi khẽ gật đầu. "Chào cậu."

Anh không đi thẳng vào phòng như mọi khi mà dừng lại ở bàn làm việc của Giang Chước. Trên bàn, cậu đã đặt sẵn bản vẽ mặt cắt mà cậu đã gửi email tối qua, nhưng lần này là bản in khổ lớn với những phần cần chú ý được đánh dấu bằng bút dạ màu xanh dịu.

"Tôi đã xem email của cậu lúc ba giờ sáng," Phó Thời Lễ đột ngột lên tiếng.

Giang Chước hơi giật mình. Ba giờ sáng? Anh ấy thực sự không ngủ sao?

"Dạ, anh thấy có chỗ nào cần chỉnh sửa thêm không ạ?"

Phó Thời Lễ chỉ tay vào phần lối thoát hiểm và hệ thống thông gió ở góc phía Tây. "Cách cậu xử lý luồng không khí ở đây khá thú vị. Thay vì dùng các ống dẫn công nghiệp thông thường, cậu đã tận dụng các khe hở của cấu trúc để tạo ra sự lưu thông tự nhiên. Ai dạy cậu điều này?"

Giang Chước hơi ngượng ngùng, cậu đáp nhỏ: "Dạ không ai dạy ạ. Em chỉ nghĩ là... nếu người ta phải ở dưới hầm lâu, họ sẽ muốn cảm nhận được một chút gió thực sự, thay vì gió từ máy lạnh. Em đã xem lại các công trình cổ, họ thường có những khoảng hở rất thông minh."

Phó Thời Lễ im lặng một lúc. Anh nhìn sâu vào đôi mắt của Giang Chước, như muốn tìm kiếm điều gì đó đằng sau những câu chữ đơn giản kia. Sự thấu cảm. Đó là thứ mà đa số kiến trúc sư ở studio này đã đánh mất để đổi lấy sự hiệu quả và lợi nhuận. Họ vẽ cho khách hàng, cho những bản báo cáo, nhưng Giang Chước đang vẽ cho "con người".

"Nghĩ cho người sử dụng là tốt," Phó Thời Lễ nói, giọng anh có chút dịu đi nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. "Nhưng trong thiết kế thương mại, sự thấu cảm đôi khi là một gánh nặng. Nó làm chậm tiến độ và tiêu tốn ngân sách. Cậu phải học cách cân bằng giữa trái tim và con số."

Giang Chước gật đầu, nhưng trong thâm tâm cậu không hoàn toàn đồng ý. Cậu nhìn thấy Phó Thời Lễ quay đi, và lần này, cậu nhận thấy một chi tiết nhỏ: Tay trái của anh khẽ run lên khi anh đưa lên chỉnh lại gọng kính. Đó là dấu hiệu của sự kiệt sức quá độ.

Buổi sáng trôi qua trong bầu không khí làm việc căng thẳng. Studio "Vô Hình" giống như một thư viện khổng lồ, nơi chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng trao đổi công việc ngắn gọn. Đến giờ nghỉ trưa, mọi người thường kéo nhau ra các quán ăn nhanh bên dưới tòa nhà hoặc đặt đồ ăn về văn phòng.

Giang Chước nhìn thấy Phó Thời Lễ vẫn đóng cửa phòng. Anh không đi ăn, cũng không gọi đồ ăn.

Cậu lưỡng lự nhìn túi bánh mì sandwich tự làm và hộp sữa tươi trên bàn mình. Cậu biết tính anh, nếu cậu vào mời anh đi ăn, chắc chắn sẽ bị từ chối bằng một câu ngắn gọn "Tôi không đói".

Mười lăm phút sau, Giang Chước gõ cửa phòng Phó Thời Lễ.

"Vào đi."

Anh đang đứng bên bàn mô hình, tay cầm một chiếc nhíp nhỏ để gắn một chi tiết cây xanh tí hon vào bản phối cảnh. Gương mặt anh tập trung đến mức cực đoan, như thể cả thế giới lúc này chỉ thu nhỏ lại trong cái mô hình bằng mica kia.

"Anh Phó, em có mua dư một phần bánh mì cá ngừ, anh dùng tạm nhé? Em để ở đây, nếu anh không ăn thì... bỏ đi cũng phí ạ," Giang Chước nói dối một cách vụng về, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng.

Phó Thời Lễ không ngẩng đầu lên, nhưng động tác của anh chậm lại một nhịp. "Tôi đã nói là tôi cần sự chính xác, bao gồm cả việc báo cáo trung thực. Cậu không phải là người sẽ mua dư đồ ăn mà không có lý do."

Giang Chước khựng lại, nụ cười tắt ngấm. Cậu nhận ra lớp vỏ bọc của mình dễ dàng bị anh nhìn thấu. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên chân thành hơn: "Phải, em không mua dư. Em thấy anh đã thức trắng đêm, và nếu anh cứ tiếp tục bỏ bữa, dạ dày anh sẽ biểu tình trước khi bản thiết kế hoàn thành đấy ạ. Anh có thể ghét sự quan tâm thừa thãi của em, nhưng làm ơn hãy ăn một chút."

Lần này, Phó Thời Lễ thực sự ngẩng đầu lên. Anh nhìn chàng trợ lý trẻ đang đứng đó, mặt hơi đỏ lên vì căng thẳng nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng. Sự bướng bỉnh dịu dàng của Giang Chước khiến anh cảm thấy một luồng điện lạ chạy qua tim. Đã bao lâu rồi không có ai đứng trước mặt anh mà nói những lời "thừa thãi" như thế?

Anh đặt chiếc nhíp xuống, thở ra một hơi dài. "Để đó đi."

"Dạ?"

"Để bánh mì đó đi. Tôi sẽ ăn."

Giang Chước thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ trở lại. "Vâng ạ! Anh nhớ ăn lúc còn hơi ấm nhé. Em xin phép ra ngoài làm việc tiếp."

Cánh cửa khép lại. Phó Thời Lễ tiến về phía túi bánh mì. Nó được gói cẩn thận trong giấy bạc, bên ngoài còn dán một miếng sticker nhỏ hình mặt cười. Anh cầm miếng bánh mì lên, hơi ấm từ lớp giấy bạc truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt của anh.

Cắn một miếng, vị cá ngừ béo ngậy trộn lẫn với vị thanh của rau xà lách và một chút cay nhẹ của tiêu lan tỏa. Nó không phải là cao lương mỹ vị, nhưng nó có một hương vị mà anh chưa từng nếm trải ở những nhà hàng sang trọng: hương vị của sự quan tâm không vụ lợi.

Phó Thời Lễ vừa ăn vừa nhìn ra cửa sổ. Thành phố Tân Kinh ngoài kia vẫn đang vận hành một cách điên cuồng, tiếng kim đồng hồ trong đầu anh dường như cũng không còn tích tắc một cách tàn nhẫn như đêm qua nữa.

Anh tự hỏi, liệu mình có thể ngủ được mười lăm phút sau khi ăn hết miếng bánh này không?

Trong khi đó, ở bên ngoài, Giang Chước ngồi vào bàn làm việc, lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cậu mở cuốn sổ tay ra, bắt đầu ghi chép những đầu việc tiếp theo. Cậu không nhận ra rằng mình vừa mới mở ra một vết nứt nhỏ trên bức tường băng giá của Phó Thời Lễ.

Những đêm tăng ca phía trước có lẽ sẽ vẫn mệt mỏi, vẫn đầy áp lực, nhưng ít nhất, ánh đèn huỳnh quang trong studio lúc này không còn xanh xao quá mức nữa. Nó bắt đầu mang một màu sắc khác — màu của một sự thấu hiểu thầm lặng đang bắt đầu nảy mầm giữa những bản vẽ xám trắng và những khối kính lạnh lẽo của Tân Kinh.