Trấn Thanh Thủy nằm lọt thỏm giữa những dãy núi đá vôi của tỉnh Chiết Giang, nơi mà thời gian dường như đã ngừng trôi từ vài thập kỷ trước. Lâm Tuệ bước xuống xe khách, hơi lạnh của đêm chớm đông luồn qua lớp áo khoác mỏng khiến cô rùng mình. Tiếng bánh xe vali kéo trên nền đá xanh của con phố cổ phát ra những âm thanh lộc cộc, cô quạnh.
Lâm gia là một danh gia vọng tộc từng lừng lẫy với nghề phục chế và vẽ tranh thủy mặc trên lụa. Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Giờ đây, trong mắt người dân thị trấn, Lâm gia chỉ còn là một cái bóng cũ kỹ gắn liền với ngôi nhà cổ rộng lớn nhưng u ám. Ông nội cô – Lâm Vĩnh Sơn – vừa qua đời.
Lâm Tuệ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của từ đường. Mùi nhang trầm quyện với mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Giữa sảnh chính, quan tài màu đen bóng loáng nằm im lìm dưới ánh đèn lồng giấy đỏ nhạt nhòa. Cô không khóc. Giữa cô và ông nội có một khoảng cách vô hình kể từ khi cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông mười lăm năm trước. Cô được gửi lên Thượng Hải học tập, còn ông cụ vẫn bám trụ lấy những bức tranh rách nát của dòng họ.
"Tuệ đó hả con?" – Một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía sau.
Đó là Lâm Thịnh, người chú họ xa, cũng là người trông coi nhà từ đường. Ông ta có đôi mắt nhỏ lúc nào cũng liếc dọc liếc ngang.
"Dạ, con mới về." – Lâm Tuệ gật đầu lạnh lùng.
"Ông nội con đi đột ngột quá. Lúc lâm chung cứ nắm tay chú mà lẩm bẩm về cái ngăn kéo thứ ba trong thư phòng. Chú định mở xem có di chúc gì không, nhưng..." – Lâm Thịnh bỏ lửng câu nói, vẻ mặt lộ rõ vẻ tò mò pha chút sợ hãi.
Lâm Tuệ không đáp, cô đi thẳng về phía thư phòng của ông nội. Căn phòng này vốn là cấm địa. Khi đẩy cửa bước vào, cô thấy mọi thứ vẫn y nguyên: giá bút lông treo lủng lẳng, nghiên mực đá Đoạn Khê đã khô cạn, và mùi giấy xuyến chỉ cũ kỹ.
Cô tiến về phía chiếc bàn gỗ lim, nơi có dãy ngăn kéo nhỏ. Ngăn kéo thứ ba không khóa. Khi kéo ra, tim cô chợt thắt lại. Bên trong không có tiền vàng, không có di chúc, chỉ có một bức tranh lụa được cuộn tròn sơ sài.
Lâm Tuệ run rẩy trải bức tranh ra dưới ánh đèn dầu leo lét. Đó là bức chân dung một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh ngọc, ngồi bên cửa sổ. Điều kinh dị là: Khuôn mặt của người phụ nữ hoàn toàn trống trơn. Không mắt, không mũi, không miệng. Chỉ là một khoảng trắng nhòe nhoẹt như thể người họa sĩ đã cố tình xóa đi hoặc chưa kịp vẽ.
Ngay dưới góc tranh, có một dòng chữ nhỏ viết bằng máu khô, nét bút run rẩy: "Nợ máu phải trả bằng màu."
Lâm Tuệ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ngoài hành lang, rồi tiếng cọt kẹt của ván gỗ. Có ai đó đang theo dõi cô.