MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh ĐènChương 2: NGƯỜI LẠ

Dưới Ánh Đèn

Chương 2: NGƯỜI LẠ

522 từ · ~3 phút đọc

Đêm đầu tiên ở lại Lâm gia, Lâm Tuệ không sao chợp mắt được. Những tấm rèm lụa trong phòng cứ bay phất phơ theo gió, tạo thành những hình thù quái dị trên vách tường vôi. Đầu cô cứ quẩn quanh hình ảnh bức tranh không mặt. Tại sao ông nội lại để lại một thứ đáng sợ như vậy?

Khoảng hai giờ sáng, một tiếng động lạ phát ra từ phía vườn sau – nơi có hồ sen khô cạn. Lâm Tuệ khoác áo, cầm theo chiếc đèn pin nhỏ đi ra ngoài.

Dưới ánh trăng mờ, cô thấy một bóng người cao lớn đang đứng cạnh gốc cây tùng cổ thụ. Người đó đang cúi xuống, dường như đang đào bới thứ gì đó.

"Ai đó?" – Lâm Tuệ lên tiếng, giọng cô run nhưng đầy kiên quyết.

Cái bóng đứng khựng lại, rồi từ từ quay người lại. Dưới ánh sáng đèn pin, đó là một người đàn ông trẻ, mặc chiếc măng tô đen dài, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu thẳm nhưng lạnh lùng.

"Lâm tiểu thư, cô không nên ra ngoài vào giờ này." – Anh ta nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự cảnh báo.

"Anh là ai? Sao lại lẻn vào nhà tôi?"

"Tôi tên Thẩm Ngôn. Tôi là bạn... hoặc có thể coi là cộng sự cuối cùng của ông nội cô." – Anh ta thản nhiên phủi bụi trên tay, bước về phía cô. – "Ông nội cô nhờ tôi tìm một thứ, nhưng có vẻ có kẻ đã nhanh chân hơn tôi một bước."

Lâm Tuệ lùi lại một bước, sự cảnh giác dâng cao: "Tôi chưa từng nghe ông nhắc đến anh."

Thẩm Ngôn khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt: "Ông nội cô là người giữ bí mật vĩ đại nhất trấn này. Cô có biết bức tranh trong ngăn kéo thứ ba không? Nếu đã thấy nó, thì cô chính thức bị lôi vào cuộc rồi đấy."

Trước khi Lâm Tuệ kịp hỏi thêm, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sảnh chính. Hai người vội vã chạy ngược trở lại.

Tại từ đường, Lâm Thịnh đang ngã ngồi dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, tay chỉ vào quan tài của ông nội. Nắp quan tài đã bị xê dịch một khoảng nhỏ, và từ bên trong, một dải lụa trắng dài rũ ra ngoài, trên đó thấm đẫm mực đen chảy ròng ròng như những giọt nước mắt đen ngòm.

"Ông ấy... ông ấy sống lại rồi!" – Lâm Thịnh lắp bắp.

Thẩm Ngôn tiến lại gần, bình tĩnh quan sát dải lụa. Anh quay sang nhìn Lâm Tuệ: "Không phải sống lại. Có kẻ muốn gửi thông điệp. Lâm tiểu thư, bức tranh không mặt kia... hiện giờ đang ở đâu?"

Lâm Tuệ sực nhớ ra mình đã để bức tranh trên bàn thư phòng mà không khóa cửa. Cô chạy bổ về phòng, nhưng cánh cửa thư phòng đã bị phá. Bức tranh đã biến mất, thay vào đó là một chiếc lồng đèn giấy trắng treo lơ lửng giữa phòng, bên trên viết một chữ độc nhất: "TRẢ".