Lê Diệp Chi đứng trước cánh cổng sắt uốn lượn cầu kỳ của khu biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi. Tiếng gió rít qua những kẽ lá thông già tạo nên một thứ âm thanh rì rào, lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với cái nóng hầm hập của dòng người hối hả dưới trung tâm thành phố. Chi siết chặt quai túi xách, hít một hơi sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Ở tuổi 22, khi bạn bè cùng lứa đang mải mê với những kỳ thực tập tại các tập đoàn lớn, cô lại chọn bước chân vào nơi này – không phải với tư cách một chuyên gia tâm lý, mà là một gia sư riêng.
Người ta đồn rằng nhà họ Trần không thiếu tiền, họ chỉ thiếu cách để thuần hóa "con ngựa bất kham" duy nhất của dòng họ – Trần Thế Nam.
Cánh cổng tự động mở ra với một tiếng rên rỉ khô khốc. Diệp Chi bước đi trên con đường lát đá dẫn vào sảnh chính. Không gian ở đây tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập từng nhịp xốn xang dưới lớp áo sơ mi trắng kín cổng cao tường. Bước vào bên trong, sự xa hoa toát lên từ những bức tượng cẩm thạch và ánh đèn chùm lộng lẫy, nhưng tuyệt nhiên không có hơi người. Một quản gia già xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, dẫn cô đi thẳng lên tầng hai.
"Cậu chủ đang đợi cô trong thư viện. Quy tắc duy nhất ở đây là: Không được ra khỏi phòng nếu chưa hết giờ, bất kể có chuyện gì xảy ra."
Câu nói của ông ta khiến sống lưng Chi hơi lạnh lẽo. Cô gật đầu, cố giữ nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, đập vào mắt cô là một không gian tràn ngập sách, kéo dài từ sàn nhà lên tận trần. Mùi hương của giấy cũ, gỗ sồi và một chút mùi thuốc lá nhàn nhạt quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, u tối.
Giữa căn phòng, cạnh khung cửa sổ lớn hướng ra khu vườn hoang vắng, một chàng trai đang ngồi vắt vẻo trên bàn gỗ thay vì ngồi vào ghế. Đó là Trần Thế Nam. Cậu ta mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, nhưng bờ vai rộng và đôi chân dài kiêu ngạo ấy không thể giấu đi sự hiện diện đầy áp đảo. Nam không quay đầu lại, tay vẫn lười biếng xoay chiếc bật lửa zippo, tiếng tách... tách vang lên đều đặn trong không gian yên tĩnh.
"Lại một người nữa đến để thử vận may sao?" Giọng Nam trầm thấp, pha chút chế giễu.
Chi không lùi bước, cô tiến lại gần, đặt xấp tài liệu lên bàn. "Tôi không đến đây vì vận may. Tôi đến để thực hiện hợp đồng."
Lúc này, Nam mới chậm rãi quay mặt lại. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm hắt qua cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt đen láy mang theo vẻ ngông cuồng của tuổi trẻ. Ánh mắt ấy lướt nhẹ từ đôi giày cao gót đơn giản lên đến khuôn mặt thanh tú của Chi, dừng lại thật lâu nơi đôi môi hồng nhạt đang mím chặt của cô.
"Tâm lý học?" Nam nhếch môi, đọc dòng chữ trên hồ sơ của cô. "Vậy cô định chữa trị cho tôi, hay định dạy tôi cách làm một đứa trẻ ngoan?"
"Tôi dạy em cách vượt qua kỳ thi sắp tới," Chi đáp, ánh mắt kiên định đối chọi với sự khiêu khích của cậu học trò.
Nam bật cười, một điệu cười không hề có hơi ấm. Cậu ta bất ngờ nhảy xuống khỏi mặt bàn, tiến sát lại gần Chi. Khoảng cách thu hẹp đột ngột khiến cô theo bản năng lùi lại nửa bước, nhưng lưng đã chạm vào giá sách lạnh lẽo. Nam chống một tay lên kệ gỗ, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp. Mùi nước hoa nam tính nồng nàn, xen lẫn vị bạc hà cay nồng từ hơi thở của cậu ta ập vào khứu giác cô.
"Thư viện này rất kín âm," Nam thì thầm, giọng nói sát bên vành tai Chi, khiến những sợi tóc tơ của cô khẽ rung động. "Nếu cô định dùng mấy cái chiêu trò tâm lý đó với tôi... thì hãy chuẩn bị tinh thần rằng, ở đây chỉ có tôi và cô. Không có ai nghe thấy cô kêu cứu đâu, cô giáo ạ."
Nhịp tim của Chi lỡ một nhịp. Sự nguy hiểm từ cậu thiếu niên này không giống như những gì cô tưởng tượng. Nó không phải là sự phá phách của một đứa trẻ, mà là sự dẫn dụ của một người đàn ông đang bắt đầu nhận thức được sức mạnh của mình. Dưới ánh đèn mờ ảo của thư viện, bản hợp đồng mà cô vừa ký bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một công việc, mà là khởi đầu của một trò chơi mạo hiểm mà cô, bằng một cách nào đó, đã lỡ bước chân vào.
Diệp Chi hít một hơi thật sâu, nén lại sự xao động trong lồng ngực, cô nhìn thẳng vào mắt Nam: "Bắt đầu bài học thôi, trò Nam."
Nam nheo mắt, ánh nhìn tối sầm lại đầy ẩn ý. Cậu ta lùi lại, nhưng sự căng thẳng trong không khí không hề biến mất, nó chỉ đang âm thầm tích tụ, chờ đợi một ngòi nổ để bùng cháy.