MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Thư ViệnChương 6

Dưới Ánh Đèn Thư Viện

Chương 6

884 từ · ~5 phút đọc

Buổi học hôm nay kết thúc sớm hơn dự định vì một sự cố ngoài ý muốn. Trong lúc giúp Nam sắp xếp lại những chồng tài liệu nặng nề trên giá cao, một bình hoa trang trí bằng gốm bất ngờ bị va quệt, đổ ụp xuống. Nước hoa hồng và những mảnh gốm vỡ văng tung tóe, thấm đẫm một mảng lớn trên chiếc áo sơ mi mỏng manh của Diệp Chi.

"Chết tiệt!" Nam thốt lên, cậu nhanh chóng nắm lấy vai Chi để kéo cô ra xa khỏi những mảnh vỡ. "Cô có sao không? Có bị cắt vào tay không?"

"Tôi không sao... nhưng áo thì hỏng mất rồi," Chi lúng túng nhìn xuống. Chiếc áo sơ mi trắng khi thấm nước trở nên trong suốt, dính sát vào cơ thể, để lộ đường cong của chiếc nội y ren mỏng bên trong và làn da trắng ngần đang run rẩy vì lạnh.

Nam nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, yết hầu cậu khẽ chuyển động. Sự im lặng kéo dài vài giây khiến không khí trong thư viện bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn cả cái nóng ban trưa. Cậu hắng giọng, cố gắng dời tầm mắt đi nơi khác: "Cô vào phòng tắm bên trong thư viện đi, ở đó có vòi sen và khăn sạch. Tôi sẽ đi lấy cho cô một chiếc áo khác."

Chi vội vàng gật đầu, cô ôm lấy ngực mình và chạy nhanh vào căn phòng tắm nhỏ tích hợp phía sau dãy kệ sách. Căn phòng thơm mùi tinh dầu oải hương, ánh đèn vàng dịu mắt làm dịu đi sự hoảng loạn trong lòng cô. Chi cởi bỏ chiếc áo ướt sũng, dùng khăn thấm nước trên da. Thế nhưng, sự cố thực sự chỉ mới bắt đầu khi cô nhận ra chốt cửa phòng tắm đã bị kẹt từ lúc nào không hay.

"Nam? Nam ơi, cửa bị kẹt rồi!" Chi gọi vọng ra, giọng cô lạc đi vì lo lắng.

Tiếng bước chân của Nam vang lên bên ngoài, rồi tiếng lạch cạch của ổ khóa. "Cô lùi lại đi, để tôi thử đẩy mạnh xem sao."

Sau một cú hích mạnh, cánh cửa bật mở. Theo đà quán tính, Nam bước hụt vào trong. Và rồi, thời gian như ngưng đọng lại.

Chi đang đứng đó, chỉ với một chiếc khăn tắm quấn vội ngang ngực, đôi vai gầy lộ ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo, những giọt nước còn vương lại trên xương quai xanh lấp lánh như những hạt ngọc. Mái tóc cô hơi xõa xuống, gương mặt đỏ bừng vì hơi nóng và sự hổ thẹn.

Nam đứng chôn chân tại chỗ, trên tay cậu là một chiếc áo thun đen của chính mình. Ánh mắt cậu không còn vẻ chế giễu thường ngày, mà thay vào đó là một sự thiêu đốt mãnh liệt. Cậu nhìn cô, ánh nhìn lướt chậm rãi từ đôi mắt ngấn nước xuống bờ vai trần rồi dừng lại ở đôi chân thon dài của cô giáo.

"Tôi... tôi mang áo đến cho cô," Nam nói, giọng khàn đặc, hơi thở của cậu trở nên nặng nề trong không gian kín mít và thơm nồng mùi sữa tắm.

"Cám ơn... em ra ngoài đi," Chi cố gắng giữ cho chiếc khăn không tuột xuống, nhưng sự hiện diện của Nam lúc này giống như một bức tường lửa áp sát, khiến cô không còn đường lui.

Nam không ra ngoài. Ngược lại, cậu tiến thêm một bước, đóng sập cánh cửa sau lưng mình. Trong không gian chỉ rộng chừng vài mét vuông, mùi hương của hai người trộn lẫn vào nhau, tạo thành một chất xúc tác cực mạnh. Nam đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà là để tựa vào cánh cửa ngay sát đầu Chi, giam cầm cô trong vòng tay mình.

"Cô giáo Chi, cô có biết... khi một người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ mình muốn trong tình cảnh này, lý trí sẽ biến mất không?"

Khoảng cách gần đến mức Chi cảm nhận được nhịp tim của Nam đang đập dồn dập sau lớp áo thun mỏng. Ánh mắt hai người giao nhau, và lần này, Chi không còn nơi nào để trốn chạy. Sự khao khát bị kìm nén suốt những ngày qua vỡ òa. Trong đôi mắt của Nam lúc này chỉ còn lại sự mê hoặc và một lời mời gọi đầy tội lỗi.

"Đừng nhìn tôi như vậy..." Chi thì thầm, nhưng đôi môi cô lại vô thức hé mở.

Nam cúi thấp đầu xuống, môi cậu chỉ còn cách tai cô vài milimet. "Cô sợ tôi nhìn thấy con người thật của cô, hay sợ chính cô cũng muốn tôi nhìn cô như thế?"

Một giọt nước từ tóc Chi rơi xuống ngực Nam, khiến cậu khẽ rùng mình. Sự tiếp xúc giữa làn da nóng hổi và không khí ẩm ướt trong phòng tắm tạo nên một áp lực vô hình, đẩy hai người về phía nhau. Đây không còn là một buổi học, không còn là mối quan hệ gia sư và học trò. Giữa làn hơi nước mờ ảo, chỉ còn lại hai tâm hồn đang rạo rực vì thứ tình cảm cấm kỵ sắp sửa vượt qua giới hạn cuối cùng.