Sáng hôm sau, không khí ở Lâm gia càng thêm nặng nề. Người trong họ bắt đầu xì xào về việc Lâm Tuệ mang theo điềm xấu từ thành phố về. Chú Lâm Thịnh thì đòi mời thầy cúng về trấn yểm vì cho rằng hồn ma ông nội không siêu thoát.
Chỉ có Lâm Tuệ biết, đây không phải chuyện ma quỷ. Đây là sự tính toán của con người.
Cô ngồi trong bếp, tự pha cho mình một ly trà đặc để tỉnh táo. Thẩm Ngôn xuất hiện ở cửa, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cũ.
"Cô là chuyên gia phục chế tranh đúng không?" – Anh đặt chiếc hộp lên bàn.
Lâm Tuệ nhìn anh với vẻ dò xét: "Đúng, nhưng tôi chuyên về tranh sơn dầu phương Tây, không phải tranh thủy mặc."
"Nguyên lý về chất liệu có thể khác, nhưng cái 'thần' của người vẽ thì như nhau." – Thẩm Ngôn mở hộp, bên trong là một bộ dụng cụ vẽ tranh cổ, từ bút lông đuôi cáo đến những thỏi mực thơm mùi xạ hương. – "Ông nội cô trước khi chết đã bí mật gửi cái này cho tôi. Ông ấy nói, nếu cô trở về, hãy bảo cô tìm 'lớp giấy thứ hai'."
Lâm Tuệ khựng lại. Trong giới phục chế, có một kỹ thuật gọi là "tách lớp". Những họa sĩ bậc thầy đôi khi vẽ hai bức tranh chồng lên nhau trên cùng một tấm lụa cực mỏng, hoặc giấu một bản đồ dưới một bức tranh phong cảnh thông thường.
Cô và Thẩm Ngôn quay lại thư phòng. Mặc dù bức tranh không mặt đã mất, nhưng Lâm Tuệ chợt nhớ ra thói quen của ông nội: ông luôn để lại vết tích trên mặt bàn gỗ mỗi khi vẽ.
Cô dùng một loại dung dịch hóa chất nhẹ mang từ Thượng Hải về, cẩn thận lau lên mặt bàn gỗ lim. Dưới ánh sáng đèn cực tím cầm tay, những đường nét ẩn hiện bắt đầu lộ ra. Đó không phải là một bức tranh, mà là một sơ đồ kiến trúc của chính ngôi nhà cổ này.
"Nhìn chỗ này đi." – Thẩm Ngôn chỉ vào vị trí giếng nước giữa sân. – "Trong sơ đồ của ông nội cô, giếng nước này không nằm ở giữa sân, mà nó nằm ngay dưới chân giường của phòng ngủ chính."
"Phòng của ông nội..." – Lâm Tuệ thì thầm.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Người làm trong nhà hớt hải chạy vào: "Tiểu thư, không xong rồi! Người của bảo tàng tỉnh đến, họ nói ông nội cô trước khi mất đã ký giấy hiến tặng toàn bộ bộ sưu tập tranh của gia tộc, họ đến để thu hồi!"
Lâm Tuệ sững sờ. Ông nội cô coi tranh như mạng sống, làm sao có chuyện hiến tặng toàn bộ mà không nói với cô một lời? Nhìn ra ngoài sân, một đoàn người mặc đồng phục đang bắt đầu khuân vác những thùng gỗ lớn.
Cô nhìn Thẩm Ngôn, anh ta chỉ nhướng mày: "Có vẻ như cuộc chơi bắt đầu tăng tốc rồi. Cô muốn bảo vệ di sản của ông mình, hay để họ mang đi hết?"
Lâm Tuệ siết chặt nắm tay. Cô biết, trong những bức tranh kia, chắc chắn có chứa bí mật về cái chết của ông nội và "kho báu" mà ai đó đang khao khát.