Sau liên tiếp những lần chạm trán đầy căng thẳng, Diệp Chi cố gắng lập ra một "vùng đệm" an toàn. Cô quyết định buổi học hôm nay sẽ không diễn ra ở chiếc bàn lớn giữa phòng nữa, mà di chuyển sâu vào trong dãy kệ sách phía tây của thư viện – nơi có một chiếc bàn nhỏ dành cho việc tra cứu tài liệu cổ. Cô hy vọng không gian hẹp với những chồng sách cao ngất ngưởng sẽ khiến Nam tập trung vào việc học thay vì bày ra những trò quyến rũ nguy hiểm.
Trái với dự đoán của cô, Nam đến rất sớm. Cậu không mặc áo phông như mọi khi mà diện một chiếc sơ mi trắng được ủi phẳng phiu, tay áo xắn cao để lộ đôi cẳng tay săn chắc với những đường gân xanh ẩn hiện đầy nam tính.
"Hôm nay chúng ta nghiên cứu tài liệu gốc à?" Nam hỏi, mắt lướt qua những cuốn sách bìa da cũ kỹ mà Chi đã chuẩn bị sẵn trên bàn.
"Đúng vậy. Kiến thức trong giáo trình là chưa đủ, em cần hiểu về cội nguồn của các học thuyết kinh tế," Chi trả lời, cô cố gắng giữ cho giọng mình thật chuyên nghiệp, dù trong lòng vẫn còn dư chấn của buổi học hôm qua.
Hai người ngồi cạnh nhau, không gian chật hẹp của góc thư viện khiến mùi giấy cũ quyện với mùi nước hoa nam tính của Nam trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết. Chi mở một cuốn sách dày cộm, những trang giấy đã ngả vàng và giòn rụm theo thời gian. Cô bắt đầu chỉ cho Nam những dòng ghi chú nhỏ bên lề.
"Nhìn này, đây là cách họ tư duy về giá trị thặng dư từ thế kỷ trước..."
Chi say sưa giảng giải, và trong một khoảnh khắc quên đi sự phòng bị, cô dùng ngón tay di chuyển theo từng dòng chữ cổ. Đúng lúc đó, Nam cũng đưa tay ra để xoay cuốn sách về phía mình cho dễ nhìn.
Hai bàn tay chạm nhau ngay giữa trang giấy cũ.
Lần này, không ai rụt tay lại ngay lập tức. Ngón tay của Nam đè nhẹ lên ngón tay của Chi. Sự tương phản giữa làn da trắng nõn nà của cô và đôi bàn tay to lớn, hơi thô ráp của cậu thiếu niên tạo nên một hình ảnh đầy kích thích. Chi cảm nhận được hơi nóng từ da thịt Nam thấm qua đầu ngón tay mình, chạy dọc theo cánh tay và len lỏi vào tận tim.
Sự tĩnh lặng của thư viện lúc này trở nên thật đáng sợ. Chi có thể nghe thấy tiếng lật giấy của chính mình, và cả tiếng thở đều đặn nhưng có phần nặng nề của Nam ngay sát bên cạnh.
"Trang giấy này... có vẻ rất nhạy cảm," Nam thì thầm, giọng cậu khàn đi. Cậu không rút tay lại mà bắt đầu dùng ngón cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô, những vòng tròn nhỏ li ti trên da thịt khiến Chi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm nhẹ, tê dại.
"Nam... em đang làm gì vậy?" Chi hỏi, nhưng giọng cô lại yếu ớt, như thể cô đang thực sự tận hưởng sự đụng chạm ấy hơn là muốn ngăn cản nó.
"Tôi chỉ đang cảm nhận... giá trị của tri thức," Nam trả lời đầy ẩn ý. Cậu xoay hẳn bàn tay mình lại, đan những ngón tay dài vào giữa những kẽ tay của cô. Sự kết hợp hoàn hảo này khiến Chi cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.
Cái cách những ngón tay họ quấn quýt trên nền giấy cũ kỹ mang theo một vẻ đẹp đầy tội lỗi. Đó là sự giao thoa giữa sự thanh cao của tri thức và sự dung tục của dục vọng đang trỗi dậy. Nam từ từ kéo bàn tay của Chi về phía mình, ép sát vào lồng ngực vững chãi của cậu.
"Cô giáo, cô dạy tôi về sự thật. Vậy sự thật là... cô cũng đang run rẩy vì tôi, đúng không?"
Chi nhắm mắt lại, cô thấy mình như một con thuyền nhỏ đang chao đảo giữa cơn sóng dữ của sự mê hoặc. Những ngón tay của Nam không còn "vô tình" nữa, chúng bắt đầu miết mạnh hơn, như muốn ghi khắc cảm giác này vào sâu trong ký ức của cô. Sự khao khát bị kìm nén suốt những ngày qua giờ đây chỉ trực chờ bùng nổ qua một cái chạm tay.
"Đừng..." Chi thốt lên một tiếng nhỏ, nhưng thay vì đẩy ra, cô lại vô thức siết lấy tay cậu.
Nam khẽ cười, một nụ cười đắc thắng. Cậu biết rào cản cuối cùng trong tâm trí Chi đang dần tan chảy. Giữa những chồng sách cổ chứng kiến dòng chảy của thời gian, một mối quan hệ cấm kỵ đang lặng lẽ đâm chồi, nảy lộc từ những tiếp xúc tưởng chừng như vô ý nhất.
Tiếng chuông đồng hồ trong sảnh biệt thự vang lên báo hiệu kết thúc giờ học, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự mê muội của Chi. Cô giật mạnh tay ra, hơi thở gấp gáp:
"Tôi... tôi phải đi rồi."
Nam nhìn theo bóng dáng cô vội vã lướt qua những kệ sách, tay cậu vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của làn da cô. Cậu cầm cuốn sách lên, lật lại trang giấy nơi hai người vừa chạm vào, và phát hiện ra một dấu mồ hôi nhỏ mà Chi để lại. Nam đưa cuốn sách lên mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài còn vương vấn trên đó.
"Cô không trốn được lâu đâu, Diệp Chi."