Tân Kinh không bao giờ ngủ, và những tin đồn ở đây cũng vậy. Chúng lan nhanh như một thứ virus trong hệ thống dây dẫn của thành phố, xuyên qua những sợi cáp quang và hiện lên trên màn hình điện thoại của hàng triệu người khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng.
Sáng thứ Hai, khi tuyết bắt đầu tan, để lại những vũng nước đục ngầu trên vỉa hè, mặt báo và các trang tin kiến trúc lớn đồng loạt giật tít: "Gương mặt đại diện của Studio Vô Hình: Thiên tài hay kẻ lừa dối? Bí ẩn về sự sụp đổ của dự án An Cư mười năm trước." Những bức ảnh cũ mà Thẩm Nhã đe dọa đã thực sự xuất hiện, không còn là những tấm hình nhòe mờ trong phong thư, mà là những tệp tin độ phân giải cao, phơi bày một Phó Thời Lễ trẻ tuổi đứng giữa đống đổ nát của những bức tường bê tông cốt tre.
Cả thành phố xôn xao. Những đối tác vốn đang vồn vã với dự án Nova bỗng chốc trở nên im lặng đáng sợ. Những cuộc gọi đến văn phòng bị cắt đứt hoặc chuyển sang chế độ hộp thư thoại. Studio "Vô Hình" vốn luôn sáng đèn kiêu hãnh giữa tầng 45, nay lại bị bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt như trong một hầm mộ.
Giang Chước đẩy cửa bước vào văn phòng. Cậu không ngạc nhiên khi thấy những nhân viên khác đang tụ tập thành nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán. Ánh mắt họ nhìn cậu không còn là sự kính nể của những ngày qua, mà là một sự thương hại lẫn tò mò. Nhưng Giang Chước không quan tâm. Cậu đi thẳng về phía phòng làm việc của Phó Thời Lễ.
Bên trong, Phó Thời Lễ đang đứng quay lưng lại phía cửa, nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những con kiến dưới chân tòa nhà. Anh không mặc áo vest, chỉ khoác chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ, đôi vai rộng hơi chùng xuống dưới sức nặng của dư luận.
"Anh vẫn ổn chứ?" Giang Chước nhẹ nhàng hỏi, cậu đặt một cốc trà nóng lên bàn.
Phó Thời Lễ xoay người lại. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng đến lạ thường. Không có sự hoảng loạn, không có sự trốn chạy. Anh nhìn xấp báo chí trên bàn rồi mỉm cười nhạt.
"Cuối cùng thì những khối đá cũng lên tiếng, Giang Chước ạ. Mười năm qua, tôi đã cố gắng xây dựng 'Vô Hình' thật cao để che đi cái móng yếu ớt của quá khứ. Nhưng tôi quên mất rằng, kiến trúc chân chính không cho phép bất cứ sự dối trá nào tồn tại mãi mãi."
"Chúng ta sẽ làm gì đây?" Giang Chước tiến lại gần, bàn tay cậu tìm đến bàn tay anh, siết chặt. "Thẩm Nhã đang muốn phá hủy mọi thứ anh đã gây dựng."
"Không, cô ấy chỉ đang giúp tôi thực hiện điều mà lẽ ra tôi nên làm từ mười năm trước," Phó Thời Lễ hít một hơi thật sâu. "Tôi đã yêu cầu một cuộc họp báo vào hai giờ chiều nay. Tôi sẽ không đính chính, tôi sẽ thú nhận."
Giang Chước sững sờ. "Thú nhận? Anh biết điều đó nghĩa là gì không? Anh có thể bị tước chứng chỉ hành nghề, các dự án hiện tại sẽ bị hủy bỏ..."
"Tôi biết," Phó Thời Lễ ngắt lời, anh đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cậu. "Nhưng nếu tôi tiếp tục im lặng, tôi sẽ mãi mãi là kẻ 'vô hình' theo đúng nghĩa tiêu cực nhất. Tôi muốn cậu có thể tự hào về người mình yêu, chứ không phải một kẻ thành công nhờ một bí mật nhơ nhuốc."
Hai giờ chiều. Trung tâm báo chí Tân Kinh chật kín người. Những ánh đèn flash của máy ảnh lóe lên liên tục, tạo nên một thứ ánh sáng lạnh lẽo và chói gắt.
Phó Thời Lễ bước lên bục phát biểu. Giang Chước đứng ở một góc khuất trong hội trường, tim cậu đập mạnh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Ở hàng ghế đầu, Thẩm Nhã ngồi đó, đôi môi tô son đỏ rực và ánh mắt sắc lẹm như một thợ săn đang chờ đợi con mồi sa lưới. Cô ta muốn thấy anh quỳ xuống cầu xin, hoặc ít nhất là thấy anh thảm bại trước công chúng.
Phó Thời Lễ điều chỉnh micro. Giọng anh vang lên, không hề run rẩy, trầm ổn và rõ ràng như cách anh vẫn thường giảng giải về một bản vẽ kết cấu.
"Tôi đứng đây hôm nay không phải để phủ nhận những thông tin đang lan truyền. Dự án An Cư mười năm trước sụp đổ hoàn toàn là do sai lầm trong tính toán vật liệu của tôi. Khi đó, vì sự kiêu ngạo của tuổi trẻ và khát khao tạo ra những ngôi nhà rẻ nhất cho người nghèo, tôi đã phớt lờ các quy tắc an toàn căn bản. Tôi đã dùng bê tông kém chất lượng và kết cấu tre không đủ tiêu chuẩn."
Cả hội trường ồ lên. Tiếng xì xào bàn tán nổ ra như sấm.
"Mười năm qua, tôi đã để người khác nhận trách nhiệm thay mình," anh liếc nhìn Thẩm Nhã, khiến cô ta khẽ giật mình. "Đó là nỗi hèn nhát lớn nhất trong cuộc đời tôi. Studio 'Vô Hình' được thành lập không phải để phô diễn tài năng, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để tôi bù đắp cho những lỗi lầm đó. Tôi đã thiết kế Nova, đã cải tạo Nhà ga cũ với sự khắt khe đến cực đoan về an toàn, chỉ vì tôi sợ hãi những khối đá sẽ lại sụp đổ một lần nữa."
Phó Thời Lễ dừng lại một chút, anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, như đang nói với toàn bộ thành phố Tân Kinh.
"Nhưng hôm nay, tôi nhận ra rằng, một kiến trúc sư không thể xây dựng tương lai nếu không dám đối diện với những vết nứt của quá khứ. Tôi chấp nhận mọi hình phạt từ hiệp hội kiến trúc. Tôi xin lỗi những người đã đặt niềm tin vào tôi, và xin lỗi cả những người đã bị tôi làm thất vọng mười năm trước."
Sự im lặng bao trùm hội trường. Đó không phải là sự im lặng kỳ thị, mà là một sự chấn động trước sự thật thà tàn nhẫn của một người đàn ông vốn luôn đứng trên đỉnh cao. Thẩm Nhã đứng bật dậy, gương mặt cô ta tái nhợt. Cô ta không ngờ anh lại dám làm đến mức này – phá hủy danh tiếng của chính mình để thoát khỏi sự thao túng của cô ta.
Buổi họp báo kết thúc. Phó Thời Lễ bước xuống bục giữa vòng vây của các phóng viên, nhưng anh không trả lời thêm bất cứ câu hỏi nào. Anh đi thẳng về phía góc phòng, nơi Giang Chước đang đứng chờ.
Họ ra về bằng lối cửa sau. Chiếc xe lăn bánh trong chiều tà của Tân Kinh. Những dòng chữ điện tử trên các tòa nhà bắt đầu hiện lên thông tin về buổi họp báo.
"Anh đã làm được rồi," Giang Chước khẽ nói khi họ đã ở trong không gian riêng tư của chiếc xe.
Phó Thời Lễ tựa đầu vào ghế, anh nhắm mắt lại, một hơi thở dài trút ra như đã dồn nén suốt một thập kỷ. "Cậu thấy tôi có điên không? Đánh đổi tất cả chỉ vì một sự thật?"
"Kiến trúc sư giỏi nhất là người biết khi nào cần phá dỡ một công trình hỏng để xây lại từ đầu," Giang Chước nắm lấy tay anh, những ngón tay đan vào nhau chặt chẽ. "Anh không mất tất cả. Anh vẫn còn em, và anh vừa mới tìm lại được chính mình."
Họ không quay về Studio hay về căn hộ cao cấp của Phó Thời Lễ. Anh lái xe đưa cậu đến một bãi đất trống ở ven sông, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh đường chân trời của Tân Kinh. Những khối đá, khối bê tông ngoài kia đang rực rỡ dưới ánh đèn, nhưng giờ đây chúng không còn là những gánh nặng đè lên vai anh nữa.
Phó Thời Lễ bước xuống xe, gió sông thổi tung mái tóc anh. Anh nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh phản chiếu xuống mặt nước.
"Giang Chước, có lẽ ngày mai hiệp hội sẽ đình chỉ giấy phép của tôi. Các dự án của 'Vô Hình' sẽ bị đình trệ. Tôi sẽ không còn là Phó Thời Lễ lừng lẫy nữa."
Giang Chước bước đến phía sau, vòng tay ôm lấy eo anh, tựa mặt vào lưng anh. "Vậy thì em sẽ nuôi anh. Em giờ là Kiến trúc sư chính rồi mà, quên rồi sao?"
Phó Thời Lễ bật cười, một tiếng cười sảng khoái và tự do nhất mà Giang Chước từng được nghe. Anh xoay người lại, ôm chặt lấy cậu vào lòng. Giữa bóng tối của ven sông, dưới sự chứng kiến của những vì sao và những khối đá thầm lặng của thành phố, họ trao nhau một nụ hôn nồng cháy.
Nụ hôn này không còn vị đắng của sự che giấu, không còn vị chát của sự mang ơn. Nó chỉ còn vị ngọt của sự tự do và một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai.
Đêm đó, Thẩm Nhã ngồi một mình trong căn phòng khách sạn sang trọng, trước mặt là đống báo chí viết về Phó Thời Lễ. Cô ta nhận ra mình đã thua cuộc. Cô ta muốn dùng quá khứ để xích anh lại, nhưng chính sự thật đã giải phóng anh. Sự dịu dàng của Giang Chước đã tạo ra một sức mạnh mà sự sắc sảo của cô ta không bao giờ có được.
Tại căn hộ của Giang Chước ở khu tập thể cũ, hai người nằm bên nhau trên chiếc giường hẹp. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe không còn lạnh lẽo.
"Nếu không được làm kiến trúc sư nữa, anh muốn làm gì?" Giang Chước thì thầm.
Phó Thời Lễ im lặng một lát, rồi anh hôn lên trán cậu. "Anh muốn cùng em sửa lại ngôi nhà ở ngoại ô. Chúng ta sẽ trồng hoa, sẽ làm những mô hình gỗ nhỏ. Và có lẽ... anh sẽ dạy em cách để không bao giờ phải nói dối trong bất cứ nét vẽ nào."
Giang Chước mỉm cười, cậu nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ bình yên nhất từ trước đến nay.