Trận mưa đêm qua không những không làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng Diệp Chi, mà ngược lại, nó còn khiến bầu không khí trong biệt thự nhà họ Trần trở nên ẩm ướt và ám muội hơn. Chi bước vào thư viện với tâm thế của một người lính ra trận, cô chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt kín đáo, cài khuy đến tận cổ như một cách để dựng lên bức tường bảo vệ chính mình.
Thế nhưng, khi cánh cửa gỗ mở ra, cảnh tượng bên trong lại khiến cô sững sờ.
Trần Thế Nam không ngồi ở bàn học. Cậu ta đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm một bình tưới nhỏ, chăm sóc cho mấy chậu cây thảo mộc đặt trên bệ. Nam chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám nhạt ôm sát cơ thể, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc của tuổi trẻ và bờ vai rộng đầy sức mạnh. Những giọt nước vô tình bắn lên cánh tay cậu, lấp lánh dưới ánh đèn.
"Cô đến trễ hai phút," Nam nói mà không quay đầu lại.
"Đường lên đồi hơi trơn vì mưa," Chi đáp, cô cố gắng không để mắt mình nán lại quá lâu trên tấm lưng trần của cậu. "Chúng ta bắt đầu thôi, hôm nay có rất nhiều bài tập cần hoàn thành."
Nam đặt bình tưới xuống, xoay người lại. Mái tóc cậu hơi ướt, có lẽ vừa mới tắm xong, một vài lọn tóc rủ xuống trán che bớt vẻ sắc sảo của đôi mắt. Cậu không đi về phía bàn học mà tiến thẳng về phía Chi. Mỗi bước chân của cậu đều vững chãi, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến không gian xung quanh cô thu hẹp lại.
"Cô ngửi thấy gì không?" Nam dừng lại khi chỉ còn cách cô một sải tay.
Chi hơi khựng lại, theo bản năng, cô hít một hơi nhẹ. "Mùi... đất ẩm?"
"Không. Là mùi mưa đầu mùa quyện với mùi oải hương," Nam bước thêm một bước, cúi thấp người xuống ngang tầm với cô. "Và cả mùi nước hoa hoa nhài của cô nữa. Chúng không hợp nhau chút nào."
Diệp Chi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Cô lùi lại, đặt túi xách lên bàn để tạo khoảng cách. "Tôi không đến đây để bàn về mùi hương. Mời em ngồi xuống."
Buổi học diễn ra trong một sự im lặng kỳ lạ. Nam có vẻ tập trung hơn mọi ngày, nhưng sự tập trung đó lại khiến Chi cảm thấy bất an. Cậu không còn cợt nhả, nhưng mỗi khi cô cúi xuống sửa bài, cô lại cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu tỏa ra, nồng nàn và đầy tính chiếm đoạt. Mùi hương bạc hà quen thuộc từ Nam giờ đây lẫn thêm mùi ẩm ướt của cơn mưa và mùi da thịt thanh sạch, tạo thành một hỗn hợp kích thích khứu giác một cách mãnh liệt.
"Đoạn này... tôi nghĩ cô giảng sai rồi," Nam bất ngờ lên tiếng, giọng nói trầm thấp rung động trong không gian tĩnh mịch.
Chi hơi ngẩn ra: "Sai sao? Để tôi xem lại..."
Cô ghé sát vào trang giấy. Nam cũng nghiêng người tới. Trong một khoảnh khắc, vai họ chạm vào nhau. Lớp vải mỏng manh của chiếc áo sơ mi không thể ngăn cản được nhiệt độ từ cơ thể Nam truyền sang. Chi định né tránh, nhưng Nam đã nhanh tay giữ lấy mép bàn, vô tình nhốt cô vào giữa cánh tay cậu và giá sách phía sau.
Hơi thở của Nam phả nhẹ lên gò má Chi, nóng hổi và mang theo một sự mê hoặc khó cưỡng. Cô có thể thấy rõ từng sợi lông mi của cậu, và cả sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen thẳm như vực xoáy kia.
"Lâm... em làm gì vậy?" Chi gọi tên cậu bằng giọng run rẩy, lần đầu tiên cô quên mất việc phải xưng hô "cô - trò" một cách chuẩn mực.
"Tôi chỉ muốn chỉ cho cô thấy... điểm mấu chốt nằm ở đây," Nam thì thầm, ngón tay dài của cậu lướt nhẹ trên mặt giấy, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi môi cô. "Cô giáo, cô dạy tôi rằng mọi hành động đều có nguyên nhân và kết quả. Vậy theo tâm lý học, việc tim cô đang đập nhanh như thế này... là kết quả của điều gì?"
Chi cảm thấy nhịp tim hỗn loạn đến mức không thể kiểm soát. Cô biết mình đang đứng trước một ranh giới mong manh. Một bên là sự tôn nghiêm của một người thầy, một bên là sự dẫn dụ ngọt ngào từ kẻ thiếu niên đầy nguy hiểm này.
Cơn mưa ngoài kia lại bắt đầu nặng hạt, che lấp đi tiếng thở dốc của cô. Nam không làm gì thêm, cậu chỉ đứng đó, hưởng thụ sự bối rối của cô như một chiến lợi phẩm. Sự khao khát bị kìm nén trong không gian kín đáo của thư viện dường như đã đậm đặc đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để bùng cháy.
"Tôi... tôi cảm thấy không khỏe. Hôm nay nghỉ sớm đi," Chi dứt ra khỏi vòng vây của Nam, tay chân luống cuống thu dọn đồ đạc.
Nam không ngăn cản, cậu chỉ đứng tựa lưng vào giá sách, nhìn theo bóng dáng cô chạy trốn khỏi căn phòng. Cậu đưa tay lên mũi, hít hà mùi hương hoa nhài còn sót lại trong không khí, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Mùa mưa chỉ mới bắt đầu, và trò chơi này... Nam biết chắc mình sẽ là người thắng cuộc.