MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Tăng CaChương 15: BẢN VẼ DANG DỞ

Dưới Ánh Đèn Tăng Ca

Chương 15: BẢN VẼ DANG DỞ

1,816 từ · ~10 phút đọc

Tân Kinh sau buổi họp báo chấn động giống như một chiếc đồng hồ cát bị đảo ngược. Mọi thứ từng được xây dựng tỉ mỉ trong mười năm qua của Phó Thời Lễ đang dần chảy xuôi qua cái eo hẹp của dư luận. Tuyết đã tan hẳn, để lại mặt đường sũng nước và bầu không khí hanh khô, mang theo vị mặn của muối rải đường và vị đắng của những tin đồn chưa dứt.

Sáng hôm sau, Studio "Vô Hình" không còn đón chào nhân viên bằng âm thanh sôi động của máy pha cà phê hay tiếng thảo luận rôm rả. Thay vào đó là một sự im lặng tê tái. Những dãy bàn làm việc vốn ngăn nắp nay bừa bộn hồ sơ. Một vài kiến trúc sư trẻ đã âm thầm thu dọn đồ đạc cá nhân vào thùng carton ngay khi có tin hiệp hội kiến trúc sẽ đình chỉ giấy phép hành nghề của Phó Thời Lễ trong vòng hai năm để điều tra lại toàn bộ hồ sơ cũ.

Giang Chước bước vào văn phòng, tiếng bước chân của cậu vang vọng trên sàn đá hoa cương khô khốc. Cậu thấy Lâm đang đứng ở quầy pantry, tay cầm một tờ đơn xin nghỉ việc.

"Cậu vẫn ở đây sao?" Lâm nhìn Giang Chước với ánh mắt phức tạp, không còn vẻ mỉa mai như trước, mà là một sự mệt mỏi pha chút hối lỗi. "Con tàu này sắp chìm rồi, Giang Chước. Với năng lực của cậu bây giờ, hàng tá công ty lớn ở Tân Kinh sẽ trải thảm đỏ mời cậu về. Đừng chôn vùi tương lai mình ở đây."

Giang Chước dừng lại, cậu nhìn vào dãy bàn trống. "Con tàu có thể chìm, nhưng người xây ra nó vẫn còn đó. Tôi không ở lại vì cái tên 'Vô Hình', tôi ở lại vì người đàn ông đang ngồi trong căn phòng kia."

Nói rồi, cậu lướt qua Lâm, đi về phía văn phòng của Phó Thời Lễ. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề hôm nay không đóng chặt. Qua khe cửa, cậu thấy Phó Thời Lễ đang ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh anh là hàng trăm bản vẽ tay, những bản vẽ cũ từ thời anh còn là sinh viên cho đến những công trình lừng lẫy gần đây. Anh đang cầm một cây bút chì chì, chậm rãi gạch bỏ những chi tiết thừa trên một bản vẽ dang dở.

Giang Chước không lên tiếng, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh trên sàn nhà lạnh lẽo. Phó Thời Lễ không ngẩng đầu lên, nhưng anh biết là cậu. Mùi hương nắng mới tỏa ra từ người Giang Chước là thứ duy nhất giúp anh không bị chìm nghỉm trong đống giấy tờ cũ kỹ này.

"Cậu có biết bản vẽ này là gì không?" Phó Thời Lễ hỏi, giọng anh khàn đặc.

Giang Chước nhìn vào tờ giấy. Đó là một thiết kế cho một khu nhà ở cộng đồng, nhưng nó không có vẻ hào nhoáng như Nova hay phức tạp như Nhà ga thành phố. Nó đơn giản, ấm áp với những khoảng sân chung rợp bóng cây.

"Đây là bản vẽ tôi đã vẽ ngay sau khi dự án An Cư sụp đổ mười năm trước," Phó Thời Lễ khẽ vuốt ve mặt giấy đã ố vàng. "Tôi đã định dùng nó để sửa sai, để xây lại những gì đã mất. Nhưng rồi Thẩm Nhã xuất hiện, sự sợ hãi xuất hiện, và tôi đã cất nó vào ngăn kéo sâu nhất. Tôi chọn xây những tòa cao ốc bằng kính để chứng minh mình tài giỏi, để che đậy đi đứa trẻ mười năm trước đang khóc giữa đống đổ nát của bê tông cốt tre."

Anh dừng bút, nhìn vào một góc bản vẽ bị bỏ trống. "Bây giờ, khi mọi thứ vỡ lở, tôi mới nhận ra mình đã lãng phí mười năm để xây dựng những thứ không thuộc về mình. Bản vẽ này... nó vẫn còn dang dở, giống như cuộc đời tôi vậy."

Giang Chước cầm lấy cây bút chì từ tay anh. Cậu đặt ngòi bút vào điểm bắt đầu của một đường thẳng còn thiếu, rồi chậm rãi vẽ tiếp một nét dài mềm mại, nối khoảng sân chung với một lối đi dẫn ra phía hồ nước.

"Bản vẽ dang dở không có nghĩa là nó không thể hoàn thiện," Giang Chước nói, giọng cậu kiên định. "Anh mất hai năm giấy phép, nhưng anh có cả một đời để vẽ. Em sẽ là cánh tay của anh, là người thay anh ký tên lên những công trình mà anh ấp ủ."

Phó Thời Lễ quay sang nhìn cậu, đôi mắt anh đỏ hoe. "Giang Chước, hiệp hội đã gửi thư mời cậu đến buổi thẩm định riêng. Họ muốn đề bạt cậu làm người kế nhiệm quản lý dự án Nova. Nếu cậu đồng ý, cậu sẽ tách khỏi 'Vô Hình', sự nghiệp của cậu sẽ thăng tiến không gì cản nổi. Còn nếu cậu ở lại với tôi... cậu sẽ phải bắt đầu lại từ con số không, với một kẻ mang vết nhơ trên hồ sơ."

"Anh nghĩ em cần danh tiếng hơn anh sao?" Giang Chước cười, một nụ cười nhẹ bẫng như mây trời. "Mười năm trước anh không có ai bên cạnh nên anh mới chọn sai con đường. Mười năm sau, anh có em. Chúng ta sẽ không xây những tòa nhà để chứng tỏ với thế giới nữa. Chúng ta sẽ xây những ngôi nhà để sưởi ấm cho những linh hồn cô đơn. Em đã từ chối buổi thẩm định đó rồi."

Phó Thời Lễ lặng người. Anh buông tập hồ sơ trong tay, vùi mặt vào vai Giang Chước. Trong văn phòng rộng lớn ở tầng 45, giữa những bản vẽ dang dở và tương lai mù mịt, lần đầu tiên người đàn ông quyền lực ấy bật khóc như một đứa trẻ. Đó không phải là tiếng khóc của sự tuyệt vọng, mà là tiếng khóc của sự giải thoát, của một khối băng nghìn năm đang tan chảy dưới ánh mặt trời.

Nhịp độ của truyện trôi đi thật chậm, tỉ mỉ khai thác sự thay đổi trong tâm lý của hai người khi họ quyết định buông bỏ những thứ phù hoa.

Buổi chiều hôm đó, họ bắt đầu thu dọn studio. Từng mô hình một được đóng gói cẩn thận. Phó Thời Lễ tháo tấm biển đồng có khắc chữ "Vô Hình" ở cửa vào. Anh không còn cần sự vô hình nữa. Anh muốn hiện hữu, thật thà và trần trụi.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Tân Kinh, họ là hai người cuối cùng rời khỏi văn phòng. Chiếc thang máy đi xuống mang theo cảm giác hẫng hụt, nhưng khi cửa mở ra ở tầng trệt, gió lạnh thổi vào mặt lại khiến họ thấy tỉnh táo lạ thường.

Họ không đi xe của Phó Thời Lễ. Họ đi bộ dọc theo con phố sầm uất.

"Chúng ta sẽ đi đâu?" Giang Chước hỏi, tay cậu lồng vào túi áo khoác của anh, nắm lấy bàn tay ấm áp ở bên trong.

"Về ngoại ô," Phó Thời Lễ đáp. "Về ngôi nhà có phòng áp mái đó. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó. Anh vẫn còn một chút tiền tiết kiệm đủ để chúng ta sửa sang lại nơi ấy thành một văn phòng nhỏ. Không có kính thép, chỉ có gỗ và nắng thôi."

Họ ghé vào một tiệm văn phòng phẩm cũ ven đường. Phó Thời Lễ mua một xấp giấy vẽ mới và một bộ bút chì loại tốt nhất. Giang Chước mua một vài chậu cây nhỏ và một chiếc bình giữ nhiệt mới. Những món đồ đơn giản ấy lúc này quý giá hơn bất cứ hợp đồng tỷ đô nào.

Khi ngồi trên chuyến xe buýt cuối cùng về phía Tây thành phố, Giang Chước tựa đầu vào cửa kính, nhìn bóng mình phản chiếu trên đó. Cậu thấy một phiên bản của mình trưởng thành hơn, không còn là cậu sinh viên mới ra trường đầy bỡ ngỡ, mà là một người đàn ông dám gánh vác tương lai của người mình yêu.

"Anh Phó, anh có hối hận không?"

Phó Thời Lễ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lùi dần phía sau, nhường chỗ cho bóng tối của những hàng cây. "Điều duy nhất anh hối hận là đã không gặp em sớm hơn mười năm. Để em không phải thấy anh lúc tệ hại nhất."

"Nếu anh gặp em sớm hơn mười năm, chắc gì em đã đủ chín chắn để nắm tay anh đi qua cơn bão này," Giang Chước siết chặt tay anh. "Mọi thứ diễn ra đều có thời điểm của nó. Giống như bản vẽ kia, nó cần mười năm để chờ em vẽ nốt nét cuối cùng."

Ngôi nhà cũ hiện ra trong ánh trăng nhạt. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả. Họ mở cửa, ánh đèn vàng ấm áp bật lên, xua đi cái lạnh của ngôi nhà lâu ngày không có người ở.

Phó Thời Lễ đi thẳng lên phòng áp mái. Anh trải bản vẽ dang dở lúc chiều lên mặt bàn gỗ cũ. Dưới ánh đèn bàn, những đường nét bút chì hiện lên rõ rệt. Anh cầm bút lên, nhưng không vẽ tiếp ngay. Anh quay sang nhìn Giang Chước đang đứng bên cạnh.

"Tên của công trình này... anh muốn đổi nó."

"Anh muốn gọi nó là gì?"

Phó Thời Lễ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. "Sự Khởi Đầu Của Ánh Sáng. Đây sẽ là dự án đầu tiên của chúng ta."

Giang Chước gật đầu. Cậu cầm lấy một cây bút khác, đứng bên kia bàn. Hai người, hai cây bút, cùng nhau đặt những nét vẽ đầu tiên cho một cuộc đời mới.

Tân Kinh ngoài kia vẫn đang vận hành với nhịp điệu tàn nhẫn của nó. Thẩm Nhã có thể đang đắc thắng, dư luận có thể đang miệt thị, nhưng trong căn phòng áp mái nhỏ bé này, ranh giới giữa sếp và trợ lý đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại hai kiến trúc sư, hai linh hồn đồng điệu đang tỉ mẩn vá lại những vết nứt của thời gian bằng tình yêu và sự thành thật.

Bản vẽ không còn dang dở nữa. Nó đang dần được lấp đầy bởi những ý tưởng về một không gian nơi con người ta có thể tìm thấy sự an ủi. Và trong khoảnh khắc đó, Phó Thời Lễ nhận ra rằng, công trình vĩ đại nhất mà anh từng thiết kế không phải là Nova hay Nhà ga, mà chính là sự tin tưởng tuyệt đối mà người thanh niên này dành cho anh.