MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Đèn Thư ViệnChương 8

Dưới Ánh Đèn Thư Viện

Chương 8

943 từ · ~5 phút đọc

Sau một tuần dài căng thẳng với những màn vờn đuổi tâm lý, Diệp Chi trở về nhà với một cơ thể rệu rã. Cơn mưa xối xả tối hôm trước cộng với việc dầm nước trong phòng tắm cùng Nam đã khiến hệ miễn dịch của cô đình công. Sáng sớm, Chi thức dậy với cái đầu nặng trịch và cổ họng bỏng rát. Nhưng vì bản hợp đồng nghiêm ngặt và lòng tự trọng không cho phép mình yếu đuối trước mặt Nam, cô vẫn cố gắng bắt xe lên biệt thự.

Thư viện hôm nay im lìm hơn thường lệ. Nam ngồi đó, không có sách vở, chỉ có một chiếc máy tính bảng và một ly cà phê đen đá bốc khói lạnh. Thấy Chi bước vào với gương mặt nhợt nhạt và đôi môi khô khốc, đôi mày cậu khẽ nhíu lại.

"Cô giáo, hôm nay cô trông như một xác sống vậy," Nam lên tiếng, giọng nói vẫn mang vẻ cợt nhả nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đôi gò má đỏ hồng một cách bất thường của cô.

"Tôi không sao. Chúng ta bắt đầu bài học hôm nay..." Chi vừa nói vừa mở túi xách, nhưng một cơn choáng váng ập đến khiến cô phải bám chặt lấy cạnh bàn để không ngã khuỵu.

Nam đứng phắt dậy, bước tới bên cạnh cô chỉ trong một sải chân. Cậu không ngần ngại đặt bàn tay to lớn lên trán cô. Sự tiếp xúc đột ngột giữa làn da nóng rực của Chi và bàn tay mát lạnh của Nam khiến cô khẽ rùng mình.

"Nóng như thế này mà bảo không sao?" Nam gắt nhẹ, tông giọng trầm thấp đầy vẻ áp chế. "Cô định dùng cái đầu đang bốc hỏa này để dạy tôi kinh tế học sao?"

"Tôi có thể... chỉ là hơi mệt chút thôi..." Chi cố gắng đẩy tay cậu ra, nhưng sức lực lúc này của cô chẳng khác nào đóa hoa lay ơn trước gió.

Nam không nói không rằng, cậu vòng tay qua eo Chi, xốc nhẹ thân hình mảnh mai của cô lên. Chi giật mình, định kêu lên nhưng cơn ho khan ập đến khiến cô chỉ biết bám lấy vai cậu. Nam bế thốc cô lên, đi thẳng về phía chiếc sofa da dài ở góc thư viện – nơi vốn dĩ là chỗ nghỉ ngơi của cậu sau những giờ đọc sách.

"Nằm xuống đây," Nam ra lệnh, giọng nói không cho phép sự phản kháng. Cậu đắp lên người cô chiếc áo khoác của mình, mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa bao vây lấy khứu giác đang nhạy cảm của Chi.

Nam rời đi một lát rồi quay lại với một chiếc khăn ướt và một bát cháo nóng mà cậu đã yêu cầu quản gia chuẩn bị gấp. Nhìn thiếu gia nhà họ Trần – kẻ vốn chỉ biết ra lệnh – nay lại lóng ngóng nhúng khăn vào nước đá, vắt khô rồi nhẹ nhàng đặt lên trán mình, Chi cảm thấy một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng. Sự chăm sóc vụng về của cậu học trò ngông cuồng mang theo một sức quyến rũ khó cưỡng.

"Há miệng ra," Nam múc một thìa cháo, thổi nhẹ rồi đưa đến trước môi cô.

"Tôi tự làm được..."

"Tôi nói: há miệng ra. Đừng để tôi phải dùng cách khác để ép cô," Nam nheo mắt, ánh nhìn đầy vẻ đe dọa nhưng cũng nồng đượm sự khát khao bị kìm nén.

Chi đành cam chịu để cậu đút từng thìa cháo. Trong không gian tĩnh mịch của thư viện đêm muộn, chỉ có tiếng húp cháo nhẹ nhàng và tiếng thở của hai người. Nam ngồi rất gần, gần đến mức Chi có thể thấy được những sợi tóc tơ trên gương mặt góc cạnh của cậu. Cậu chăm chú nhìn cô, đôi tay thi thoảng lại vô tình chạm vào khóe môi cô để lau đi vệt cháo thừa.

Mỗi lần ngón tay Nam lướt qua da thịt, Chi lại thấy tim mình đập lệch một nhịp. Cơn sốt dường như không chỉ do virus, mà còn do sự hiện diện đầy nam tính của kẻ đối diện. Ánh mắt Nam lúc này không còn sự giễu cợt, mà là một sự dịu dàng nguyên thủy, một sự mê hoặc chết người khiến lý trí của cô giáo trẻ dần tan chảy.

"Cô giáo Chi," Nam thì thầm khi cô đã ăn xong, cậu cúi xuống, khoảng cách chỉ còn vài phân. "Lúc cô ốm, trông cô... thật sự rất dễ bị bắt nạt."

Nam đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc lòa xòa trên trán cô, ngón tay cậu nán lại nơi vành tai, khẽ miết nhẹ. Chi thấy toàn thân mình nhũn ra, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp. Cảm giác tội lỗi vì mối quan hệ thầy trò và sự rung động thể xác đan xen, tạo nên một cuộc chiến nội tâm dữ dội.

"Cám ơn em... Nam," Chi thốt lên nhỏ xíu.

Nam không đáp, cậu chỉ nhìn sâu vào đôi mắt đang mơ màng vì sốt của cô, rồi bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên trán cô, ngay bên dưới chiếc khăn lạnh.

"Ngủ đi. Tôi ở đây. Không ai dám làm phiền cô đâu."

Đêm đó, trong cơn mơ màng, Chi cảm nhận được một bàn tay to lớn luôn nắm chặt lấy tay mình. Một sự che chở vụng về nhưng đầy ấm áp của kẻ nổi loạn, khiến rào cản cuối cùng trong lòng cô bắt đầu xuất hiện những vết nứt không thể hàn gắn.