MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Thư ViệnChương 4

Dưới Ánh Đèn Thư Viện

Chương 4

989 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố ở chương trước, Diệp Chi dành cả đêm để tự trấn an bản thân. Cô tự nhủ rằng mình là một người trưởng thành, một sinh viên tâm lý học đã qua đào tạo, không thể để một chàng trai mười chín tuổi làm cho dao động. Cô quyết định thay đổi chiến thuật: tăng cường sự nghiêm khắc và giữ khoảng cách tuyệt đối.

Bước vào thư viện hôm nay, Chi không còn mang theo vẻ lúng túng. Cô diện một bộ đồ công sở tối màu, tóc búi cao gọn gàng, cặp kính cận gọng mảnh càng làm tăng thêm vẻ tri thức và xa cách. Nam đã ngồi sẵn ở bàn, lần này cậu không bày ra vẻ cợt nhả mà im lặng đến lạ kỳ. Cậu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như đang đánh giá lớp vỏ bọc mới mà cô vừa dựng lên.

"Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra lại toàn bộ kiến thức tuần qua. Sẽ không có thảo luận hay giải thích thêm, em làm bài trong im lặng," Chi đặt tờ đề thi xuống bàn, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng.

Nam nhướn mày, môi hơi nhếch lên: "Cô giáo có vẻ hôm nay... rất khó tính."

"Tập trung đi," Chi cắt lời, cô ngồi xuống phía đầu bàn bên kia, mở một cuốn sách chuyên ngành ra đọc, cố ý tạo ra một khoảng trống vật lý giữa hai người.

Không gian thư viện chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ có tiếng bút chạy sột soạt trên giấy. Nhưng sự kiềm chế mà Chi cố gắng duy trì lại đang bị thử thách bởi một thứ vô hình: hơi nóng. Hệ thống điều hòa của thư viện dường như gặp trục trặc, cái nóng oi ả của buổi trưa hè bắt đầu len lỏi qua những kệ sách. Một vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Chi, cô cảm thấy lớp áo sơ mi kín cổng cao tường bắt đầu trở nên ngột ngạt.

Phía đối diện, Nam đột ngột buông bút. Cậu ta thản nhiên cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, chỉ còn lại chiếc áo phông trắng đơn giản. Những chuyển động của Nam rất chậm rãi, như thể cậu ta đang cố tình để cô nhìn thấy từng đường nét cơ thể săn chắc của mình.

"Nóng quá, cô không thấy vậy sao?" Nam lên tiếng, giọng nói vỡ vụn sự im lặng.

"Làm bài tiếp đi," Chi không ngẩng đầu, nhưng những con chữ trong sách bắt đầu nhảy múa trước mắt cô.

Nam không nghe lời. Cậu đứng dậy, đi vòng qua bàn, tiến về phía Chi. Tiếng bước chân của cậu trên sàn gỗ nghe rõ mồn một như nhịp đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Chi nắm chặt mép sách, tim bắt đầu đập nhanh. Khi Nam dừng lại ngay sau lưng cô, cô có thể cảm nhận được luồng nhiệt từ cơ thể cậu đang áp sát.

"Cô giáo, câu số 7 có vấn đề," Nam cúi xuống, một tay chống lên bàn, một tay đặt lên lưng ghế của cô.

Khoảng cách quá gần khiến Chi ngửi thấy mùi da thịt ấm nóng của cậu, một thứ mùi hương nguyên thủy và đầy sức mạnh. Cô cố giữ giọng bình tĩnh: "Vấn đề gì? Em cứ nói đi, không cần đứng gần thế này."

"Vấn đề là..." Nam ghé sát môi vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm nơi cổ. "Lý trí của em nói rằng câu này sai, nhưng bản năng lại bảo nó đúng. Giống như cô vậy... miệng cô bảo tôi tránh xa, nhưng nhịp tim của cô lại đang mời gọi."

Diệp Chi run lên, một cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng lên đến đỉnh đầu. Sự kiềm chế bấy lâu nay cô dày công xây dựng bắt đầu rạn nứt trước sự tấn công trực diện và đầy mãnh liệt này. Cô xoay ghế lại, định đứng lên để thoát khỏi vòng vây, nhưng hành động đó lại khiến cô rơi thẳng vào tầm mắt của Nam. Cậu nhìn cô, ánh mắt mang theo sự chiếm hữu và một chút khát khao bị kìm nén đã bắt đầu bùng phát.

"Em quá giới hạn rồi, Nam," Chi thốt lên, giọng nói yếu ớt không chút sức nặng.

"Giới hạn là do cô đặt ra, không phải tôi," Nam đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua gò má đang ửng hồng của cô, rồi dừng lại nơi thùy tai. "Bài học hôm nay là về sự kiềm chế đúng không? Vậy để xem... giữa hai chúng ta, ai sẽ là người đứt dây cót trước."

Sự đụng chạm ấy nhẹ như lông hồng nhưng lại khiến Chi cảm thấy như bị thiêu đốt. Cô thấy mình như một con mồi bị dồn vào góc tường, nơi mà mọi tri thức tâm lý học đều trở nên vô dụng trước sức nóng của sự mê hoặc thể xác. Nam không hôn cô, cậu chỉ đứng đó, hơi thở hai người hòa quyện, tạo nên một thứ áp suất không khí cực lớn khiến phổi cô như thiếu oxy.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Chi vang lên trên bàn, phá tan bầu không khí đặc quánh. Cô giật mình, vội vàng đẩy Nam ra và chộp lấy chiếc túi xách.

"Hết giờ rồi. Bài tập... ngày mai tôi sẽ chấm," Chi nói nhanh, không dám nhìn vào mắt Nam mà lao nhanh ra khỏi cửa.

Nam đứng lại trong thư viện, tay vẫn còn vương chút hơi ấm từ da thịt cô. Cậu nhìn theo bóng dáng vội vã của Chi, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy nguy hiểm. Cậu biết, sự kiềm chế của cô giống như một con đập đã xuất hiện vết nứt, và việc nó sụp đổ hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.