Bầu không khí trong phòng tắm vẫn còn đặc quánh hơi nước và sự ám muội, nhưng chính vào giây phút tưởng chừng như sợi dây lý trí sẽ đứt phụt, Diệp Chi lại là người tỉnh táo trước. Cô đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Nam, bàn tay chạm vào lớp vải thun mát lạnh nhưng bên dưới là một khối nhiệt lượng bùng cháy.
"Ra ngoài... làm ơn," giọng cô nghẹn lại, vừa như một mệnh lệnh, vừa như một lời khẩn cầu yếu ớt.
Nam nhìn cô thêm vài giây, đôi mắt đen sâu thẳm ấy chứa đựng một cuộc chiến đấu nội tâm dữ dội. Cuối cùng, cậu lùi lại, ném chiếc áo thun đen lên kệ đá rồi xoay người bước ra ngoài, không quên khép hờ cánh cửa. Tiếng bước chân của cậu xa dần, để lại Chi đứng đó với nhịp tim đập loạn xạ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô dựa lưng vào tường, trượt dần xuống sàn đá lạnh, cố gắng hít thở để xua đi cảm giác mê hoặc vừa xâm chiếm lấy mình.
Mười phút sau, Chi bước ra khỏi phòng tắm trong chiếc áo thun rộng thùng thình của Nam. Chiếc áo dài đến giữa đùi cô, mang theo mùi hương bạc hà và thuốc lá đặc trưng của cậu, bao bọc lấy cơ thể cô như một sự đánh dấu chủ quyền thầm lặng.
Nam đang đứng ở ban công thư viện, lưng đối diện với cô. Cậu đang hút thuốc – điều mà trước đây cậu chưa bao giờ làm trước mặt cô. Khói thuốc trắng mờ ảo tan vào không trung, hòa quyện với mùi đất sau cơn mưa.
"Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện," Chi lên tiếng, giọng cô đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh của một gia sư, dù đôi tay vẫn giấu sau gấu áo rộng để che đi sự run rẩy.
Nam quay lại, dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn pha lê. Cậu nhìn cô trong bộ dạng mặc đồ của mình, ánh mắt lướt qua đôi chân trần trắng muốt của Chi rồi dừng lại ở gương mặt vẫn còn vương chút hơi nước.
"Nói về việc cô giáo của tôi vừa suýt nữa thì... hay nói về việc cô đang mặc đồ của tôi và trông quyến rũ đến mức nào?" Nam hỏi, giọng điệu lại trở về vẻ bất cần nhưng đầy sát thương.
"Nam! Đừng đùa kiểu đó," Chi nghiêm giọng. "Sự cố vừa rồi là ngoài ý muốn. Tôi không muốn nó ảnh hưởng đến công việc của chúng ta. Em là học trò, còn tôi là người hướng dẫn. Ranh giới đó phải được giữ vững."
Nam bước lại gần, mỗi bước đi của cậu đều mang theo sự áp chế. Cậu dừng lại trước mặt cô, cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt Chi. "Cô giáo Chi, cô là người học tâm lý, chắc cô biết rõ nhất: Con người càng cố che giấu điều gì, thì điều đó lại càng lộ rõ qua ánh mắt. Cô nói về ranh giới, nhưng khi tôi chạm vào cô, cơ thể cô không hề nói như vậy."
"Đó chỉ là phản ứng sinh lý tự nhiên khi bị bất ngờ," Chi biện minh, nhưng chính cô cũng thấy lời giải thích đó thật nực trọng.
"Vậy sao?" Nam nhếch môi, cậu đưa tay lên định vén một lọn tóc ướt của cô, nhưng Chi lập tức né tránh. "Được thôi, nếu cô muốn chơi trò trốn tìm, tôi sẽ chơi cùng cô. Nhưng hãy nhớ, trong căn biệt thự này, tôi là người thuộc đường hơn cô nhiều."
Buổi học sau đó diễn ra trong một sự căng thẳng tột độ. Không ai nhắc lại chuyện trong phòng tắm, nhưng mỗi khi Chi cúi xuống chỉ bài, cô lại thấy Nam đang quan sát mình với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Đó là một trò chơi trốn tìm tâm lý – nơi Chi cố gắng chạy trốn khỏi sự hấp dẫn của Nam, còn Nam lại thong dong tận hưởng việc dồn cô vào chân tường bằng những lời nói bóng gió và những ánh mắt thiêu đốt.
Sự khát khao bị kìm nén không hề mất đi, nó chỉ đang chuyển trạng thái từ bộc phát sang âm ỉ. Chi nhận ra rằng, mỗi lời cô giảng giải về đạo đức hay kiến thức bây giờ đều trở nên sáo rỗng trước sự hiện diện quá đỗi đàn ông của Nam.
Khi giờ học kết thúc, Nam đứng dậy mở cửa cho cô. Khi Chi đi ngang qua, cậu ghé sát tai cô thì thầm: "Ngày mai, đừng cài khuy áo quá cao, tôi sợ cô sẽ lại thấy nóng đấy."
Chi bước nhanh ra cửa, không ngoảnh đầu lại. Cô biết mình đang lún sâu vào một đầm lầy ngọt ngào. Trò chơi này, kẻ đi săn và con mồi đã bắt đầu đổi chỗ cho nhau, và ranh giới mà cô hứa giữ vững đang dần trở thành một trò đùa trong mắt Nam.