MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Thư ViệnChương 2

Dưới Ánh Đèn Thư Viện

Chương 2

952 từ · ~5 phút đọc

Buổi học chính thức đầu tiên bắt đầu vào một chiều mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt quất liên hồi vào lớp kính cường lực của thư viện, tạo nên những vệt nước dài nhòe nhoẹt, càng làm cho không gian bên trong trở nên tách biệt với thế giới bên ngoài.

Diệp Chi mở tập tài liệu, cố gắng tập trung vào những con số và biểu đồ kinh tế, nhưng sự hiện diện của Trần Thế Nam ở phía đối diện giống như một thỏi nam châm khổng lồ, khiến mọi nỗ lực của cô trở nên khó khăn. Hôm nay, Nam không ngồi vắt vẻo trên bàn nữa. Cậu ta ngồi đối diện cô, nhưng tư thế lại cực kỳ phóng túng: một chân gác lên thanh ngang của chiếc ghế quý tộc, lưng tựa hờ hững, đôi mắt lười biếng nhìn cô thay vì nhìn vào trang sách.

"Tôi đã tóm tắt lý thuyết chương một. Em đọc qua rồi chúng ta sẽ làm bài tập áp dụng," Chi đẩy tờ giấy về phía Nam, giọng cô đều đều nhưng vẫn lộ rõ sự cảnh giác.

Nam không cầm tờ giấy. Cậu ta chống cằm, dùng một ngón tay gõ nhẹ theo nhịp lên mặt bàn gỗ. Ánh mắt cậu dừng lại ở cổ tay trắng ngần của Chi – nơi có một vết sẹo nhỏ mờ nhạt.

"Cô giáo Chi này, cô có bao giờ thấy chán không?" Nam bất chợt hỏi, giọng trầm thấp xen lẫn tiếng mưa rì rào.

Chi ngẩng lên, hơi nhíu mày: "Chán chuyện gì?"

"Chuyện làm một người hoàn hảo ấy. Luôn cài kín cúc áo, luôn nói những điều đúng đắn, và luôn cố gắng dạy bảo những kẻ như tôi." Nam nhoài người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. "Cô không thấy mệt sao khi phải gồng mình lên để giữ cái vẻ thanh cao đó?"

Diệp Chi hít một hơi sâu, cô biết đây là một chiêu trò tâm lý để làm xao nhãng buổi học. "Nhiệm vụ của tôi là dạy em, không phải để em phân tích tâm lý của tôi. Em đang lãng phí mười lăm phút của buổi học rồi đấy."

Nam nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn khó cưỡng. Cậu ta cầm lấy cây bút chì trên bàn, nhưng thay vì viết bài, cậu lại bắt đầu xoay nó điêu luyện giữa những ngón tay dài và thon.

"Được thôi, học thì học."

Nam bắt đầu đọc tài liệu. Không gian chìm vào sự yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và tiếng mưa đều đặn. Chi cúi đầu ghi chép, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh nhìn của Nam thỉnh thoảng lại lướt qua mình.

Mười phút sau, Nam đột ngột đẩy tờ giấy bài tập về phía cô. Chi ngạc nhiên vì cậu ta hoàn thành quá nhanh. Cô cúi xuống kiểm tra, và trong một khoảnh khắc vô tình, khi cô chỉ vào một lỗi sai trên trang giấy, ngón tay cô đã chạm vào mu bàn tay của Nam.

Cảm giác nóng hổi từ làn da của cậu thiếu niên truyền sang khiến Chi giật mình như bị điện giật. Cô định rụt tay lại, nhưng Nam đã nhanh hơn. Cậu ta không nắm lấy tay cô, mà chỉ đặt nhẹ ngón trỏ lên mu bàn tay cô, một hành động vừa giống như tình cờ, vừa giống như một sự chiếm hữu thầm lặng.

"Chỗ này... em không hiểu," Nam thì thầm.

Chi thấy tim mình hẫng một nhịp. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cậu ta, quyện cùng mùi hương bạc hà thanh mát đang len lỏi vào từng tế bào cảm giác. Ánh mắt Nam xoáy sâu vào mắt cô, không còn vẻ chế giễu, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, khao khát hơn.

"Em... em phải tính lại đạo hàm ở bước này," Chi lắp bắp, cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng bàn tay đang bị cậu chạm vào lại không chịu nghe lời mà khẽ run lên.

Nam nhận ra sự xao động đó. Khóe môi cậu cong lên một độ cong đầy đắc thắng. Cậu từ từ rút tay lại, nhưng sự đụng chạm ấy dường như đã để lại một vệt cháy âm ỉ trên da thịt Chi.

"Cô giáo, cô đang run à?" Nam hỏi, giọng nói đầy sự dẫn dụ ngọt ngào. "Cô sợ tôi... hay cô đang sợ chính cảm xúc của mình?"

Chi đứng phắt dậy, cô vội vàng thu dọn tài liệu dù buổi học còn mười phút nữa mới kết thúc. Cô cần không khí, cô cần thoát khỏi căn phòng đặc quánh sự quyến rũ chết người này.

"Hôm nay thế thôi. Em tự hoàn thành nốt phần còn lại," nói rồi cô quay lưng bước đi nhanh về phía cửa.

"Ngày mai gặp lại, Diệp Chi."

Tiếng gọi của Nam phía sau không phải là lời chào của một học trò dành cho giáo viên, mà là lời khẳng định của một kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi thú vị nhất.

Chi bước ra khỏi biệt thự, để mặc cơn mưa xối xả thấm đẫm vai áo. Cô tự nhủ rằng đó chỉ là sự phản ứng sinh lý bình thường trước một kẻ quá ngông cuồng, nhưng sâu trong lòng, cô biết ranh giới đầu tiên giữa họ đã chính thức bị phá vỡ. Một bản hợp đồng không chỉ bằng tiền bạc, mà bằng cả lý trí và cảm xúc, đã bắt đầu vận hành theo cái cách mà cô không thể kiểm soát được nữa.